Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

Hải quân Đánh bộ Việt Nam trang bị vũ khí mới

Là lực lượng tinh nhuệ thuộc quân chủng hải quân, hải quân đánh bộ Việt Nam gần đây thực sự lột xác với trang bị các loại vũ khí, thiết bị mới cực kỳ hiện đại.


Hải quân đánh bộ trực thuộc quân chủng Hải quân được thành lập từ giữa những năm 1970, với nhiệm vụ đóng quân bảo vệ các đảo hoặc tấn công, đổ bộ bằng đường biển lên đất liền hoặc đảo đánh chiếm lại. Hiện biên chế lực lượng này gồm 2 lữ đoàn mang phiên hiệu 126 và 147.


Hải quân đánh bộ Việt Nam được biên chế một số phương tiện cơ giới và pháo. Các loại xe cơ giới của hải quân đánh bộ gồm: xe tăng hạng nhẹ PT-76 và xe bọc thép chở quân lội nước BTR-60.


Trong đổ bộ, xe tăng lội nước PT-76 làm nhiệm vụ yểm trợ hỏa lực cho lính hải quân đánh bộ đánh chiếm bờ biển, đảo.


BTR-60 có khả năng chở 16 lính cùng đầy đủ trang bị, tất nhiên xe cũng có khả năng bơi (trên mặt nước) tốt. Trong tương lai gần, BTR-60PB và PT-76 vẫn là những phương tiên cơ giới chủ lực của hải quân đánh bộ Việt Nam.


Về trang bị và vũ khí cá nhân người lính, quân đội ta đang bước đầu hiện đại hóa. Một số đơn vị trong các lữ đoàn đã được cấp quân phục dã chiến cùng nhiều loại vũ khí hiện đại xuất xứ từ Israel.


Trong ảnh là đơn vị hải quân đánh bộ mặc quân phục dã chiến mới và dùng súng trường tiến công TAR-21, do hãng IMI Israel sản xuất.


Súng trường tiến công TAR-21 có tốc độ bắn dao động từ 750 - 900 viên/phút, tầm bắn hiệu quả 550m. So với khẩu AK truyền thống, TAR-21 được đánh giá có trọng lượng nhẹ, khả năng bắn chính xác cao hơn.


Ngoài mẫu chuẩn TAR-21, hải quân đánh bộ còn có biến thể CTAR-21 với nòng ngắn hơn (ảnh), chuyên dùng cho lực lượng đặc biệt.


Cùng với TAR-21, lực lượng hải quân đánh bộ còn trang bị thêm súng máy IMI Negev, súng trường bắn tỉa IMI Galatz, Israel.


Lực lượng hải quân đánh bộ sẽ tiếp tục được đầu tư hiện đại hóa để tăng sức mạnh bảo vệ vững chắc biển, đảo Việt Nam


Trên thao trường


Súng máy chi viện hỏa lực hạng nhẹ IMI Negev mang lại khả năng chi viện hỏa lực mạnh với độ chính xác cao


Làm chủ trang thiết bị, vũ khí hiện đại


Súng máy Israel được trang bị cho lực lượng hải quân đánh bộ


Súng bắn tỉa hạng nặng tầm xa trang bị cho hải quân đánh bộ


Trước giờ ra thao trường luyện tập


Diễu binh ra quân huấn luyện


Hỏa lực hạng nặng Matador với sức công phá lớn


Chuẩn bị triển khai đội hình tác chiến cùng xe lội nước

Tổng hợp

Cuộc chạy đua vũ trang mới ở châu Á: Đông đối Đông

Không chỉ có Triều Tiên, giờ đây cả khu vực đang giàu lên này đổ tiền của vào vũ khí.


Nhiều chuyên gia nhận định ông Kim Jong-un giờ đâycòn quyết liệt hơn cả cha mình. Ông đã cho tiến hành vụ thử hạt nhân lần ba, dự kiến tái khởi động lò phản ứng hạt nhân, trong khi người dân trong nước vẫn đói kém. Cuối tuần trước, chính phủ của ông tuyên bố rằng “giờ đã đến lúc tiến hành một cuộc chiến sống-chết cuối cùng” với Hàn Quốc. Ông đã chỉ thị cho quân đội “bẻ gãy sườn của những kẻ thù điên loạn” và “cắt đường thở của chúng”. Ông cũng không tiếc lời chỉ trích nữ Tổng thống đầu tiên của HànQuốc Park Geun-hye, cắt mọi đường dây nóng quân sự với Seoul.


Còn Mỹ, dù ở thời điểm nào, cũng coi đe dọa của Triều Tiên là nghiêm trọng. Cuối tuần trước, 3 máy bay ném bom B-2 có khả năng mang đầu đạn hạt nhân đã cất cánh từ Missouri tới tham gia tập trận với Hàn Quốc. Đây không phải chỉ là lời cảnh báo đối với ông Kim. Tướng Martin Dempsey, chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng Liên quân, thừa nhận rằng các cuộc tập trận của ông “chủ yếu là đảm bảo với các đồng minh của chúng tôi rằng họ có thể dựa vào chúng tôi”. Nói cách khác, Mỹ không chỉ lo ngại về Triều Tiên. Họ lo ngại về phản ứng của các nước láng giềng và cuộc chạy đua vũ trang ồ ạt đang diễn ra ở phương Đông.

Vai trò của Mỹ với tư cách là “cảnh sát” châu Á, được thiết lập kể từ Thế chiến 2, dường như đang bị lung lay. Từ Nhật cho đến Philippines, những vết thương cũ đang tấy lại. Trong khi đó, các đối thủ đang chơi trò “Nếu như” đầy nguy hiểm. Nếu Trung Quốc trở hành cường quốc hàng đầu khu vực, họ có bắt đầu chĩa vũ khí hạt nhân của mình vào các mục tiêu cụ thể? Nếu Nhật Bản quay trở lại chủ nghĩa quân phiệt cũ của mình? Và nếu một nước Mỹ đang nợ nần chồng chất, mệt mỏi vì chiến tranh, quyết định không còn thời gian và năng lượng đối phó với ông Kim? Sau suốt 5 thập niên phát triển trong hòa bình, châu Á có vẻ như đang xoay bánh lái về một cuộc xung đột.


Và một cột mốc đã được vượt qua trong năm nay: Chi tiêu quân sự châu Á hiện đã lớn hơn của châu Âu. Không chỉ là các nước NATO ở châu  mà là toàn lục địa này. Viện nghiên cứu chiến lược quốc tế (IISS), cơ quan theo dõi sát vấn đề này, cho hay “gia tăng cho chi tiêu ở châu Á rất lớn, trong khi chính sách thắt lưng buộc bụng quốc phòng của các quốc gia châu Âu siết chặt đến nỗi, bình địa sức mạnh quân sự đang chuyển gần nhanh bằng tài chính. Hầu hết của cải của thế giới hiện đang được tạo ra ở phương Đông và kho vũ khí quân sự thế giới hiện có thể đang chảy theo. Những nhà nhập khẩu vũ khí lớn nhất thế giới trong 5 năm qua nằm ở châu Á: gồm Ấn Độ,Trung Quốc, Pakistan, Hàn Quốc và Singapore.



Trung Quốc cứ 5 năm lại tăng gấp đôi chi tiêu quân sự một lần. Khi giới tư sản giàu mới nổi của Bắc Kinh tỏa ra khắp thế giới để mua đồng hồ, túi xách, thì quân đội Trung Quốc lại tự ‘đãi mình” bằng chiếc tàu sân bay đầu tiên. Trên thực tế, Trung Quốc sẽ trở thành nước mua vũ khí lớn nhất thế giới nếu họ không tự sản xuất rất nhiều vũ khí cho mình. Nhưng chính khả năng tự sản xuất của Trung Quốc mới khiến nhiều nước trong khu vực đứng ngồi không yên. Vũ khí được chuyển tới Malaysia tăng 8 lần trong nửa sau của thập niên. Singapore, quốc đảo bằng một nửa Shetland, đã trở thành nhà nhập khẩu vũ khí lớn thứ năm thế giới.

Không phải tất cả đều do ông Kim. Sự trỗi dậy của Trung Quốc đã buộc các nước láng giềng nhỏ hơn tái định hình lòng trung thành và tìm kiếm người bảo vệ, trong khi vẫn đảm bảo có đủ “bộ đồ chiến” để tự vệ, trong trường hợp cần thiết. Sau 4 thập niên phát triển kinh tế vượt bậc, các quốc gia châu Á hoàn toàn có khả năng mua nhiều hơn vài chiếc chiến đấu cơ lẻ tẻ. Và số tiền mới kiếm được của họ đã củng cố cho môi trường siêu cạnh tranh thường dễ lan từ kinh tế sang chính trị rồi quân sự. Điều này là đáng lo ngại bởi châu Á đã không cố gắng giải quyết các xung đột trong quá khứ như cách của châu Âu. Vết thương cũ vẫn rỉ máu và vẫn đang đóng góp vào việc thúc đẩy củng cố quyền lực ngày nay.


Một thời, ý tưởng Nhật tái phát hiện sở thích xung đột từng làm các nước láng giềng nhỏ hơn khiếp sợ. Giờ đây họ sợ chủ nghĩa bành trướng của Bắc Kinh thậm chí còn thôi thúc hơn cả ông Abe. Thái độ bắt nạt các nước láng giềng của Trung Hoa đối với các tranh chấp lãnh thổ đã khiến Philippines, Việt Nam và Đài Loan kịch liệt phản đối và phải củng cố quân đội.

Ngoại trưởng Philippines gần đây cho biết ông “rất hoan nghênh” Nhật bỏ hiến pháp theo chủ nghĩa hòa bình, hiến pháp cấm sử dụng vũ khí trừ trường hợp tự vệ. “Chúng tôi đang tìm kiếm những nhân tố cân bằng trong khu vực”, ông cho hay. Dĩ nhiên, ông nói đến một cuộc chạy đua vũ khí.

Họ ngày càng thấy rõ một cuộc xung đột đang hình thành giữa các nước châu Á với nhau, chứ không phải là chống một kẻ thù phương Tây nào. Trong cuộc tấn công mạng quy mô gần đây nhằm vào các cơ quan truyền thông và ngân hàng Hàn Quốc, ngay lập tức người ta đã nghi ngờ thủ phạm là Triều Tiên hoặc Trung Quốc. Bắc Kinh không còn coi việc ủng hộ tự động cho Bình Nhưỡng nằm trong lợi ích chiến lược của mình mà đang nhìn sang người bạn mới thân Nga. Myanamar đang dần tách ra khỏi kiểm soát của Trung Quốc và đang nối lại hoạt động xuất khẩu gạo sang Nhật sau 45 năm. Rồi Nhật một lần nữa lại đang “ve vãn” Mông Cổ.

Dĩ nhiên, không ai (trừ ông Kim) đang thực sự chuẩn bị cho một cuộc chiến tổng lực, bởi hầu hết các quốc gia châu Á còn đang bận kiếm tiền. Nhưng có thể dễ thấy vì sao Mỹ bất an. Một nhóm nước vẫn còn “ôm hận cũ” và được trang bị tận răng có thể dễ trượt chân vào một cuộc xung đột thật sự. Như IISS nhận định, có “nguy cơ hiện hữu về một cuộc xung đột và leo thang bất ngờ”.

Thái độ ngày một bất kham của các nước phương Đông cho thấy họ đang tiến bước để hình thành những liên minh mới, nếu cần phải vậy. Ở trong một khu vực bạo về tiền, ngày càng có cảm giác Mỹ không còn được đáng tin như một người anh cả như đã từng thấy. Ấn Độ đã thẳng thừng từ chối đề nghị về một thỏa thuận an ninh 3 bên với Mỹ và Nhật.

Song cũng có cách hiểu khác: các cuộc chạy đua vũ khí là nhằm đảm bảo hòa bình hơn là gây chiến. Chiến tranh Lạnh và cuộc chạy đua vũ khí hạt nhân kéo theo sau đó đã kết thúc mà không có nút đỏ nào được nhấn. Những gì được xem là củng cố quân sự có thể được xem là nhằm thuyết phục những người như ông Kim bình tĩnh. Cũng có khả năng 50 năm tới sẽ bình yên hơn 50 năm qua. Nhưng chúng ta phải nhìn về phương Đông, thay vì phương Tây, để tìm câu trả lời.

Theo Spectator

Mỹ lợi dụng Triều Tiên, dàn quân “trị” Trung Quốc?

Trang web quân sự MissileThreat.com của Mỹ phân tích động cơ chính của nước này trong việc tăng cường hệ thống phòng thủ tên lửa ở Thái Bình Dương là để 'trị'Trung Quốc.


Mỹ di chuyển Hệ thống phòng thủ tên lửa tầm cao (THAAD) tới Thái Bình Dương.

Bài viết cho rằng, những hành động khiêu khích gây chiến của Triều Tiên đã tạo cho Mỹ cái cớ để tăng cường hệ thống phòng thủ tên lửa và đầu đạn hạt nhân nhằm kìm chế Trung Quốc, hành động này của Mỹ sẽ kéo hai nước Nga và Trung Quốc lại gần nhau hơn trong vấn đề đối kháng với hệ thống phòng thủ tên lửa của Mỹ. Nội dung bài viết như sau:

Đối với Mátxcơva và Bắc Kinh, động thái của Triều Tiên mấy tháng vừa qua có thể dẫn đến các vấn đề an ninh. Gần đây báo chí Triều Tiên đã đăng tải video lên mạng Internet tiết lộ các buổi duyệt binh và huấn luyện phóng tên lửa của Bình Nhưỡng, tòa nhà quốc hội Mỹ và Nhà Trắng bị tấn công. Các vụ tấn công trong tưởng tượng này truyền đạt thông điệp sau: Nhà Trắng đã lọt vào tầm ngắm của tên lửa tầm xa của chúng tôi, tài sản chiến tranh cũng nằm trong tầm phóng bom nguyên tử của chúng tôi. Đài CNN của Mỹ bình luận rằng, thực tế Triều Tiên không có những vũ khí này, phải mất mấy chục năm nữa Bình Nhưỡng mới có thể chế tạo ra những sản phẩm này.

Trước vấn đề này, Washington đã bình luận rằng: Mỹ không chấp nhận việc Triều Tiên trở thành quốc gia hạt nhân, và Mỹ cũng sẽ không buông tay đứng nhìn trước việc Triều Tiên phát triển tên lửa hạt nhân có thể tấn công nước Mỹ. Jay Carney – người phát ngôn Nhà Trắng cho biết: “Dư luận đều biết, để đối phó với mối đe dọa từ phía Triều Tiên, gần đây chúng tôi đã tuyên bố phát triển hệ thống phòng thủ tên lửa”.


Chiến đấu cơ Mỹ áp sát Triều Tiên.

Những lời bình luận này rất không rõ ràng, Nhà Trắng thừa nhận Triều Tiên không có tên lửa hạt nhân, và sẽ mãi mãi không bao giờ có thể có, vì Mỹ không cho phép điều này xảy ra, nhưng hệ thống phòng thủ tên lửa của Mỹ lại tiếp tục được tăng cường ở vùng Viễn Đông. Vậy những tên lửa này không phải nhằm vào Triều Tiên, mà chính là Trung Quốc, việc Triều Tiên phóng thử tên lửa, thử hạt nhân và phô trương vũ khí gây hấn đã cho Mỹ cái cớ để Mỹ phát triển hệ thống phòng thủ tên lửa.

Theo quan điểm của Viện nghiên cứu Mỹ và Canada (của Nga), Trung Quốc hiện đang sở hữu 180-200 đầu đạn hạt nhân, trong đó 40-50 đầu đạn có thể tấn công nước Mỹ (Alaska, Hawaii và ven Thái Bình Dương), ngoài ra, Trung Quốc còn sở hữu mấy trăm tên lửa tầm trung.

Một điều lạ là, chủ lực lực lượng quân đội tàu ngầm của Mỹ không bố trí ở Đại Tây Dương (như thời kỳ Chiến tranh lạnh) mà lại bố trí ở Thái Bình Dương. 8 tàu ngầm hạt nhân mang tên lửa đạn đạo của Mỹ lại đóng ở Bangor, trong đó 6 chiếc ở trạng thái trực chiến, trong 192 tên lửa đạn đạo bắn ngầm có 156 tên lửa ở trong trạng thái trực chiến. Tại căn cứ hải quân ở vịnh King của Mỹ có 6 tàu ngầm hạt nhân mang tên lửa đạn đạo, trong đó 4 chiếc ở trong trạng thái trực chiến, trong 144 tên lửa đạn đạo phóng ngầm có 96 tên lửa ở trạng thái trực chiến. Dường như Mỹ có đủ khả năng để thực hiện cuộc tấn công mang tính chất hủy diệt nhằm vào Trung Quốc, trong 500 đầu đạn hạt nhân có 130 đầu đạn có thể bay tới Trung Quốc trong vòng 10-15 phút. Trong tình huống này, 30 tên lửa đánh chặn mặt đất ở Alaska và 6 tên lửa đánh chặn mặt đất ở California có vai trò rất quan trọng trong việc ngăn ngừa số đầu đạn hạt nhân có hạn của Trung Quốc.

Số tên lửa tầm gần và tầm trung của Trung Quốc cũng là mục tiêu của tên lửa Patriot PAC-3 mà Mỹ đã bán cho Nhật Bản, Đài Loan và Hàn Quốc, ngoài ra còn phải kể đến tên lửa tiêu chuẩn SM2 và SM3 của quân đội Mỹ. Năm 2010, trong 21 tàu chiến được trang bị hệ thống chiến đấu Aegis của quân đội Mỹ, có 18 chiếc được bố trí lực lượng ở khu vực Thái Bình Dương. Ngày 16-3, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel cho biết, theo kế hoạch, Mỹ sẽ tăng cường thêm 14 tên lửa đánh chặn tại Alaska, lắp đặt hệ thống radar dải tần X thứ hai tại Nhật Bản, lựa chọn địa chỉ cho giếng phóng tên lửa thứ ba trên đất Mỹ.

Lẽ nào tất cả những hệ thống này đều là nhằm vào tên lửa tầm xa không tồn tại của Triều Tiên? Không còn nghi ngờ gì nữa, Bắc Kinh đã hiểu được thông điệp mà Mỹ muốn truyền tải.

Với vai trò là lực lượng hỗ trợ về chính trị và đỡ đầu về kinh tế quan trọng nhất của Triều Tiên, sự ảnh hưởng của Trung Quốc đã không còn đủ để khuyên nhủ Bình Nhưỡng chấm dứt hành động phóng thử tên lửa, ngoài ra, nhà lãnh đạo Triều Tiên đã không chấp nhận lời kiến nghị của đặc phái viên Trung Quốc. Mặc dù vụ thử nghiệm hạt nhân có thể nâng cao tiếng tăm cho ông Kim Jong-un, nhưng đối với Bắc Kinh, sự trao đổi thất bại này quả thực là rất mất mặt. Để đáp trả, Trung Quốc đã nhanh chóng bỏ phiếu thuận hưởng ứng sự trừng phạt của Liên hợp quốc đối với Triều Tiên.

Tình hình trước mắt đã khiến Moscow và Bắc Kinh lại gần nhau hơn trong vấn đề đối kháng với hệ thống phòng thủ tên lửa của Mỹ. Trong cuộc hội nghị của Tổ chức hợp tác Thượng Hải năm 2012, Trung Quốc và Nga cùng chỉ trích hành động lắp đặt hệ thống phòng thủ tên lửa của Mỹ ở châu Âu và châu Á, điện Kremli còn thẳng thắn tuyên bố rằng hệ thống phòng thủ tên lửa của Mỹ ở châu Âu đã đe dọa an ninh quốc gia của Nga.

Trung Quốc cũng tỏ ra rất nghi ngờ trước việc Mỹ lấy cớ lắp đặt hệ thông phòng thủ tên lửa ở Nhật Bản, Đài Loan, Hàn Quốc và Philippines là để đối phó với Triều Tiên. Bản tuyên bố chung của Tổ chức hợp tác Thượng Hải đã nhấn mạnh, một nước hoặc nhiều nước bố trí hệ thống phòng thủ tên lửa một các đơn phương, không giới hạn đã đe dọa nghiêm trọng đến sự ổn định và an ninh của chiến lược quốc tế. Có thể hiện tại Nga và Trung Quốc cần phải chỉnh sửa lại tuyên bố chung này.

Theo Tiền phong/MissileThreat.com

Siêu ngư lôi có thể trang bị cho tàu Kilo Việt Nam

Người Mỹ gọi Shkval là 'sát thủ' tầu sân bay và tuần dương. Đó cũng là nhiệm vụ chủ yếu của tên lửa – ngư lôi Shkval VA-111. Loại ngư lôi này có thể được trang bị trên các tàu ngầm Kilo của Việt Nam.


Hàng loạt những bộ phim hành động của Hollywood đã cho người xem có cảm giác nghệ thuật tác chiến dưới đáy biển giống như một ván cờ không vội vàng và rất trí tuệ của những chuyên gia chiến thuật Hải quân Mỹ. Nhưng những khái niệm của chiến thuật tầu ngầm đã có những thay đổi khá lâu, bằng một loại vũ khí bí mật.

Vào cuối những năm 1970x, lực lượng tầu ngầm Hải quân Xô Viết đã được trang bị một loại vũ khí, mà nếu so nghệ thuật tác chiến của nó với các loại ngư lôi thông thường và kỹ thuật tác chiến thông thường khấp khiễng như so sánh cung tên thời Robin Hood với súng trường tự động lắp ống kính quang học loại Reminton.

Nhưng điều được nhớ lại về vũ khí bí mật (ngư lôi-tên lửa) được báo chí gây lên một vụ scandal khá ồn ào xung quanh vụ gián điệp công nghệ quân sự. Công dân Mỹ Edmund Pop năm 1969 ra nhập Hải quân Mỹ, sau 25 năm phục vụ ông nghỉ hưu với quân hàm đại úy. Sau đó ông trở thành cố vấn bộ phận khoa học của trường An ninh thuộc bộ Hải Quân Mỹ. Năm 2000 ông bị bắt tại thành phố Niznovgrog vì cố gắng lấy cắp bản thiết kế công nghệ sản xuất siêu Tên lửa-Ngư lôi "Gió giật/Shkval".

Cùng năm E.Pop bị xét xử tại Moscow và bị kết án 20 năm tù. Sau này Tổng thống Putin đã ký lệnh ân xá cho Pop. Nhưng thực tế đến thời điểm này, ngư lôi Shkval VA-111 đã không còn là loại vũ khí siêu bí mật, Trung Quốc có tới 40 đầu đạn được mua từ Kazakhstan (theo thực tế là mua lại của Ukraina), Iran cũng công bố thử nghiệm thành ngư lôi loại này. Và loại tên lửa ngư lôi trên đã được trưng bày nhiều lần tại các triển lãm quân sự Abu Dhabi và Nga sẵn sàng bán loại ngư lôi Shkval.


Shkval không phải là vũ khí loại mới. Ngư lôi siêu khoang được bắt đầu nghiên cứu phát triển vào những năm 1960x. Thời gian này, mọi sự quan tâm đều được đặt vào tên lửa, dường như tên lửa sẽ bảo vệ vững chắc Liên bang Xô Viết. Mọi loại vũ khí đều giảm bớt, nhưng tên lửa thì phát triển vô cùng mạnh mẽ. Tên lửa được phát triển mạnh mẽ ở khắp mọi không gian chiến trường. Các đơn vị tên lửa được xây dựng trên sa mạc, trong rừng taiga, trên những vùng đất băng giá, trên không trung và vũ trụ. Nhưng tên lửa chưa có ở dưới nước và các sỹ quan quân đội Xô Viết quyết định phải có tên lửa dưới biển.
Nghị quyết của Hội đồng bộ trưởng СССР № 111-463 ngày 13/10/1960 đặt nhiệm vụ cho các nhà khoa học phải chế tạo tên lửa dưới nước. Tên lửa có tính năng đa dụng, là ngư lôi để tiêu diệt các tầu ngầm và tầu nổi, hoặc là phương tiện mang đầu đạn hạt nhân đến bờ biển của đối phương. Các loại vũ khí hạt nhân thời điểm đó có sức công phá khủng khiếp, nhưng phương tiện mang không có. Tên lửa ngầm chính là phương tiên, nó thực sự vô cùng khó đối phó, rất khó phát hiện, các phương tiện phòng không chống tên lửa của tổng thống Ronal Reagan không có giá trị với loại tên lửa này.


Thiết kế tên lửa ngư lôi được phê chuẩn vào năm 1963. Loại tên lửa ngư lôi này có một tốc độ không thể tưởng tượng nổi 100m/s và tất cả các ngư lôi khác chậm hơn nó đến 3 lần. Tháng 5/1966 mô hình tên lửa-ngư lôi đã được đưa lên tầu ngầm Diezel S-65 và tiến hành phóng thử nghiệm tại khu vực Pheodosia (gần bán đảo Crym-Ukraina). Mẫu thử nghiệm tên lửa-ngư lôi có mã hiệu M-4. Do mẫu thiết kế M-4 tồn tại 1 số nhược điểm nên chương trình bị dừng lại đến năm 1972. Nhưng ngay sau đó mô hình M-5 đã khắc phục được hầu hết các nhược điểm của M-4 và có nhiều tính năng vượt trội. Ngày 29/11/1977 quyết định của Hội Đồng Bộ Trưởng Liên Xô đưa tổ hợp chống ngầm "Gió giật/Shkval" với Ngư lôi M-5 vào trang bị cho Hải Quân Liên Xô, tổ hợp nhận được mã hiệu VA-111.
Bản thiết kế ra Tên lửa - Ngư lôi "Gió giật/Shkval" không chỉ là vấn đề tìm ra lý thuyết có một không hai về giải pháp chế tạo cho Tên lửa-Ngư lôi chuyển động trong túi khí bao quanh. Mà còn là việc tạo ra động cơ tên lửa hiệu suất cao sử dụng năng lượng an toàn. Thành quả được tạo ra bởi nhóm viện sĩ nghiêm cứu chuyên sâu dưới sự lãnh đạo của các viện sĩ Hàn lâm khoa học Liên Xô Nicholas Silin, Vladimir Eugene Shahidzhanov và Ivashkov.

Trọng lượng hỗn hợp của Tên lửa-Ngư lôi đã không hề dễ dàng chuyển động trong nước với tốc độ từ trước tới nay trên thế giới chưa từng có 200 hải lý/giờ. Hơn thế nữa Tên lửa-Ngư lôi phải thắng tải thủy năng (hydrodynamic loads) phát sinh trên thân vỏ ngư lôi như xoáy thủy lực, ma sát nước.v.v... . Giám đốc thiết kế ED Rakov đã nghiên cứu các yếu tố, phương pháp trên đề án thiết kế kết hợp với tính toán các yếu tố thực tế.

Cuối cùng thì kết quả nghiên cứu dựa trên các cơ sở khoa học và thực nghiệm cho phép tạo ra 1 loại Tên lửa-Ngư lôi chuyển động trong nước được bao bởi túi bọt khí khổng lồ, trượt theo tên lửa như lớp da cá. Chương trình phát triển tổ hợp chống ngầm "Gió giật/Shkval" nhận được sự hậu thuẫn của những người uy tín trong Hải quân Liên Xô và Viện hàn lâm Khoa học: Đô đốc-Tư lệnh Hải quân Liên Xô S.G Gorshkov , viện sĩ A.P Alexandrov, viện sĩ V.N Trapeznikov và phó đô đốc B.D Kostygov. Phiên bản đầu tiên được thử nghiệm trên bãi thử nghiệm hồ Issyk-Kul, năm sau, mẫu tên lửa – ngư lôi Shkval được thử nghiệm trên tầu ngầm diezen ở Pheodosia. Những tầu ngầm đầu tiên được trang bị loại ngư lôi này là 945 Barrakuda, 671RTM Shouka, 885Yashen.

Thoạt đầu, phương Tây không quan tâm lắm đến việc chế tạo loại vũ khí mới này và cho rằng việc chế tạo là không cần thiết. Tầu ngầm Nga lúc đó gây tiếng ồn rất lớn và không thể tiếp cận gần tầu đối phương được, Shkval đã giải quyết được điểm yếu này. Shkval có thể tấn công tầu địch từ khoảng cách rất xa. Người Mỹ sử dụng các nhà khoa học phát xít Đức từ những năm 50 đã chế tạo tên lửa – ngư lôi với vận tốc lên tới 70m/s nhưng sau đó đã hủy bỏ kế hoạch này, hải quân Mỹ tập trung vào việc phát triển tốc độ và khả năng cơ động của tầu nổi, nhưng để đánh lừa đối phương, người Mỹ tuyên bố đã chế tạo được tên lửa ngư lôi siêu tốc 150m/s. Điều đó làm các nhà khoa học Xô Viết lo lắng, và họ phát triển mạnh tên lửa – ngư lôi phóng trong túi bọt. Và điều đó đã có lợi vô tình cho lực lượng hải quân Xô Viết, các thiết bị trinh sát hiện đại dễ dàng phát hiện các cụm tầu chiến và chẳng có cách nào giấu được những đoàn chiến hạm khổng lồ.

Shkval hoàn toàn là loại tên lửa – ngư lôi sát thủ. VA-111 không có đầu dẫn chủ động và cũng không có thiết bị tự dẫn. Không có loại tín hiệu radio nào thoát ra khỏi túi bọt khí bao bọc quanh nó. Ngư lôi tự động di chuyển theo tuyến đường đã được lập trình trên máy tính đầu đạn, không bị ảnh hưởng bởi nhiễu điện từ trường, tên lửa – ngư lôi đi theo tọa độ đã định không thay đổi. Sự xuất hiện của những tầu ngầm im lặng, có tốc độ cao làm thay đổi những quan điểm tác chiến kiểu mèo vờn chuột, Chiến thuật dưới biển sâu trở thành mô hình tác chiến của các máy bay hiện đại, và tên lửa – ngư lôi là đòn tấn công chết người. Nhưng đến tận ngày nay, loại tên lửa – ngư lôi đó, người Mỹ chưa đưa vào biên chế.
Báo chí cho rằng trong lĩnh vực này, người Mỹ đã chậm chân rất xa, nhưng thực tế không hẳn như vậy, các nhà khoa học Mỹ đã đạt được tốc độ dưới nước lên tới 1549m/s, vượt tốc độ âm thanh dưới nước. Nhưng từ thí nghiệm đến thực tế chế tạo còn rất xa, vì thế tình báo công nghiệp quốc phòng đã hoạt động hết sức sôi động, và rõ ràng các nhà khoa học, chuyên gia đã giúp họ rất nhiều.

Trên mạng Internet, người ta có thể tìm thấy rất nhiều các tài liệu về Shkval, nhưng có những chi tiết kỹ thuật chưa hề được công bố, và sẽ vô cùng khó khăn tạo ra được một sản phẩm tương đương, dù sao, các nhà khoa học quân sự cũng đã thông báo khá nhiều về những tiến bộ của Shkval, ví dụ như khoảng 4 năm trước tạp chí Military Parade công bố về một loại siêu ngư lôi có thể nhẩy lên khỏi mặt nước và tấn công tầu từ phía trên. Cùng thời gian đó, ITAR-TASS thông báo Hải quân Nga sẽ thử nghiệm loại tên lửa – ngư lôi VA-111 nâng cấp. Và ngài Pop đã đuổi theo một thiết kế từ thời Xô viết?! Dù sao đi nữa, thì VA-111 vẫn chưa hề có một loại vũ khí tương đương.

-Trọng lượng : 2700kg.
- Đường kính : 533,4mm.
- Dài : 8200mm.
-Tầm bắn : 7-12km (có tài liệu nói tầm bắn tối đa 10km).
-Tốc độ : 90-100m/s.
- Góc ngoặt sau loạt phóng: ± 20o.
- Độ sâu hải trình : 6m.
- Loại đầu đạn : Nổ phá (Thuốc nổ TNT)
-Trọng lượng chất nổ : 210kg.
- Mang đầu đạn hạt nhân: Đương lượng nổ 15-18KT (Mẫu sản xuất 1978).
- Các tầu được trang bị : chiến hạm, tầu ngầm.
- Độ sâu trong nước có thể phóng : 30m.

Đầu đạn lửa dưới nước

Điểm đặc biệt của siêu tên lửa, đó là tốc độ. Tốc độ của Shkval và các ngư lôi thông thường khác nhau tương tự như xe đua công thức 1 và xe Ford-T, tốc độ tối đa của nó rất lớn, thông thường ngư lôi có tốc độ khoảng 60 đến 70 hải lý/giờ, nhưng Shkval có tốc độ đến 200 hải lý (370km/giờ) đạt kỷ lục tuyệt đối trong nước biển. Để đạt được và duy trì một tốc độ lớn như vậy cần phải có một lực đẩy rất lớn, lực đẩy này không thể sử dụng được bằng động cơ thông thường với cái chân vịt, do đó, động cơ của tên lửa – ngư lôi được sử dụng độ cơ tăng tốc phản lực, với lực đẩy lên đến hàng chục tấn, nó sẽ đẩy ngư lôi sau khi phóng khoảng 4s, và sẽ tách ra khỏi ngư lôi, sau đó là động cơ hành trình của ngư lôi, cũng là động cơ phản lực sử dụng nhiên liệu rắn bao gồm nhôm, ma giê, li ti, hoạt động cháy nhờ phản ứng hóa học với nước biển.
-Động cơ tên lửa sử dụng nhiên liệu rắn.
-Dụng cụ đo lường quán tính.
-Tự động lái.
-Mũi tên lửa ngư lôi được bịt kim loại hình chóp elip.


Bao gồm các bộ phận chính:

Họng xả động cơ hành trình
Họng xả động cơ phóng gia tốc
Buồng đốt (động cơ) thuốc phóng rắn
Động cơ hành trình thuỷ phản lực
Đầu nổ
Bộ lái hướng bằng cách nghiêng đĩa tạo khoang có ống thu nước cho động cơ hành trình thuỷ phản lực
Lỗ phun khí tạo khoang
Máy tạo khí
Cổng nhập tham số điều khiển định trước
Nhưng ngay cả động cơ phản lực cũng không thể tạo được vận tốc lớn như vậy, điều thú vị của Shkval là ở hiệu ứng siêu khoang bọt. Ngư lôi hoàn toàn không bơi, mà bay trong đám bọt khí mà tên lửa ngư lôi tự tạo ra.

Ngư lôi siêu khoang hoạt động thế nào?

Phần đầu của tên lửa – ngư lôi được đặt một thiết bị đặc biệt, máy tạo khoang bọt khí. Đó là một miếng kim loại dầy có hình elip được mài sắc cạnh. Thiết bị tạo bọt có góc nghiêng với trục của ngư lôi, trên mặt cắt ngang có hình tròn, để tạo góc nâng cho tên lửa - ngư lôi. Phía đuôi lực nâng được tạo ra bởi cánh đuôi.

Khi đạt tốc độ đến 80m/s ở sát cạnh của tấm tạo bọt, khí đạt cường độ cao đến mức tạo thành bọt khí khổng lồ bao trùm toàn bộ ngư lôi, do đó lực cản thủy năng giảm xuống rõ rệt. Nhưng trên thực tế, một thiết bị tạo bọt không đủ, do đó trên đầu của tên lửa – ngư lôi có những lỗ-ống dẫn khí tạo bọt, bọt khí được tạo ra bởi một máy nguồn tăng khí ga. Điều đó cho phép tăng khối bọt khí và và quả bong bóng bao trùm toàn bộ thân của tên lửa – ngư lôi. Từ mũi đến động cơ phản lực đuôi tên lửa.

Điểm yếu của tên lửa ngư lôi siêu khoang

Ngư lôi không có mối liên lạc 2 chiều, tín hiệu radio dưới nước không xuyên qua được bong bóng siêu khoang. Tên lửa – ngư lôi được lập trình trước thời điểm phóng, thông số của tọa độ mục tiêu được nạp vào máy tính đầu đạn. Đương nhiên là tính cả tọa độ di chuyển của mục tiêu. Shkval không thể quay được, hệ thống ổn định tên lửa buộc nó phải đi theo đường thẳng, sự thay đổi độ lệch sẽ được điều khiển bằng bánh lái, gần chạm nhẹ vào bọt khí, nếu có thay đổi hơn thì ngư lôi sẽ lệch hướng và phá hỏng bọt khí.Tên lửa không thể ngụy trang được, nó được phóng ra với tốc độ rất cao và tạo ra tiếng rít rất mạnh, bọt khí nổi lên trên mặt nước tạo thành đường bọt rất rõ, chuyển động với vận tốc cực nhanh nên dễ bị phát hiện.

'Sát thủ' với tàu sân bay và tuần dương

Người Mỹ gọi Shkval là 'sát thủ' tầu sân bay và tuần dương. Và đó cũng là nhiệm vụ chủ yếu của tên lửa – ngư lôi Shkval VA-111. Nó có thể diệt 1 tầu sân bay hoặc một cụm tầu sân bay nếu như được lắp đầu đạn hạt nhân. Thoát khỏi hoặc tự vệ chống lại Shkval là hoàn toàn không thể, trong vòng 100s tên lửa-ngư lôi bay đến mục tiêu.
Không có một tầu tuần dương hoặc một tầu ngầm nào có khả năng quay vòng hoặc né tránh, giảm tốc độ hay khởi động ngư lôi đánh chặn, trong trường hợp có độ lệch thì sai số của ngư lôi là 15 đến 20 m, nhưng với đương lượng thuốc nổ mạnh 210 kg có trong đầu đạn, đặc biệt khi bị tấn công bằng 2 đầu đạn song song, số phận chiến hạm được coi là kết thúc.


Ngư lôi "Gió giật-E/ Shkval -Э" là phiên bản xuất khẩu với đầu đạn nổ mảnh, thuốc nổ TNT.
Phiên bản nâng cấp của "Gió giật/ Shkval " là " Gió giật-15/Shkval-15" và "Gió giật-15B/ Shkval -15Б". Chưa có thông số chính xác về kỹ chiến thuật. Nhưng có thể nói, từ những giải pháp kỹ thuật cực kỳ đơn giản và tin cậy, từ những năm 1960x Shkval đã có một tốc độ và năng lực tác chiến đáng sợ với khả năng nâng cấp và cải tiến vô hạn.


Theo Tiền phong

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

Thành thành phố Tam Kỳ

Theo sử liệu, Tam Kỳ ngày nay là cùng đất thuộc huyện Hà Đông, phủ Thăng Hoa của đạo Thừa Tuyên – Quảng Nam, được hình thành từ năm 1471 dưới thời vua Lê Thánh Tông. Đến năm 1906, đời vua Thành Thái, huyện Hà Đông được nâng lên thành phủ Hà Đông và sau đó đổi thành phủ Tam Kỳ.


Từ một phủ lỵ năm 1906 đến năm 1997 trở thành Thị xã Tỉnh lỵ và Thành phố Tỉnh lỵ Quảng Nam là thời gian tròn một thế kỷ.

Trải qua chiều dài lịch sử, qua nhiều lần điều chỉnh địa giới hành chính và có những tên gọi khác nhau: Phủ Tam Kỳ, huyện Tam Kỳ ( huyện Bắc Tam Kỳ, Nam Tam Kỳ và Thị xã Tam Kỳ). Mỗi lần thay đổi tên gọi đơn vị hành chính là có gắng với sự thay đổi, điều chỉnh quy mô về diện tích đất đai. Tam Kỳ là một vùng đất giàu truyền thống yêu nước và cách mạng, con người Tam Kỳ hiếu học, cần cù, chịu thương, chịu khó và cầu tiến.

Thành phố Tam Kỳ được thành lập tại Nghị định số 113 ngày 29/9/2006 của Chính phủ, bao gồm 9 phường, 4 xã của Thị xã Tam Kỳ, diện tích gần 93Km2, dân số gần 12 vạn người. Thành phố Tam Kỳ là một trung tâm hành chính, văn hoá – khoa học kỹ thuật của tỉnh Quảng Nam, nằm ở trung độ của cả nước và vùng trọng điểm kinh tế ven biển miền Trung. Thành phố Tam Kỳ ra đời đánh dấu một bước phát triển mới về chất, khẳng định sự trưởng thành vượt bậc của vùng đất và con người Hà Đông xưa, đang mở ra một thời kỳ phát triển mới đầy triển vọng của thành phố tương lai.


Trong thời gian đến, thành phố Tam Kỳ tập trung phát huy lợi thế tiềm năng, đẩy mạnh tốc độ phát triển kinh tế theo cơ cấu dịch vụ - công nghiệp – nông nghiệp. Phát triển văn hoá – xã hội ngang tầm với vị thế trung tâm kinh tế - chính trị - văn hoá của một tỉnh giàu truyền thống văn hoá và đấu tranh cách mạng, nâng cao chất lượng đời sống nhân dân. Tăng cường đầu tư phát triển cơ sở hạ tầng đô thị và nông thôn, phấn đấu xây dựng Thành phố đạt các tiêu chí đô thị loại II, tập trung xây dựng hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh, nâng cao năng lực lãnh đạo, chỉ đạo điều hành thống nhất, đồng bộ, có hiệu quả, giữ vững ổn định chính trị, tăng cường an ninh - quốc phòng, đảm bảo trật tự an toàn xã hội

DBS M05479
Quang Cao