Tôi ngẩng đầu lên và bất ngờ khi trước mặt tôi là anh Thắng... vẫn gương mặt đó, vẫn vóc dáng đó, bộ quần áo thể thao đỏ viền trắng và cả... chiếc dây đeo tay màu đỏ...
Tôi muốn gọi anh là Gió, chẳng phải vì anh tên Phong mà đơn giản bởi vì nếu không có chiều Gió ấy thì có lẽ rằng tôi cũng không yêu anh. Tôi gặp anh trên một con đường mà tôi cũng muốn gọi tên là con đường gió vì chính xác thì con đường ấy chẳng bao giờ thiếu gió. Con đường ấy rất bình thường trong cảm nhận của tôi, chỉ đến khi Gió xuất hiện ở đó... Cái khoảnh khắc gặp Gió của tôi cũng hết sức bình thường...
Hè đến, ba mẹ bảo tôi tập chạy đơn giản vì ba mẹ bảo có lẽ tập chạy sẽ giúp tôi cải thiện vài cm chiều cao vốn đã nấm lùn của tôi. Ừ, tập thì tập... và ngay ngày đầu tiên tập chạy, tôi đã gặp Gió cũng đang tập chạy cùng một quả bóng rổ. Cái cách mà Gió ăn mặc cũng rất giản dị, nhưng trông rất phong cách: một bộ đồ thể thao cộc màu đỏ viền trắng rất nổi bật, một đôi giày thể thao trắng, một chiếc dây buộc cổ tay cũng màu đỏ... Tôi và Gió chạy qua nhau, không ai có một phản ứng gì, đường ai nấy đi... Mấy ngày liền như vậy, cho đến một hôm tôi nổi hứng hái lục bình chơi, quả thật lục bình nở tràn ở đầm nước lớn dọc đường gió cũng là một trong những lí do khiến tôi chọn con đường này làm nơi lí tưởng để chạy bộ. Lục bình nở nhiều lắm, một màu tím mê hồn pha lẫn màu xanh non dịu mát của lá làm không khí ở đây có một sự yên bình lạ...Nhưng tôi là đứa tham lam, tôi không muốn chỉ ngắm nhìn thôi, tôi muốn hái chúng lên nữa. Vậy là tôi mon men lại gần chỗ có hoa gần bờ để hái chúng. Quả thật, trông nó gần nhưng cao quá tầm với của tôi. Nhưng không sao, cố một chút... một chút nữa là tới rồi... thêm một chút xíu nữa... tôi ngã xuống đầm... vẫn nghĩ là đầm không sâu nhưng đạp chân mãi không thấy đáy tôi đâm hoảng... Tại tôi không hề biết bơi... nước vào mắt... vào mũi... vào miệng... Tôi thấy ngộp thở, nhưng không hiểu tại sao tôi không thể kêu cứu... tôi chìm dần... chìm dần... Đột nhiên có một bàn tay kéo tôi lên... thì tôi biết mình được cứu... người ấy kéo tôi lên bờ, không khí tràn đầy vào lồng ngực tôi khiến tôi ho sặc sụa...
- Bé định chơi trò gì kì quái vậy? Suýt chết đuối đó biết không hả?
Nghe giọng nói tôi mới ngoái lại nhìn ân nhân của tôi... ngạc nhiên đó chính là chàng trai tập bóng rổ... Anh ta vừa hỏi, vừa đập tay vào lưng tôi cho tôi ho hết nước ra. Lúc đỡ ho tôi mới nói:
- Em định hái lục bình, cảm ơn anh đã cứu em... Em cứ nghĩ đầm không sâu... mà sao em chỉ cố với chút xíu mà đã ngã rồi. Ôi tưởng tiêu đời rồi chứ!
- Tôi phải bắt đền em mới được, tôi vì cứu em mà ướt từ đầu đến chân rồi nè!
Lúc ấy tôi mới quay sang ngắm kĩ "ân nhân"... đúng là ướt hết thật... áy náy quá biết làm thế nào bây giờ... Đang bối rối thì ân nhân lại lên tiếng:
- Em cũng thích lục bình hả? Anh cũng thích, nhưng anh không thích hái chúng lên, lục bình phải ở bên nhau, gắn kết với nhau thì mới đẹp, chứ lấy riêng một bông lục bình lên không đẹp đâu... Em nhìn dải lục bình ở đoạn kia kìa... đẹp không?
Tôi nhìn theo hướng tay anh chỉ, anh ấy nói đúng, chúng quả thực rất đẹp... giản dị thôi nhưng đẹp đến mê hồn... Tôi quay lại nhìn ân nhân... mái tóc ướt nước còn thỉnh thoảng nhỏ xuống mặt anh, anh say sưa ngắm lục bình mỉm cười như lần đầu tiên chứng kiến cảnh đẹp trời cho vậy... nhưng quả thật trông ân nhân lúc ấy hiền và đáng yêu như thiên sứ...
- Em tên gì vậy? Anh tên Thắng.
- Em tên Vũ. Nguyễn Hạ Vũ...
- Hay thật! Em là mưa mùa hè... cái tên rất dễ thương...
- Anh cứ đùa hoài, anh nói vậy thôi chứ nhiều người ghét mưa lắm đó!
- Sao lại ghét? Anh thích mưa lắm, đặc biệt là mưa mùa hè...
- Em mà là mưa thì anh là gió đó!
- ... Anh không hiểu.
- Thắng trong tiếng anh là "win" thêm chữ "d" vào cuối là thành "wind" (gió)...
- Đúng là chỉ có em mới nghĩ ra thôi đấy!
- À ân nhân muốn em đền đáp thế nào đây?
- Đền anh ấy hả? Tùy tâm em thôi... hay em nhận anh làm sư phụ đi, anh dạy em chơi bóng rổ... Ở trường chơi với nhiều người vui vẻ, về đây chơi có một mình cũng buồn...
- Ừ cũng được, biết đâu em lại cải thiện được vài cm chiều cao - tôi nói đùa và gật đầu nhận lời - mà anh học trường nào vậy?
- Anh học trường Đại học Bách Khoa năm Nhất, còn em?
- Năm nay em học 12 rồi, em sắp phải thi đại học rồi... hắt xiiiiiiiiiii...
- Thôi em về thay quần áo đi không cảm lạnh bây giờ! Nhớ mai lại đây tập bóng rổ với anh nha...
- Em nhớ mà, anh cũng về đi, muộn rồi...
Nói rồi tôi và anh Thắng tạm biệt nhau ra về. Tôi thì lo không biết nói sao với bố mẹ về vụ ướt như chuột lột thế này đây...
Chiều hôm sau đúng như lịch chạy bộ, tôi lại ra con đường đầy lục bình ấy. Đang chạy qua một khoảng lục bình tuyệt đẹp, tôi mải mê vừa chạy vừa ngắm, bỗng có tiếng gọi:
- Nhóc ơi! Sư phụ ở đây nè!
Tôi quay về phía có tiếng gọi thì thấy anh Thắng đang vẫy tôi, tôi mỉm cười chạy lại. Đến gần tôi đứng nghiêm chào kiểu quân đội:
- Đệ tử chào sư phụ!
- Nhóc con! Lúc nào cũng đùa được! Lại cái cây cao kia đi...
- Làm gì ạ?
- Sư phụ nói thì nghe đi!
- Không hiểu nên không nghe!
- Em bướng thật đấy! Ra đó thì mới có rổ mà tập ném chứ, anh buộc một cái rổ ở đó rồi... mà mấy ngày chạy em chẳng để ý gì cả...
- Hì, em còn ngắm lục bình mà! – tôi vừa nói vừa chạy ra gốc cây đó.
Quả thực tôi chọn con đường này làm địa điểm chạy bộ thật là lí tưởng, một bên là đầm lục bình tím đẹp mê hồn, một bên đường là bãi cát rộng tha hồ chơi thể thao như đá bóng, bóng chuyền... Anh Thắng cũng khá khéo chọn cho mình một địa điểm để tập môn bóng rổ yêu thích với một cái rổ buộc trên cành cây...
- Bài tập đầu tiên cho nhóc đây: cú ném một điểm – anh Thắng vừa nói, vừa ném quả bóng lên, nó chui vào rổ một cách dễ dàng.
- Hì, dễ ợt! Sư phụ nhìn em ném nè!- tôi ném bóng và thành công.
Anh Thắng khá ngạc nhiên nhưng vẫn tỏ vẻ đàn anh:
- Nhóc ăn may thôi! Ném lại đi!
Tôi ném lại và tiếp tục thành công khiến anh thắng tiếp tục ngạc nhiên:
- Em có khiếu chơi bóng rổ đó! Giờ em đứng xa ra và ném thử cú ném 3 điểm đi.
- Yes, sir! – tôi tự tin ném và trong sự ngỡ ngàng của sư phụ, quả bóng bay chính xác vào rổ.
Sư phụ nhìn tôi ngạc nhiên và mỉm cười hỏi tôi:
- Nói thật đi! Nhóc học bóng rổ bao giờ chưa? Nhóc mà nói điêu là anh cốc đầu nhóc đó!
- Thì em có học sơ sơ – tôi gãi đầu, nhưng anh Thắng vẫn không chịu buông tha:
- Sơ sơ là bao lâu?
- 1...- tôi giơ 1 ngón tay lên và cười.
- 1 gì?
- 1 năm...
- Trời!!! Chết với nhóc mất! Vậy mà không nói sớm bắt anh làm trò hề hả?
- Không có, tại sư phụ đâu có hỏi là em học chưa mà cứ vậy lao vào dạy đấy chứ! Em học bóng rổ cả năm lớp 11 rồi, thầy giáo thể dục bị tụi con gái lớp em mua chuộc không bắt học chạy bền mà cho học bóng rổ đó! Hì nói thật với sư phụ nha, em đạt điểm giỏi thể dục cả năm lớp 11 đó!
- Thật không tin nổi... trông em có vẻ nấm lùn mà...
Nghe anh Thắng nói vậy, tôi giả vờ dỗi ném trả anh ta quả bóng và bảo:
- Đấu một trận với em đi... rồi sư phụ sẽ thấy!
Anh Thắng mỉm cười gật đầu. Trận đấu bắt đầu... hai bên đều chiến đấu hết mình... Và sau khoảng 1 tiếng thì trận đấu kết thúc, dù tôi đã cố gắng anh Thắng vẫn đánh bại tôi tuy là với kết quả cách biệt không lớn. Chúng tôi cùng rời khỏi cái cây và chọn một chỗ ở phía bên kia đường để vừa ngồi nghỉ vừa có thể ngắm lục bình.
- Nhóc làm anh ngạc nhiên đó! Không ngờ em lại chơi khá đến vậy!
- Sư phụ quá khen rồi! Em định để sư phụ dạy lại em kĩ thuật bóng rổ không ngờ sư phụ lại phát hiện ra em học rồi.
Nghe tôi nói vậy anh Thắng quay sang cốc đầu tôi và cười bảo:
- Tại nhóc không phải cao thủ trong việc giả vờ đâu. Người đâu mà giả bộ không biết gì về bóng rổ mà vẫn tự tin phô diễn kĩ thuật cá nhân, nhìn cách em ném bóng anh biết em không phải dân amarteur rồi...
- Ừm... đúng là em ngốc thật, nhưng dù sao thì em vẫn thua sư phụ mà. Lần sau em phải cố thắng sư phụ mới được.
- Em đúng là vô cùng hiếu thắng đó! À anh có cái này cho em nè! - anh Thắng vừa nói vừa lôi trong túi áo ra một chiếc dây đeo cổ tay màu tím nhạt nói:
- Anh định tặng em làm quà nhập môn, nhưng em lại học bóng rổ mất rồi thôi coi như là quà làm quen vậy, có em chơi bóng cùng anh rất vui.
Tôi nhận chiếc dây đeo tay ấy và ngắm nghía rồi bất chợt reo lên:"A! Là màu hoa lục bình".Anh Thắng mỉm cười, tôi bất chợt nhìn sang cổ tay anh ấy và nhận ra không có chiếc dây đeo quen thuộc, tôi hỏi:
- Chiếc dây của sư phụ đâu rồi?
- Ừm, hình như rơi lúc kéo em lên chiều qua đó, chẳng thấy đâu nữa. Hôm qua lúc đi mua quà cho em định mua cái mới nhưng chẳng có cái nào màu đỏ cả.
- Cảm ơn anh, sư phụ, sư phụ thích màu đỏ hả?- anh Thắng gật đầu – em cũng có quà cho sư phụ đây - tôi lấy trong túi quần ngố ra hai cái kẹo mút vị cà phê đưa cho anh Thắng 1 cái.
- Hì, em cũng thích vị cà phê à? Hay nhỉ! Lâu rồi anh không ăn kẹo mút.
Tôi và anh Thắng ngồi ăn kẹo mút và ngắm lục bình, một cảm giác thật bình yên như ở trên thiên đường vậy... Những ngày sau đó, tôi cùng anh chơi bóng rổ rất vui, rồi những phút hóng gió trước khi về thì 2 người thay phiên nhau mang kẹo mút cà phê đi ăn. Chỉ trừ những chiều mưa, còn ngày nào chúng tôi cũng ra con đường ấy chơi bóng rổ với nhau. Tôi cũng không rõ từ bao giờ tôi đã thấy nhớ anh vào những chiều mưa không chạy bộ, với trái tim non trẻ của một cô gái mới lớn, tôi không thể đặt tên cho nỗi nhớ ấy là gì và vì sao tôi lại nhớ, cho đến một ngày tôi đã tự tìm ra câu trả lời cho mình. Hôm ấy, tôi đến hơi sớm nên anh Thắng vẫn chưa đến, tôi ngồi ở gốc cây chờ. Đột nhiên có một bàn tay bịt mắt tôi, tôi gỡ ra và mở mắt thì thấy anh Thắng đang cười rất tươi. Tự dưng trong khoảnh khắc ấy tim tôi đập mạnh, tôi đánh nhẹ vào tay anh ấy và giả vờ dỗi: "Sư phụ làm em giật mình."
- Anh có cái này hay lắm! – anh Thắng nói và đưa tôi xem chiếc diều mới - hôm nay mình thả diều nha!
- Tôi gật đầu và cùng anh gỡ dây diều.
Anh ấy bảo tôi:
- Em cầm dây diều chạy ra đằng xa kia, khi nào anh hét thả ra thì em tung diều lên nhé!
- Em biết rồi, anh còn phải dặn hả?
- Nè anh cốc đầu em bây giờ đó! Lúc nào cũng cứng đầu hết! Anh nhắc em không thừa đâu!
- Tuân lệnh sư phụ!
Tôi vừa cười trừ, vừa cầm diều chạy ra xa. Hôm nay gió lớn... nghe hiệu lệnh của anh Thắng, tôi vừa thả tay ra diều đã bay lên rất cao nhưng anh Thắng lại phấn khích lạ, hệt như một đứa trẻ con vậy:
- A ha! Diều bay lên rồi nhóc ơi! Nhóc chạy lại đây đi!
Tôi chạy lại phía anh Thắng, bỗng dưng không biết ở đâu ra một cơn gió ngược chiều thổi mạnh tới phía anh Thắng đang đứng nhưng lạ thay anh ấy không hề quan tâm, vẫn ngẩng lên nhìn cánh diều đang bay cao và cười rất tươi, một nụ cười trong sáng và đáng yêu đến lạ, đáng yêu đến nỗi tôi đứng đó nhìn mà đầu óc hóa trống rỗng, con tim tôi đập mạnh đến nỗi tôi cảm thấy khó thở... Nó khiến tôi nhận ra một thứ tình cảm đặc biệt mà lâu nay tôi không thể định nghĩa được: tình yêu... tôi ngỡ ngàng trước điều đó, ngỡ ngàng trước nụ cười hiền lành trong sáng đến lạ lùng của người con trai tôi đã quen biết gần 2 tháng trời và không biết từ lúc nào sự ngỡ ngàng kéo tôi đứng lại để ngắm nhìn hình ảnh làm trái tim tôi thực sự rung động ấy cho đến khi cơn gió ngừng lại...
- Em làm gì mà thừ người ra vậy? Lại đây, anh cho em cầm dây diều này!
- À... vâng!
- Sao tự dưng em lại giật mình, lại để đầu óc đi đâu vậy? Em cầm lấy đầu dây nè, nhớ không được tuột tay không diều bay mất đó!
Tôi cùng anh Thắng thả diều cả buổi chiều hôm đó và không biết bao nhiêu lần tôi lại được ngắm anh cười, nhưng không có một nụ cười nào làm tôi có cảm giác đặc biệt như nụ cười của anh trong cơn gió vừa rồi. Giờ đây, tôi nhận ra chỉ cần được nhìn anh cười thôi là tôi đã thấy hạnh phúc lắm. Trời tối dần, hai chúng tôi ra về, kết thúc một buổi chiều chơi thật vui và tôi về nhà với cảm giác lâng lâng lạ thường... Cũng đúng thôi, trái tim non trẻ của tôi lần đầu tiên loạn nhịp trước một người con trai. Tôi thấy vui trước lời dặn của anh trước khi về:"Mai em nhớ ra nha!"... và tôi cũng thầm cảm ơn cơn gió bất chợt ấy - cơn gió đã đánh thức những xúc cảm trong tâm hồn tôi, giúp tôi nhận ra tình yêu không biết đã nảy sinh từ lúc nào nữa. Chiều hôm sau, trước khi ra con đường ấy tôi tìm mua cho anh Thắng một chiếc dây đeo tay màu đỏ. Trời hôm nay không hiểu sao lại âm u như chỉ cần lỡ tay ném một viên sỏi lên đám mây kia thôi cũng đủ làm mưa tuôn rơi như trút nước, nhưng kệ, tôi vẫn ra con đường gió... Ơ kìa, anh Thắng cũng đã đến rồi nhưng hôm nay anh ấy không mang bóng, lạ thật. Nhìn thấy tôi anh Thắng cười làm tôi cũng mỉm cười chào lại:
- Em cứ tưởng anh không ra, sắp mưa rồi!
- Ừm có chứ! Hôm nay không chơi bóng nữa nha, sắp mưa rồi ngồi ngắm lục bình một lúc rồi về, không em lại ướt như chuột lột đó!
Tôi ngồi gần lại chỗ anh ấy đang ngồi, lục bình hôm nay trông đẹp đến lạ, tràn ngập khắp đầm là màu tím của hoa và màu xanh non dịu mát của lá lục bình. Nhớ ra chiếc dây đeo tay tôi lấy trong túi ra và đưa cho anh Thắng:
- Cho anh nè! Tại em mà anh mất chiếc dây cũ.
- Có gì đâu em, nếu không mất chiếc dây ấy thì chắc gì anh đã quen được một cô nhóc tinh quái như em, một cô đệ tử còn suýt giỏi hơn cả sư phụ nữa.
Anh Thắng nói và xoa đầu tôi, tôi ngượng ngùng nói:
- Anh cứ nói quá thế! Làm sao em giỏi bằng anh được.
- Hì, nhóc cũng biết khiêm tốn từ bao giờ vậy?... Anh đùa thôi đừng dỗi anh nha, anh cũng có quà cho em đây.
- Anh Thắng nói và đưa cho tôi một hộp quà nhỏ.
Tôi háo hức:
- Gì vậy anh? Em mở ra xem luôn nhé!
- Ừ, em mở ra xem có thích không?
Tôi mở ra và ngạc nhiên thấy một chiếc lắc chân rất xinh, tôi hỏi:
- Sao anh lại tặng em lắc chân?
- Thì tại... tại anh muốn trói chân em lại không cho đi đâu nữa...
- Anh???
- Anh đùa thôi mà, hôm trước anh thấy em bị hỏng lắc chân thấy em buồn buồn, anh biết em thích đeo lắc chân nên mua tặng em thôi. Em thích nó chứ?
- Tất nhiên rồi, nó rất dễ thương mà.
- Vậy thì từ hôm nay em phải luôn đeo nó nha, không cho em cởi ra đâu đó! Chịu không?
Tôi gật đầu nhẹ, anh Thắng thấy vậy cười rất tươi, anh lấy chiếc lắc trong hộp ra và đeo vào chân tôi. Trong giây phút ấy, tim tôi lại đập mạnh, có một chút ngại ngùng và một chút cảm giác hạnh phúc. Rồi chúng tôi lại cùng nhau lặng ngắm lục bình, trời đột nhiên bắt đầu mưa, những hạt mưa mùa hạ mới bắt đầu rơi đã rất to và nặng, nhưng không hiểu sao cả tôi và anh Thắng đều không muốn về. Tôi hỏi anh Thắng:
- Sao anh lại thích mưa mùa hè nhỉ? Mưa vừa to vừa lạnh...
- Lạnh đâu? Mưa mùa hè làm dịu đi những cái nắng oi ả mà.
- Sao hôm qua trời đẹp vậy mà hôm nay lại mưa to vậy nhỉ?
- Anh biết!
- Anh biết? Thật không? Vì sao?
- Vì... vì... vì ngày mai anh lên trường học rồi... không còn được chơi bóng cùng em nữa...
Anh Thắng nói vậy nhìn tôi một thoáng rồi lại quay ra ngắm lục bình... trời vẫn mưa... mưa thấm ướt tóc và quần áo của tôi và của cả anh Thắng... Tôi lặng thinh không biết nói gì, một chút bất ngờ, một chút hụt hẫng và... một nỗi buồn thấm dần trong tâm hồn tôi hệt như những giọt mưa kia đang thấm dần làm tôi thấy lạnh... Nhanh quá... mấy tháng hè trôi qua nhanh quá, những ngày hè tôi sáng đi học thêm ở trường, thời gian còn lại tôi tự học ở nhà nhưng khoảng thời gian khiến tôi cảm thấy thoải mái nhất là khoảng thời gian ngắn ngủi trong ngày tôi tập bóng rổ cùng anh... Vậy mà giờ không được cùng tập bóng rổ nữa rồi... thấy tôi không nói gì nên anh Thắng cũng không hỏi, không biết anh ấy có hiểu tâm trạng của tôi không nữa... mưa càng lớn.
- Không biết khi nào anh em mình mới gặp lại nhau nhỉ? Anh học xa nên ít về lắm, mà cũng sắp vào năm học rồi, lớp 12 cũng bận lắm chắc em cũng không chơi bóng được nhiều nữa...
- Em biết!
- Thôi cố gắng học tốt nha! Và... đừng quên anh nhé!
Tôi cười buồn và không nói gì, cuối cùng anh Thắng đứng lên và bảo:
- Anh em mình về thôi mưa ướt hết em rồi kìa, tạm biệt em...
- Tạm biệt anh, em về đây, cảm ơn anh về món quà...
Tôi và anh Thắng không nói thêm lời nào nữa và đi về, tôi tự dặn mình không được nhìn lại vì mỗi người đi một hướng... Mưa vẫn cứ rơi và không biết tôi đã khóc từ lúc nào nữa, chỉ thấy trong dòng nước mưa, thỉnh thoảng tạt vào mặt vị mặn chát như muối biển... Vậy là cơn gió của tôi bay đi rồi... đi ngay khi tôi mới nhận ra tình cảm của mình dành cho Gió, chúng tôi không hề trao đổi bất cứ một cái gì để có thể giữ liên lạc với nhau.
Thời gian cứ thế trôi, từ hôm đó tôi cũng không ra đường gió mà chạy bộ hay chơi bóng nữa, chỉ thỉnh thoảng nỗi nhớ trào lên trong lòng, tôi lại ra con đường đó, nhưng mỗi lần ra là mỗi lần tôi thêm buồn. Xem một bộ phim có câu nói mà mỗi lần nghĩ đến tôi lại thấy buồn:"Gió đã đi qua một nơi thì không bao giờ trở lại"... Mỗi lần đến đây những kỉ niệm lại trở về gần gũi như mới ngày hôm qua, chiếc rổ vẫn buộc trên cây nhưng chẳng có ai chơi nữa. Đã có lần tôi mang bóng rổ ra đây chơi một mình nhưng không hiểu sao mỗi lần đứng vào vạch 3 điểm thì tôi không thể ném trúng nữa bởi... mắt tôi đã nhòa đi vì nước mắt từ bao giờ... Mùa lục bình cũng hết từ khi nào không hay, trên đầm chỉ còn lác đác vài bông lục bình lẻ loi, xơ xác và lúc ấy tôi mới biết anh Thắng đúng: lục bình chỉ đẹp khi chúng bên nhau... Tôi là một cơn mưa mùa hè lạnh căm và lặng gió nên đôi khi thấy mưa gió của tự nhiên bên nhau tôi lại thấy chạnh lòng vì Gió của tôi đã đi mất rồi... và chẳng biết có còn nhớ đến tôi không...
***
1 năm trôi qua...
Tôi thi xong Đại học và chờ kết quả. Ngày báo kết quả đỗ tôi vui lắm và không hiểu tại sao lúc ấy tôi nhớ ra rằng mùa lục bình đã đến, tôi muốn ngắm lục bình tím bình yên tràn ngập khu đầm. Mở chiếc ngăn kéo tôi vẫn cất chiếc dây đeo tay màu lục bình ở đó, tôi đeo nó vào tay và quyết định đi ra con đường đó chạy bộ. Khung cảnh vẫn đẹp và yên ả như tất cả cách đây một năm... trời vừa mưa xong nên ở đây càng vắng, chẳng có ai ra tập thể dục cả. Từ xa nhìn cái cây quen thuộc những cảm xúc tưởng rằng đã hết trong lòng tôi lại trào lên, thêm vào đó màu tím nhạt trên màu xanh non của lục bình làm những kỉ niệm hiện về rõ ràng hơn. Tim tôi lại đau nhói như muốn đập phá một cái gì đó cho tan đi những điều đó nhưng không được, tôi đứng lên và hét lớn:
- Em nhớ anh nhiều lắm anh biết không? Anh ác lắm cứ thế mà biến mất khỏi cuộc đời em sao? Anh Thắng ơi!
Hét xong tôi ngồi thụp xuống và khóc nức nở, bất chợt có một tiếng nói rất khẽ vang lên:
- Anh cũng nhớ em nhiều lắm! Mỗi lần có dịp về anh đều ra đây nhưng không một lần nào ông trời cho anh được gặp em... Một năm rồi không lúc nào anh quên em...
Tôi ngẩng đầu lên và bất ngờ khi trước mặt tôi là anh Thắng... vẫn gương mặt đó, vẫn vóc dáng đó, bộ quần áo thể thao đỏ viền trắng và cả... chiếc dây đeo tay màu đỏ... Tôi đứng lên, cuộc hội ngộ bất ngờ làm tôi hạnh phúc, anh Thắng vẫn đứng đó, không phải là ảo ảnh... nói với tôi rằng:
- Anh đã tự trách mình khi không dám nói với em từ lâu rằng: anh yêu em...
Tôi hạnh phúc thật sự, hạnh phúc đến vỡ òa thành dòng nước mắt, rồi tôi lau nước mắt, mỉm cười giơ tay cho anh nhìn thấy chiếc dây đeo tay màu hoa lục bình trên tay tôi, anh Thắng cũng cười và cầm tay kéo tôi vào vòng ôm ấm áp, anh thì thầm:"Cho anh xin lỗi! Anh cứ nghĩ em quên anh rồi!". Tôi đẩy anh ra mỉm cười và bảo:
- Anh lấy lắc chân trói em rồi, em còn chạy đâu được nữa...
- Vậy hả? Mưa và Gió luôn bên nhau mà em...
Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012
Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012
Em sẽ là chỗ dựa của anh
TỪ SAU GỐC CÂY TÙNG, TÔI NHẬN RA EM TRAI MÌNH VÀ NGƯỜI CON GÁI TÔI YÊU THẦM ĐANG HẠNH PHÚC TRONG CÁI ÔM ẤM ÁP. TRÁI TIM TÔI HƠI NHÓI, NHƯNG TRONG LÒNG TÔI THANH THẢN . .
- Mình sẽ là chỗ dựa của cậu.
- Sống dựa vào một thứ gì đó…
- Em có thể thôi đi được không? Dựa vào thứ gì đó thì đã làm sao, chẳng lẽ điều đó làm em bận lòng đến vậy sao?
- Phải, rất bận lòng. Vì anh không phải là em, vì chúng ta giống nhau nhưng anh tự do, còn em phải dựa vào những thứ này!
Gia Lâm quỳ xuống bằng hai đầu gối đã chai sần, dùng hết sức vẩy đôi tay giả ra trước mặt Gia Hưng. Sống một cuộc sống mặc cảm hơn 11 năm nay, Lâm đau đớn mỗi lần đối diện với chính hình ảnh của mình trong gương, dối diện với người anh song sinh của cậu. Đôi vai gầy khẽ run lên, Lâm mở to mắt nhìn vô hồn về phía xa xăm, để mặc những giọt nước mắt rơi lã chã, mặc cho Hưng “lý thuyết” đủ điều.
Cách đây 12 năm, có nghĩa là khi Lâm vẫn là một đứa bé 3 tuổi bình thường, lành lặn, cậu không hề bị đem ra so bì với Hưng, vì hai đứa giống nhau như hai giọt nước. Rồi cho đến khi cả hai lên 4, sức khỏe của Lâm yếu đi, cậu thường bị khó thở, ngất xỉu đột ngột, bác sĩ chuẩn đoán cậu bị tim bẩm sinh và phải nhập viện ngay. Một cú sốc dành cho đôi vợ chồng trẻ, nước mắt người cha không thể rơi vì đã bị nghẹn đắng nơi cổ họng, người mẹ trẻ chỉ còn biết ôm con trai bé bỏng vào lòng, cô rửa mặt bằng nước mắt mỗi ngày trước khi Lâm được nhập viện. Ca mổ diễn ra trong vài giờ đồng hồ, hai ngày trôi qua, không ai nghe được tin tức gì của Lâm từ phòng hồi sức. Năm ngày sau, bác sĩ cho mẹ cậu vào thăm, nhưng người mẹ chết lặng khi nhìn con mình thoi thóp thở bằng bình oxy, chân tay bầm tím một nửa dưới. Cô đứng lạnh người nhìn bác sĩ, những gì ông ấy nói khiến cô không còn cảm nhận được vị mặn của nước mắt nữa, cô chỉ thấy đắng, đắng đến đau đớn nơi trái tim.
“Con trai của chị phải được tiến hành cắt bỏ tứ chi ngay, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Vì sức khỏe của cháu quá yếu, máu lại dễ đông...” Vị bác sĩ nói rất nhiều, rất nhiều, nhưng người mẹ trẻ chỉ đứng lắc đầu khóc lóc xót thương cho con trai mình, hàng loạt những ưu đãi được đưa ra, người mẹ nghèo chỉ còn biết ngậm ngùi gật đầu trước số phận của con trai mình – đồng ý cắt bỏ tứ chi của Lâm và bệnh viện sẽ nuôi cậu suốt đời.
Hai đứa lớn lên trong bệnh viện, ăn cơm bệnh viện, ngủ cùng bệnh nhân, dường như nơi đây chính là nhà của chúng kể từ khi cha chúng về quê làm thuê kiếm tiền, để lại mình mẹ ôm hai đứa con thơ. Dần quen với cuộc sống toàn màu trắng, Lâm và Hưng nhận được nhiều tình thương từ những người bệnh ở dăm bữa, nửa tháng. Ai cũng thương mẹ con họ, nhưng càng ngày, thứ tình thương ấy khiến Lâm cảm thấy mình đang bị thương hại. Ánh mắt của mọi người nhìn cậu trìu mến biết bao, cũng có người rơi nước mắt, có người ôm cậu vào lòng, có người cho cậu nhiều đồ chơi, quần áo, nhưng rồi họ cũng ra về, lãng quên cậu bé không có tứ chi. 5 tuổi, Lâm bắt đầu tập đi bằng chân giả, những bước đi đầu tiên sao mà khó đến thế, cậu đã nhiều lần òa khóc chỉ vì quá đau đớn bởi những cú vấp ngã, không đi chân giả thì hai đầu gối cậu sẽ bị thương, mỗi lần như vậy lòng người mẹ như bị chiếc dao sắc nhọn cứa vào. 10 tuổi, bệnh viện làm cho Lâm đôi tay giả, nó khiến cậu bớt mặc cảm khi ra đường. Cuộc sống của Lâm tưởng chừng sẽ trôi qua lặng lẽ cho đến khi Hưng vào học cấp 3.
“Đồ tàn phế vô dụng!” - Cha của Lâm đã gọi cậu như vậy mỗi lần ông uống say. Phải rồi, vì Lâm không đi học, cậu chỉ học hết tiểu học rồi ở nhà vì cậu không thể làm nhiều hơn thế với đôi tay, đôi chân giả. Mỗi lần nhìn Hưng cắp sách đến trường, Lâm ngồi một góc trong căn phòng nồng nặc mùi thuốc sát trùng để làm gì cậu cũng không biết, nhưng đơn giản chỉ vì Lâm muốn như vậy thôi. “Em ở nhà ngoan, anh sẽ về bày cho em học.” - Hưng đã nói như vậy mỗi lần đi học, như một thói quen, đó là câu chào hỏi Hưng dành cho Lâm trước khi ra khỏi nhà đến trường học. Điều đó khiến Lâm bớt đi phần nào mặc cảm, có lẽ vì vậy mà Lâm mới ngồi một góc, nhưng không để làm gì cả.
Một năm sau, gia đình họ chuyển ra ngoài, họ thuê một phòng trọ gần chỗ Hưng đi học, bệnh viện sẽ chu cấp cho Lâm mỗi tháng 2 triệu để sinh hoạt. Mẹ cậu kiếm thêm tiền bằng chiếc xe đẩy bán nước, bán café ngoài vỉa hè trước cổng trường của Hưng. Người mẹ nghèo chỉ học hết lớp 3, chập chững biết hết mặt chữ thì nghỉ học vì gia đình quá nghèo, bởi thế, Hưng chính là niềm hy vọng của bà, một đứa con trai lành lặn, khỏe mạnh, khôi ngô.
Rồi cái tuổi bắt đầu xuất hiện những cảm xúc rung động đầu đời đến, vì Hưng học hành rất khá và cũng khôi ngô nên không ít bạn nữ viết thư tỏ tình với cậu. Nhưng cậu chỉ để ý duy nhất một người, một cô bé đã từng xuất hiện trong bệnh viện, từng ở căn phòng cậu đã sống, cũng từng mang căn bệnh giống như em trai cậu. Từ tình thương, cảm xúc nhiều hơn khi cậu vô tình gặp lại cô bé vào đầu năm cấp 3, học chung lớp và cô bé càng ngày càng xinh, không còn tiều tụy như lúc cô còn nằm trong bệnh viện nữa. Tự lúc nào không hay, cậu đã dành một chỗ trong trái tim mình cho cô bạn học chung lớp này.
- Sống dựa vào một thứ gì đó có mệt mỏi không Lam?
- Dĩ nhiên là có rồi, như Lam nè, sống dựa vào thuốc, nếu không có thuốc, Lam có thể ra đi bất cứ lúc nào.
Nụ cười nhạt mang chút vẻ buồn buồn hiện trên gương mặt hiền lành của Lam, Hưng thở dài, nghĩ ngợi.
- Vậy chẳng nhẽ cứ sống trong mệt mỏi nếu mình bắt buộc phải dựa vào thứ gì đó cả đời sao?
- Cũng tùy lúc thôi Hưng ạ. Như Lam nè, có những lúc chán ghét những viên thuốc vô cùng, đó là lúc Lam đang chơi vui mà bị mẹ mắt đi uống thuốc. Nhưng khi Lam mệt mỏi thật sự, những viên thuốc lại là thứ duy trì, tiếp thêm sự sống cho Lam. Hì.
- Cũng phải. Giá như Gia Lâm nghĩ được như vậy.
- Lại có chuyện gì xảy ra với Lâm à?
Sự lo lắng hiện trên gương mặt của Lam, Hưng nhìn Lam rồi thở dài.
- Hôm qua hai anh em Hưng lại cãi nhau, dạo này tính nó kỳ cục lắm, toàn nói nhảm những chuyện không đâu.
- Hưng đừng trách Lâm, Lam rất hiểu những gì mà Lâm phải chịu, vì Lam cũng từng như vậy.
- Ừm… có lẽ Hưng đã sai…
Gió về chiều thổi mạnh hơn, từng làn gió quấn quýt bên mái tóc dài của Lam, cô bé nhắm mắt để cảm nhận luồng không khí trong lành của gió mang đến. Ngồi bên cạnh, Hưng lén nhìn cô bạn, trái tim cậu đang đập nhanh hơn một nhịp và cậu nhận ra có lẽ thứ tình cảm mình dành cho Lam đã lớn lên rất nhiều.
***
Lâm đi chân giả, cậu cố gắng dùng răng để đeo tay giả. Xong xuôi, Lâm đi ra phụ mẹ bán hàng, tất cả những gì cậu có thể giúp mẹ là nhắc lại cho mẹ những gì khách đã gọi, vì cậu có trí nhớ khá tốt. Nhưng ngoài việc đó ra, cậu đến đây cũng vì muốn nhìn thấy một người, nhìn thấy nụ cười của người đó dành cho cậu hay bất kì ai đi bên cạnh.
- A, chào Lâm, Lâm ra phụ mẹ bán hàng hả? Hưng đang họp nhóm, chắc sắp ra rồi đó.
- Chào Lam, Lam khỏe không?
- Ngày nào Lâm cũng hỏi câu này, không thấy chán à? Sao Lâm không hỏi Lam được điểm cao không, hay là Lam đói bụng chưa chẳng hạn...
Nói xong, Lam nhìn mặt Lâm vẫn đơ ra, cô bé không nhịn được phải phì cười, nhưng cô chợt lặng người khi nghe câu trả lời của Lâm.
- Vì Lâm chỉ muốn biết Lam có khỏe hay không thôi, chỉ cần Lam khỏe thì Lâm cũng thấy khỏe re à.
Lâm cười, nụ cười của Lâm làm Lam cảm thấy sống mũi mình cay cay, hai dòng nước ngân ngấn trực trào ra. Lam vội quay đi lấy tay gạt lẹ. Lâm đưa bàn tay giả lên, quẹt qua lại vài giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.
- Sao thế Lam?
- Bụi bay vào mắt đó mà. Hôm nay thấy Lâm vui vẻ ghê, Lam thấy Lâm vui là Lam cũng vui lây à.
- Lam chọc Lâm hả? A, anh Hưng ra rồi.
Sự thật là Lam không hề trêu chọc Lâm, mỗi lần nhìn thấy Lâm tươi cười, cô đều cảm thấy trong lòng mình ấm lại, không còn sự nặng nề của việc học, không còn sự mệt mỏi với đống thuốc. Yên bình. Chẳng ai có thể nhận ra sự khác biệt giữa hai anh em Lâm nếu họ chỉ nhìn vào khuôn mặt. Nhưng ai cũng ngầm hiểu, giữa hai anh em có sự khác biệt khá lớn về số phận. Một người có thể hưởng được tất cả những điều tốt đẹp mà một người bình thường có thể nhận được, còn người kia chỉ dám mơ ước cuộc sống bình thường, rất bình thường, nhưng không được, vì luôn có một tấm gương phản chiếu hình ảnh của cậu, một hình hài lành lặn, đẹp đẽ biết bao.
- Hưng giúp Lam chuyển món quà này đến tay Lâm nha.
- Tại sao Lam không đưa cho nó luôn.
- Lam cũng không biết nữa, nhưng mỗi lần gặp Lâm, Lam lại chỉ muốn khóc thôi, nhất là khi Lâm cười…
- Sao cơ?
- Lam không biết, chỉ biết là những lúc Lâm cười là Lam lại khóc. Giúp Lam nha.
Lam quay đầu chạy vào lớp, bỏ lại mình Hưng với một mớ cảm xúc hỗn độn. Về đến nhà, Hưng đưa món quà cho Lâm, Lâm hạnh phúc nhận lấy món quà bằng đôi tay thật khi nghe anh nói là quà của Lam. Cậu mở ra, là một chiếc mũ phớt màu nâu, trên mũ có thêu một chữ L. Lâm ngầm hiểu đó là tên của mình, đội lên đầu, cậu đứng trước gương ngắm nghía. Nụ cười tắt dần khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của anh mình trong gương, cậu quá thấp khi không đi chân giả. Gạt chiếc mũ xuống một cách nặng nề, cậu đến bên tủ, cất gọn chiếc mũ vào ngăn đồ của mình và có ý nghĩ sẽ không bao giờ đội nó. Hưng nhìn em trai, có chút tê tái trong lòng, cậu lại nghĩ về câu nói của Lam ban sáng, không hiểu vì sao Lam lại khóc khi nhìn thấy Lâm cười.
- Không đội mũ Lam tặng à?
- Lâm cất rồi, đội ra đường sẽ bị bám bụi, bám bụi phải giặt, giặt thì mau cũ lắm. Không đội đâu.
- Linh tinh quá, quà tặng thì phải dùng chứ. Chẳng lẽ Lâm chê xấu.
- Không! Không phải! Không xấu chút nào, rất đẹp. Nhưng…
Lâm cúi mặt, nghĩ ngợi về cảnh hôm qua đứng trước gương, cậu cảm thấy lòng nặng trĩu.
- Nhưng sao?
- Nhưng… nó đẹp và nó không hợp với Lâm.
- Tại sao không chứ? Lam tặng Lâm vì Lam thấy nó hợp với Lâm, dù tất cả nói không đẹp thì chỉ cần Lam thấy đẹp là được rồi. Giống như Lâm thấy Lam khỏe thì Lâm cũng khỏe ý mà.
- Thật không? Đẹp thật không?
- Thật mà, tin Lam đi.
Lam nháy mắt rồi cười dịu dàng làm Lâm đứng im vài giây. Cậu đang cảm thấy trái tim yếu ớt của mình trở nên mạnh mẽ, đập liên hồi và còn muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mặt cậu nóng ran. Trời hôm nay không nắng gắt, có gió. Một cơn gió thoảng qua làm mái tóc của Lam khẽ bay bay, Lâm lảo đảo đứng không vững, tim cậu đập nhanh đến mức muốn ngất xỉu. Cậu mờ ảo nhận ra thứ cảm xúc mãnh liệt đang trào dâng trong trái tim mình. Đưa tay lên lau mồ hôi, cậu chợt tỉnh… "Thì ra là tay giả, chân giả nữa này, cả trái tim này cũng không hoàn toàn là thật. Vậy thì mày đang làm gì thế hả Lâm?” - Một ý nghĩ thoáng qua, Lâm quay đi, mắt ướt át.
- Sao thế Lâm?
- Bụi bay vào mắt thôi, không sao đâu Lam. Lâm mệt quá, về trước nha. Xin lỗi Lam.
Bước từng bước khó nhọc, Lâm muốn vứt bỏ tất cả đống đồ giả này, dù phải bò trên đường, dù đầu gói tóe máu cũng được. Nhưng cậu không đủ can đảm để làm điều đó, vì cậu phụ thuộc vào chúng đã lâu, vì đã quen với cảm giác có chúng.
***
- Anh đã từng thích ai chưa?
- Sao em hỏi vậy?
- Vì em muốn biết cảm giác thích một ai đó là như thế nào thôi.
- Em thích ai rồi hả? Em trai.
Hưng quay sang, đặt tay lên vai Lâm, đôi mắt tỏ vẻ dò xét.
- Không, chả là sáng nay em thấy có anh đó với chị đó…
Lâm tự bịa ra một câu chuyện để làm Hưng không đặt ánh mắt dò xét vào mình nữa. Cậu nói một cách trống rỗng, còn tâm trí lại đang bị nhốt vào một góc nào đó trong trái tim chật hẹp kia. Cậu nghĩ sẽ không đi đến đâu nếu cậu thích một người tuyệt vời như Lam, sẽ không làm cho Lam hạnh phúc khi ở bên một thằng “tật nguyền vô dụng” như cậu và cậu nghĩ rất nhiều, rất nhiều.
Những ngày sau đó, Lâm không ra phụ mẹ nữa. Cậu thu mình trong một góc phòng như hồi còn sống trong bệnh viện, lau chùi thật sạch tay, chân giả và cố gắng thôi không nghĩ ngợi về Lam nữa.
- Sao mấy ngày nay Lam không thấy Lâm ra phụ cô vậy Hưng?
- Nó kêu mệt, suốt ngày ngồi ở nhà, không biết đang nghĩ gì nữa.
- Thế à? Tí nữa tan học Lam cùng về với Hưng nha.
- Ấy, tan học Hưng còn ở lại ôn đề, tháng sau đi thi tỉnh rồi, cuối cấp mà vẫn phải ôn thi học sinh giỏi.
- Vậy Lam qua một mình nha.
Hưng im lặng, nghĩ ngợi điều gì đó rồi gật đầu nhẹ. Cậu không nói gì nữa, cúi đầu quay đi. Nắng gắt, Lam bước nhanh dưới tán lá bàng hai bên đường.
- Lâm ơi! Lâm ơi Lâm!
-Ai vậy?
-Lam nè, mở cừa cho Lam với.
- Lâm mệt lắm, Lam về đi, Lâm không muốn gặp người lạ.
Lam nghe xong, im lặng không gọi gì nữa. Cô bé cảm thấy lòng mình có gì đó hụt hẫng, như kẻ say bước hụt ngã nhào. Đứng thêm vài phút, cô lặng lẽ quay lưng ra về. Cũng vài phút sau, Lâm vùng dậy khỏi giường, vội vàng đi chân giả đi ra mở cửa phòng. Không có ai ngoài bóng của cậu dưới ánh nắng qua khe hở phía trên mái nhà, cậu ngồi xuống, mắt nhìn về phía xa xăm, hụt hẫng.
- Hưng giúp Lam đưa Lâm đến chỗ Lam với Hưng hay ngồi nói chuyện nhé.
- Tại sao?
Hưng dừng việc giải đề, ngước mắt lên nhìn Lam.
- Tại vì Lam có chuyện muốn nói với Lâm. Giúp Lam được không?
“Không được!” - Hưng đã nghĩ sẽ nói như vậy, nhưng cậu không đủ can đảm để thốt ra hai từ ấy, cậu sẽ làm Lam buồn, đó là điều mà Hưng chưa bao giờ làm. Cho nên…
- Ừm, Hưng sẽ cố gắng hết sức.
- Cảm ơn Hưng nhiều nha, đúng là bạn thân của Lam, tuyệt nhất quả đất.
Hai từ “bạn thân” lúc này đối với Hưng sao mà nghe chua chát đến thế. Nhưng dù sao vẫn tốt hơn là không có gì cả.
***
- Anh dẫn em ra đây làm gì?
- Lam có chuyện muốn nói với em, em đừng trẻ con như vậy nữa, hãy lắng nghe xem cô ấy muốn nói gì. Biết đâu… biết đâu là điều em mong muốn thì sao?
Lâm im lặng. Vài phút sau, Lam đến, Hưng đi, để lại khoảng không gian riêng cho hai người. Sự yên lặng bao chùm một góc công viên. Cuối cùng Lam phải lên tiếng trước.
- Lâm sao thế? Tại sao lại không muốn gặp Lam nữa?
- Tại vì… tại vì… Lâm thấy mình không xứng với Lam.
- Gì mà xứng với không xứng. Làm bạn cũng phải xem có xứng hay không mới chơi sao? Lâm đang nghĩ cái gì vậy? Trả lời Lam đi.
- Vì Lâm thích Lam!
Nói rồi Lâm cố gắng chống tay đứng dậy, bước thật nhanh với đôi chân giả, bỏ lại phía sau một người tròn xoe mắt, nước mắt lưng tròng.
- Lâm! Đứng lại!
Lam chạy theo, đặt bàn tay nhỏ bé lên vai Lâm.
- Lâm đừng quay lại. Giờ thì Lam đã hiểu vì sao mỗi lần nhìn Lâm cười, Lam lại rơi nước mắt rồi.
- Vì sao?
- Vì… khi nhìn Lâm cười, Lam mới nhận ra giá trị của cuộc sống. Lâm cười là lúc Lâm hạnh phúc và Lam cũng thấy hạnh phúc, hạnh phúc đến rơi nước mắt.
Trời chiều đổ bóng hai con người đứng ôm nhau trong niềm hạnh phúc. Chẳng ai biết được ngày mai rồi sẽ thế nào. Dù bạn là ai, là người có số phận như thế nào thì chỉ cần sống trọn vẹn với mỗi ngày có nghĩa là ngày mai cũng là ngày hạnh phúc trong đời bạn.
Từ sau gốc cây tùng, tôi nhận ra em trai mình và người con gái tôi yêu thầm đang hạnh phúc trong cái ôm ấm áp. Trái tim tôi hơi nhói, nhưng lòng tôi thanh thản. Vì ít nhất em trai tôi cũng tìm được ý nghĩa của cuộc sống, tìm được một chỗ dựa thật sự chứ không phải với mấy thứ đồ giả như nó nghĩ nó sẽ dựa vào chúng suốt đời. Tôi nhận ra, tình yêu thương chân thành là điều duy nhất có thể hàn gắn tâm hồn con người...
- Mình sẽ là chỗ dựa của cậu.
- Sống dựa vào một thứ gì đó…
- Em có thể thôi đi được không? Dựa vào thứ gì đó thì đã làm sao, chẳng lẽ điều đó làm em bận lòng đến vậy sao?
- Phải, rất bận lòng. Vì anh không phải là em, vì chúng ta giống nhau nhưng anh tự do, còn em phải dựa vào những thứ này!
Gia Lâm quỳ xuống bằng hai đầu gối đã chai sần, dùng hết sức vẩy đôi tay giả ra trước mặt Gia Hưng. Sống một cuộc sống mặc cảm hơn 11 năm nay, Lâm đau đớn mỗi lần đối diện với chính hình ảnh của mình trong gương, dối diện với người anh song sinh của cậu. Đôi vai gầy khẽ run lên, Lâm mở to mắt nhìn vô hồn về phía xa xăm, để mặc những giọt nước mắt rơi lã chã, mặc cho Hưng “lý thuyết” đủ điều.
Cách đây 12 năm, có nghĩa là khi Lâm vẫn là một đứa bé 3 tuổi bình thường, lành lặn, cậu không hề bị đem ra so bì với Hưng, vì hai đứa giống nhau như hai giọt nước. Rồi cho đến khi cả hai lên 4, sức khỏe của Lâm yếu đi, cậu thường bị khó thở, ngất xỉu đột ngột, bác sĩ chuẩn đoán cậu bị tim bẩm sinh và phải nhập viện ngay. Một cú sốc dành cho đôi vợ chồng trẻ, nước mắt người cha không thể rơi vì đã bị nghẹn đắng nơi cổ họng, người mẹ trẻ chỉ còn biết ôm con trai bé bỏng vào lòng, cô rửa mặt bằng nước mắt mỗi ngày trước khi Lâm được nhập viện. Ca mổ diễn ra trong vài giờ đồng hồ, hai ngày trôi qua, không ai nghe được tin tức gì của Lâm từ phòng hồi sức. Năm ngày sau, bác sĩ cho mẹ cậu vào thăm, nhưng người mẹ chết lặng khi nhìn con mình thoi thóp thở bằng bình oxy, chân tay bầm tím một nửa dưới. Cô đứng lạnh người nhìn bác sĩ, những gì ông ấy nói khiến cô không còn cảm nhận được vị mặn của nước mắt nữa, cô chỉ thấy đắng, đắng đến đau đớn nơi trái tim.
“Con trai của chị phải được tiến hành cắt bỏ tứ chi ngay, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Vì sức khỏe của cháu quá yếu, máu lại dễ đông...” Vị bác sĩ nói rất nhiều, rất nhiều, nhưng người mẹ trẻ chỉ đứng lắc đầu khóc lóc xót thương cho con trai mình, hàng loạt những ưu đãi được đưa ra, người mẹ nghèo chỉ còn biết ngậm ngùi gật đầu trước số phận của con trai mình – đồng ý cắt bỏ tứ chi của Lâm và bệnh viện sẽ nuôi cậu suốt đời.
Hai đứa lớn lên trong bệnh viện, ăn cơm bệnh viện, ngủ cùng bệnh nhân, dường như nơi đây chính là nhà của chúng kể từ khi cha chúng về quê làm thuê kiếm tiền, để lại mình mẹ ôm hai đứa con thơ. Dần quen với cuộc sống toàn màu trắng, Lâm và Hưng nhận được nhiều tình thương từ những người bệnh ở dăm bữa, nửa tháng. Ai cũng thương mẹ con họ, nhưng càng ngày, thứ tình thương ấy khiến Lâm cảm thấy mình đang bị thương hại. Ánh mắt của mọi người nhìn cậu trìu mến biết bao, cũng có người rơi nước mắt, có người ôm cậu vào lòng, có người cho cậu nhiều đồ chơi, quần áo, nhưng rồi họ cũng ra về, lãng quên cậu bé không có tứ chi. 5 tuổi, Lâm bắt đầu tập đi bằng chân giả, những bước đi đầu tiên sao mà khó đến thế, cậu đã nhiều lần òa khóc chỉ vì quá đau đớn bởi những cú vấp ngã, không đi chân giả thì hai đầu gối cậu sẽ bị thương, mỗi lần như vậy lòng người mẹ như bị chiếc dao sắc nhọn cứa vào. 10 tuổi, bệnh viện làm cho Lâm đôi tay giả, nó khiến cậu bớt mặc cảm khi ra đường. Cuộc sống của Lâm tưởng chừng sẽ trôi qua lặng lẽ cho đến khi Hưng vào học cấp 3.
“Đồ tàn phế vô dụng!” - Cha của Lâm đã gọi cậu như vậy mỗi lần ông uống say. Phải rồi, vì Lâm không đi học, cậu chỉ học hết tiểu học rồi ở nhà vì cậu không thể làm nhiều hơn thế với đôi tay, đôi chân giả. Mỗi lần nhìn Hưng cắp sách đến trường, Lâm ngồi một góc trong căn phòng nồng nặc mùi thuốc sát trùng để làm gì cậu cũng không biết, nhưng đơn giản chỉ vì Lâm muốn như vậy thôi. “Em ở nhà ngoan, anh sẽ về bày cho em học.” - Hưng đã nói như vậy mỗi lần đi học, như một thói quen, đó là câu chào hỏi Hưng dành cho Lâm trước khi ra khỏi nhà đến trường học. Điều đó khiến Lâm bớt đi phần nào mặc cảm, có lẽ vì vậy mà Lâm mới ngồi một góc, nhưng không để làm gì cả.
Một năm sau, gia đình họ chuyển ra ngoài, họ thuê một phòng trọ gần chỗ Hưng đi học, bệnh viện sẽ chu cấp cho Lâm mỗi tháng 2 triệu để sinh hoạt. Mẹ cậu kiếm thêm tiền bằng chiếc xe đẩy bán nước, bán café ngoài vỉa hè trước cổng trường của Hưng. Người mẹ nghèo chỉ học hết lớp 3, chập chững biết hết mặt chữ thì nghỉ học vì gia đình quá nghèo, bởi thế, Hưng chính là niềm hy vọng của bà, một đứa con trai lành lặn, khỏe mạnh, khôi ngô.
Rồi cái tuổi bắt đầu xuất hiện những cảm xúc rung động đầu đời đến, vì Hưng học hành rất khá và cũng khôi ngô nên không ít bạn nữ viết thư tỏ tình với cậu. Nhưng cậu chỉ để ý duy nhất một người, một cô bé đã từng xuất hiện trong bệnh viện, từng ở căn phòng cậu đã sống, cũng từng mang căn bệnh giống như em trai cậu. Từ tình thương, cảm xúc nhiều hơn khi cậu vô tình gặp lại cô bé vào đầu năm cấp 3, học chung lớp và cô bé càng ngày càng xinh, không còn tiều tụy như lúc cô còn nằm trong bệnh viện nữa. Tự lúc nào không hay, cậu đã dành một chỗ trong trái tim mình cho cô bạn học chung lớp này.
- Sống dựa vào một thứ gì đó có mệt mỏi không Lam?
- Dĩ nhiên là có rồi, như Lam nè, sống dựa vào thuốc, nếu không có thuốc, Lam có thể ra đi bất cứ lúc nào.
Nụ cười nhạt mang chút vẻ buồn buồn hiện trên gương mặt hiền lành của Lam, Hưng thở dài, nghĩ ngợi.
- Vậy chẳng nhẽ cứ sống trong mệt mỏi nếu mình bắt buộc phải dựa vào thứ gì đó cả đời sao?
- Cũng tùy lúc thôi Hưng ạ. Như Lam nè, có những lúc chán ghét những viên thuốc vô cùng, đó là lúc Lam đang chơi vui mà bị mẹ mắt đi uống thuốc. Nhưng khi Lam mệt mỏi thật sự, những viên thuốc lại là thứ duy trì, tiếp thêm sự sống cho Lam. Hì.
- Cũng phải. Giá như Gia Lâm nghĩ được như vậy.
- Lại có chuyện gì xảy ra với Lâm à?
Sự lo lắng hiện trên gương mặt của Lam, Hưng nhìn Lam rồi thở dài.
- Hôm qua hai anh em Hưng lại cãi nhau, dạo này tính nó kỳ cục lắm, toàn nói nhảm những chuyện không đâu.
- Hưng đừng trách Lâm, Lam rất hiểu những gì mà Lâm phải chịu, vì Lam cũng từng như vậy.
- Ừm… có lẽ Hưng đã sai…
Gió về chiều thổi mạnh hơn, từng làn gió quấn quýt bên mái tóc dài của Lam, cô bé nhắm mắt để cảm nhận luồng không khí trong lành của gió mang đến. Ngồi bên cạnh, Hưng lén nhìn cô bạn, trái tim cậu đang đập nhanh hơn một nhịp và cậu nhận ra có lẽ thứ tình cảm mình dành cho Lam đã lớn lên rất nhiều.
***
Lâm đi chân giả, cậu cố gắng dùng răng để đeo tay giả. Xong xuôi, Lâm đi ra phụ mẹ bán hàng, tất cả những gì cậu có thể giúp mẹ là nhắc lại cho mẹ những gì khách đã gọi, vì cậu có trí nhớ khá tốt. Nhưng ngoài việc đó ra, cậu đến đây cũng vì muốn nhìn thấy một người, nhìn thấy nụ cười của người đó dành cho cậu hay bất kì ai đi bên cạnh.
- A, chào Lâm, Lâm ra phụ mẹ bán hàng hả? Hưng đang họp nhóm, chắc sắp ra rồi đó.
- Chào Lam, Lam khỏe không?
- Ngày nào Lâm cũng hỏi câu này, không thấy chán à? Sao Lâm không hỏi Lam được điểm cao không, hay là Lam đói bụng chưa chẳng hạn...
Nói xong, Lam nhìn mặt Lâm vẫn đơ ra, cô bé không nhịn được phải phì cười, nhưng cô chợt lặng người khi nghe câu trả lời của Lâm.
- Vì Lâm chỉ muốn biết Lam có khỏe hay không thôi, chỉ cần Lam khỏe thì Lâm cũng thấy khỏe re à.
Lâm cười, nụ cười của Lâm làm Lam cảm thấy sống mũi mình cay cay, hai dòng nước ngân ngấn trực trào ra. Lam vội quay đi lấy tay gạt lẹ. Lâm đưa bàn tay giả lên, quẹt qua lại vài giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.
- Sao thế Lam?
- Bụi bay vào mắt đó mà. Hôm nay thấy Lâm vui vẻ ghê, Lam thấy Lâm vui là Lam cũng vui lây à.
- Lam chọc Lâm hả? A, anh Hưng ra rồi.
Sự thật là Lam không hề trêu chọc Lâm, mỗi lần nhìn thấy Lâm tươi cười, cô đều cảm thấy trong lòng mình ấm lại, không còn sự nặng nề của việc học, không còn sự mệt mỏi với đống thuốc. Yên bình. Chẳng ai có thể nhận ra sự khác biệt giữa hai anh em Lâm nếu họ chỉ nhìn vào khuôn mặt. Nhưng ai cũng ngầm hiểu, giữa hai anh em có sự khác biệt khá lớn về số phận. Một người có thể hưởng được tất cả những điều tốt đẹp mà một người bình thường có thể nhận được, còn người kia chỉ dám mơ ước cuộc sống bình thường, rất bình thường, nhưng không được, vì luôn có một tấm gương phản chiếu hình ảnh của cậu, một hình hài lành lặn, đẹp đẽ biết bao.
- Hưng giúp Lam chuyển món quà này đến tay Lâm nha.
- Tại sao Lam không đưa cho nó luôn.
- Lam cũng không biết nữa, nhưng mỗi lần gặp Lâm, Lam lại chỉ muốn khóc thôi, nhất là khi Lâm cười…
- Sao cơ?
- Lam không biết, chỉ biết là những lúc Lâm cười là Lam lại khóc. Giúp Lam nha.
Lam quay đầu chạy vào lớp, bỏ lại mình Hưng với một mớ cảm xúc hỗn độn. Về đến nhà, Hưng đưa món quà cho Lâm, Lâm hạnh phúc nhận lấy món quà bằng đôi tay thật khi nghe anh nói là quà của Lam. Cậu mở ra, là một chiếc mũ phớt màu nâu, trên mũ có thêu một chữ L. Lâm ngầm hiểu đó là tên của mình, đội lên đầu, cậu đứng trước gương ngắm nghía. Nụ cười tắt dần khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của anh mình trong gương, cậu quá thấp khi không đi chân giả. Gạt chiếc mũ xuống một cách nặng nề, cậu đến bên tủ, cất gọn chiếc mũ vào ngăn đồ của mình và có ý nghĩ sẽ không bao giờ đội nó. Hưng nhìn em trai, có chút tê tái trong lòng, cậu lại nghĩ về câu nói của Lam ban sáng, không hiểu vì sao Lam lại khóc khi nhìn thấy Lâm cười.
- Không đội mũ Lam tặng à?
- Lâm cất rồi, đội ra đường sẽ bị bám bụi, bám bụi phải giặt, giặt thì mau cũ lắm. Không đội đâu.
- Linh tinh quá, quà tặng thì phải dùng chứ. Chẳng lẽ Lâm chê xấu.
- Không! Không phải! Không xấu chút nào, rất đẹp. Nhưng…
Lâm cúi mặt, nghĩ ngợi về cảnh hôm qua đứng trước gương, cậu cảm thấy lòng nặng trĩu.
- Nhưng sao?
- Nhưng… nó đẹp và nó không hợp với Lâm.
- Tại sao không chứ? Lam tặng Lâm vì Lam thấy nó hợp với Lâm, dù tất cả nói không đẹp thì chỉ cần Lam thấy đẹp là được rồi. Giống như Lâm thấy Lam khỏe thì Lâm cũng khỏe ý mà.
- Thật không? Đẹp thật không?
- Thật mà, tin Lam đi.
Lam nháy mắt rồi cười dịu dàng làm Lâm đứng im vài giây. Cậu đang cảm thấy trái tim yếu ớt của mình trở nên mạnh mẽ, đập liên hồi và còn muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mặt cậu nóng ran. Trời hôm nay không nắng gắt, có gió. Một cơn gió thoảng qua làm mái tóc của Lam khẽ bay bay, Lâm lảo đảo đứng không vững, tim cậu đập nhanh đến mức muốn ngất xỉu. Cậu mờ ảo nhận ra thứ cảm xúc mãnh liệt đang trào dâng trong trái tim mình. Đưa tay lên lau mồ hôi, cậu chợt tỉnh… "Thì ra là tay giả, chân giả nữa này, cả trái tim này cũng không hoàn toàn là thật. Vậy thì mày đang làm gì thế hả Lâm?” - Một ý nghĩ thoáng qua, Lâm quay đi, mắt ướt át.
- Sao thế Lâm?
- Bụi bay vào mắt thôi, không sao đâu Lam. Lâm mệt quá, về trước nha. Xin lỗi Lam.
Bước từng bước khó nhọc, Lâm muốn vứt bỏ tất cả đống đồ giả này, dù phải bò trên đường, dù đầu gói tóe máu cũng được. Nhưng cậu không đủ can đảm để làm điều đó, vì cậu phụ thuộc vào chúng đã lâu, vì đã quen với cảm giác có chúng.
***
- Anh đã từng thích ai chưa?
- Sao em hỏi vậy?
- Vì em muốn biết cảm giác thích một ai đó là như thế nào thôi.
- Em thích ai rồi hả? Em trai.
Hưng quay sang, đặt tay lên vai Lâm, đôi mắt tỏ vẻ dò xét.
- Không, chả là sáng nay em thấy có anh đó với chị đó…
Lâm tự bịa ra một câu chuyện để làm Hưng không đặt ánh mắt dò xét vào mình nữa. Cậu nói một cách trống rỗng, còn tâm trí lại đang bị nhốt vào một góc nào đó trong trái tim chật hẹp kia. Cậu nghĩ sẽ không đi đến đâu nếu cậu thích một người tuyệt vời như Lam, sẽ không làm cho Lam hạnh phúc khi ở bên một thằng “tật nguyền vô dụng” như cậu và cậu nghĩ rất nhiều, rất nhiều.
Những ngày sau đó, Lâm không ra phụ mẹ nữa. Cậu thu mình trong một góc phòng như hồi còn sống trong bệnh viện, lau chùi thật sạch tay, chân giả và cố gắng thôi không nghĩ ngợi về Lam nữa.
- Sao mấy ngày nay Lam không thấy Lâm ra phụ cô vậy Hưng?
- Nó kêu mệt, suốt ngày ngồi ở nhà, không biết đang nghĩ gì nữa.
- Thế à? Tí nữa tan học Lam cùng về với Hưng nha.
- Ấy, tan học Hưng còn ở lại ôn đề, tháng sau đi thi tỉnh rồi, cuối cấp mà vẫn phải ôn thi học sinh giỏi.
- Vậy Lam qua một mình nha.
Hưng im lặng, nghĩ ngợi điều gì đó rồi gật đầu nhẹ. Cậu không nói gì nữa, cúi đầu quay đi. Nắng gắt, Lam bước nhanh dưới tán lá bàng hai bên đường.
- Lâm ơi! Lâm ơi Lâm!
-Ai vậy?
-Lam nè, mở cừa cho Lam với.
- Lâm mệt lắm, Lam về đi, Lâm không muốn gặp người lạ.
Lam nghe xong, im lặng không gọi gì nữa. Cô bé cảm thấy lòng mình có gì đó hụt hẫng, như kẻ say bước hụt ngã nhào. Đứng thêm vài phút, cô lặng lẽ quay lưng ra về. Cũng vài phút sau, Lâm vùng dậy khỏi giường, vội vàng đi chân giả đi ra mở cửa phòng. Không có ai ngoài bóng của cậu dưới ánh nắng qua khe hở phía trên mái nhà, cậu ngồi xuống, mắt nhìn về phía xa xăm, hụt hẫng.
- Hưng giúp Lam đưa Lâm đến chỗ Lam với Hưng hay ngồi nói chuyện nhé.
- Tại sao?
Hưng dừng việc giải đề, ngước mắt lên nhìn Lam.
- Tại vì Lam có chuyện muốn nói với Lâm. Giúp Lam được không?
“Không được!” - Hưng đã nghĩ sẽ nói như vậy, nhưng cậu không đủ can đảm để thốt ra hai từ ấy, cậu sẽ làm Lam buồn, đó là điều mà Hưng chưa bao giờ làm. Cho nên…
- Ừm, Hưng sẽ cố gắng hết sức.
- Cảm ơn Hưng nhiều nha, đúng là bạn thân của Lam, tuyệt nhất quả đất.
Hai từ “bạn thân” lúc này đối với Hưng sao mà nghe chua chát đến thế. Nhưng dù sao vẫn tốt hơn là không có gì cả.
***
- Anh dẫn em ra đây làm gì?
- Lam có chuyện muốn nói với em, em đừng trẻ con như vậy nữa, hãy lắng nghe xem cô ấy muốn nói gì. Biết đâu… biết đâu là điều em mong muốn thì sao?
Lâm im lặng. Vài phút sau, Lam đến, Hưng đi, để lại khoảng không gian riêng cho hai người. Sự yên lặng bao chùm một góc công viên. Cuối cùng Lam phải lên tiếng trước.
- Lâm sao thế? Tại sao lại không muốn gặp Lam nữa?
- Tại vì… tại vì… Lâm thấy mình không xứng với Lam.
- Gì mà xứng với không xứng. Làm bạn cũng phải xem có xứng hay không mới chơi sao? Lâm đang nghĩ cái gì vậy? Trả lời Lam đi.
- Vì Lâm thích Lam!
Nói rồi Lâm cố gắng chống tay đứng dậy, bước thật nhanh với đôi chân giả, bỏ lại phía sau một người tròn xoe mắt, nước mắt lưng tròng.
- Lâm! Đứng lại!
Lam chạy theo, đặt bàn tay nhỏ bé lên vai Lâm.
- Lâm đừng quay lại. Giờ thì Lam đã hiểu vì sao mỗi lần nhìn Lâm cười, Lam lại rơi nước mắt rồi.
- Vì sao?
- Vì… khi nhìn Lâm cười, Lam mới nhận ra giá trị của cuộc sống. Lâm cười là lúc Lâm hạnh phúc và Lam cũng thấy hạnh phúc, hạnh phúc đến rơi nước mắt.
Trời chiều đổ bóng hai con người đứng ôm nhau trong niềm hạnh phúc. Chẳng ai biết được ngày mai rồi sẽ thế nào. Dù bạn là ai, là người có số phận như thế nào thì chỉ cần sống trọn vẹn với mỗi ngày có nghĩa là ngày mai cũng là ngày hạnh phúc trong đời bạn.
Từ sau gốc cây tùng, tôi nhận ra em trai mình và người con gái tôi yêu thầm đang hạnh phúc trong cái ôm ấm áp. Trái tim tôi hơi nhói, nhưng lòng tôi thanh thản. Vì ít nhất em trai tôi cũng tìm được ý nghĩa của cuộc sống, tìm được một chỗ dựa thật sự chứ không phải với mấy thứ đồ giả như nó nghĩ nó sẽ dựa vào chúng suốt đời. Tôi nhận ra, tình yêu thương chân thành là điều duy nhất có thể hàn gắn tâm hồn con người...
Thứ gì cho anh hạnh phúc nhất
- Thứ gì anh cho là hạnh phúc nhất của con người?
- Chẳng gì cả.
- Tại sao?
- Vì thứ hạnh phúc nhất con người ta không bao giờ với tới được.
- … !
Cô đã hỏi anh biết bao lần câu hỏi này và câu trả lời của anh vẫn là như vậy họ đã yêu nhau hơn 4 năm. Tình yêu của họ thật đẹp trong mắt mọi người và trong mắt anh và cô trong … quá khứ. Hiện tại tình yêu của họ không phải là đã kết thúc mà là do sai lầm cuả mỗi cá nhân khiến họ không còn tin tưởng vào tình yêu nữa.
Im lặng … Cô chọn cách im lặng khi thấy một đôi trai gái mặt mày hớn hở vui cười , cô nhìn rõ nụ cười của hạnh phúc trên môi cô gái , nhìn rõ cái nắm tay của chàng trai . Còn cô thì thấy mình đang tụt sâu xuống đáy vực , cô quay mặt , lặng lẽ bước đi , lặng câm nhìn xuống dưới đất , cô không dám ngẩng mặt lên vì trước mắt cô hoàn toàn mờ nhạt. Môi cắn chặt đến bật máu , cô đâu thèm để ý điều đó , cô đang hụt hẫng , thấy đau trước ngực , tại sao ư? Tại người con trai cô vừa nhìn thấy đó chính là người cô yêu nhất. Phải ! Anh ta đã phản bội cô , đã đi theo người ta trong khi còn đang yêu cô. Không biết phải làm gì đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, cô trở về căn phòng nằm vật xuống giường. Khóc, cô đã khóc, đã lâu rồi nước mắt cô không rơi. Cô vật vã trong đống hỗn lộn của tình yêu , bỗng điện thoại cô rung lên vì có tin. Đó là tin nhắn cuả anh. " E dang lam gi the? Ko nt lai cho a ah?". Cô nhắc máy mỉm cười cay đắng , tay cô run lên bần bật và vẫn rep lại tin nhắn của anh. Trong những ngày tiếp đó cô vẫn tỏ ra như là không biết chuyện gì xảy ra, vẫn ân cần, chăm sóc, yêu thương anh. Chính những việc làm đó làm anh thay đổi và quay lại bên cô.
- Chỉ một lời thôi anh àh ! Giờ anh có đang làm chuyện gì có lỗi với em thì hãy dừng lại đi nhé…
- Ý em là sao? Anh đâu có làm gì có lỗi.
- Em nói như thế anh không nên hỏi lại như thế. Anh hiểu và anh phải hiểu điều em vừa nói.
- Uhm… anh biết rồi
Anh ôm cô vào lòng đặt vào môi cô một nụ hôn nồng ấm. Cô dang tay ôm anh và thật sự cô không muốn mất anh. Giờ anh đã quay về bên cô rồi, cô không đòi hỏi gì nhiều chỉ muốn anh bên cô thôi. Trong tình yêu ai cũng có phần lụy tình, cô cũng vậy. Cô biết cô đã yêu anh quá và không thể từ bỏ được anh…
Bố mẹ anh rất quý cô, cô thường sang nhà anh chơi, với bản tính tiểu thư, ít làm việc nhà của cô ai cũng biết . Mỗi lần cô nấu cơm , rửa bát anh đều xông vào làm cũng cô, đến nỗi bố mẹ anh đều nói anh bênh người yêu quá mức. Cô thật sự thích thú khi thấy dáng vẻ chăm chú cặm cụi làm việc bếp núc của anh. Như hôm nay cũng vậy cô đang ở nhà anh và nhìn chăm chú anh làm thức ăn.
- Em đúng thật chẳng khéo gì cả đến rán đậu còn để cháy như thế này hử?
(anh càu nhàu cô)
- Không phải thế ! tại anh lấy hết sự khéo léo của em rồi còn đâu hehe.
Nụ cười tinh quái làm anh dịu bớt phần nào, anh quay lại nhéo má cô một cái làm cô kêu oai oái. Mẹ anh xuống và nhờ cô xách đồ lên trên phòng, cô theo sau mẹ anh xách đồ lên, quay lại thấy anh đang nở nụ cười chế giễu ý "này thì thích làm biếng" , cô nhăn mặt lại , lè lưỡi anh. Cử chỉ đáng yêu đó làm anh phải phì cười.
Sau nửa tiếng dọn dẹp trên tầng cùng mẹ "chồng" cô hớn hở chạy xuống khoe thành tích , cô nấp sau cảnh cửa định ra òa anh thì thấy chị gái anh và anh nói chuyện. Chưa kịp giới thiệu, anh là còn út và có 2 chị gái . Người chị gái cả đã đi lấy chồng, đấy cũng là người luôn đưa cho cô những lời khuyên hữu ích trong cuộc sống. Còn người chị đang cao giọng nói chuyện với anh kia chính là chị hai của anh.
- Dạo này mày còn đi chơi với cái Hồng không?
- Không chị điên à?
- Điên cái gì? Nó tốt với lại ngoan hiền, đi xe đẹp nhà lại giàu nữa.
- Kệ nó ! Em yêu Mai
Chị đánh bộp vào tay anh….
- Yêu gì mà yêu chơi bời thôi mày, mày định lấy còn đấy về làm tướng à? Kiệt sỉ như gì đã thế lại lười như hủi , lấy về làm mẹ à?
Tôi sững sờ không nói được lời nào khi nghe những lời nói này thốt ra từ người chị … Mà tôi "đã từng" yêu quý …Hóa ra mọi chuyện đều do chị sắp đặt .
- Ơ đứng đây làm gì thế con gái ? Vào chuẩn bị ăn cơm thôi.
Bỗng tiếng mẹ anh cất lên làm tôi giật mình, anh vội liền chạy ra cửa thấy tôi và mẹ anh đứng đó, cô hít môt hơi mỉm cười với anh . Thật đau đớn khi cô nghe được những lời này , nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh coi như chưa có gì, cô bước vào bếp thản nhiên lấy bát đũa dọn ra, chị anh nhìn cô và vội vàng quay đi, có lẽ chị ấy đang ngại, nhưng cả anh và chị anh đều ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của cô và thừa biết cô đã nghe được tất cả … Cô rất cảm ơn mẹ cô vì mẹ cô đã truyền lại cho cô cái cách kìm nén cảm xúc. Cô vẫn vui vẻ nói chuyện với bố mẹ anh , trong khi anh nơm nớp lo sợ. Cuối cùng thì anh cũng đưa cô về, anh nắm chặt lấy tay cô. Cả hai đều im lặng không nói gì, tốt nhất cứ để mọi thứ trôi qua thật lặng lẽ, cô nghĩ điều đó sẽ tốt, vì bây giờ cô biết lí do vì sao anh thay đổi, hóa ra vì có một mối nguy hiểm đang gần kề anh mà lâu nay cô vẫn đặt niềm tin vào họ …
Cô biết anh sống rất tình cảm , anh rất yêu cô. Cũng đã hơn 4 năm tình yêu đó đối với cô mà nói không thể tách dời. Khi cô cầm trên tay phiếu siêu âm, cô chết lặng người . Cô đã có thai , thả nào trong người cô luôn thấy khó chịu , buồn nôn , kén ăn. Giác quan của người phụ nữ luôn đúng cô đã đến bệnh viện kiểm tra , và giờ trên tay cô là một tờ giấy thong báo cô sắp sửa là mẹ, cái thai đã được hơn 5 tuần tuổi. Cô muốn báo tin cho anh biết nhưng sợ anh sẽ sock nên cô đã không nói.
Ở bên cạnh anh cô đã hỏi anh :
- Nếu em có thai thì sao hả anh?
- Vậy thì anh sẽ rất vui, nhưng ….
- Nhưng gì?
- Điều kiện hoàn cảnh mình chưa có, nên không thể để điều đó xảy ra.
- Haha nếu có con em sẽ tự mình giết nó (cô bật cười)
- Em điên sao, con của anh , ai cho em giết, em giết con thì anh sẽ giết em
- Em biết rồi , nhưng nếu có thật mình sẽ phá nó nhé, vì điều kiện không cho phép mà
- Tùy em !
Câu nói của anh nhẹ nhàng làm cô đau xé lòng, cô biết anh không hề biết cô đã có thai, anh nghĩ cô chỉ nói để trêu anh,vì mọi lần cô vẫn hay làm thế. Nhưng giờ là cô hỏi thật … Cô quyết định giữ bí mật và lặng lẽ ý định sẽ tự bỏ đứa bé. Cho đến ngày cô ở nhà anh cầm điện thoại của anh lên lúc mà anh đi ra ngoài mua đồ , vào hộp thư đến thì có vài chục tin của cô và một số lạ khác, cô đã đọc, cô khóc … Anh thật sự đã phản bội cô đến mức cô khiến cô không còn tin vào mắt mình nữa. Đó là những tin nhắn yêu thương của một người con gái khác , không phải là cô người yêu của anh. Cô biết anh và cô gái đó đã qua lại vài tháng, cô cứ nghĩ anh đã kết thúc nhưng không, thật đau đớn ! Cô bỏ chiếc điện thoại xuống giường chạy vào phòng vệ sinh nôn ọe, cô đang mang thai nên thường hay bị nghén , đúng là đó chị hai của anh đi vào trong thấy điều đó, chị đã ngạc nhiên và chạy lại hỏi
- Em làm sao đấy? chẳng lẽ có thai sao?
- Em … không … không…. ọe ọe .
Cô tiếp tục nôn ọe , không nói được lời nào
- Cái gì mà không nữa, chị không ngờ cô là người như thế đấy, cả nhà cô cứ nghĩ cô hiền lành ngoan ngoãn lắm ai ngờ cô lại chửa hoang như thế này
Cô sửng sốt trước câu nói của chị anh , mặt cô bắt đầu mếu máo
- Cái gì chị nói em chửa hoang ? chửa hoang gì chứ, người như chị có hiểu được nghĩa của từ chửa hoang không hả????
- Không phải thế còn là gì? Chúng mày đã cười nhau đâu sao lại có con được, chả là chửa hoang, đúng là đồ con gái không ra gì.
- Còn chị thì sao? chị làm gì có tư cách gì? Để dạy bảo tôi, chị nhìn lại mình đi , có tư cách gì?????
- Gì chứ……????!!!!
- Còn gì nữa? chuyện của chị chị nghĩ thiên hạ không biết sao? Tôi như thế còn hơn chị không chửa được chị mới là cái loại con gái không ra gì.
Cô tức giận hét to vào mặt chị và đồng thời ăn ngay cái tát giáng trời, không phải của chị mà là của anh , anh chạy vào và tát tôi. Lần đầu tiên cô bị anh đánh , cô vùng chạy khỏi nhà anh, ra khỏi anh , ra khỏi tình yêu của cô dành cho anh. Cô vừa chạy vừa khóc, mưa rơi từ lúc nào cô không biết , nước mắt chan hòa cùng nước mưa, cô chạy và chạy hết sức , cô gồng mình chạy trong mưa , những tìn nhắn, những lời nói như xối nước lạnh vào mặt cô, và cả cái tát của anh làm cô đau đớn…
Về phía anh khi tát cô xong tay anh run run, quay ra nói với chị
- Tại sao?? tại sao lại cãi nhau chứ
- Tại gì mà tại , đáng đời nó, cứ nghĩ mình là tướng à? Dù là có thai hay không nhưng hỗn với bà ăn tát là phải, thế còn là nhẹ.
- Cài gì?? Chị vừa nói gì? Có thai, ai có thai????
- Người yêu mày chứ ai, nó đang có thai, mày không biết à?
- Không thể nào
- Không cái gì, nó từ phòng mày chạy ra nôn thốc nôn tháo, bị tao nói xong còn cãi lại
Anh chạy vào phòng cầm điện thoại lên thấy điện thoại đang ở phần hộp thư đến, anh chạy ra khỏi nhà , chạy đi tìm cô. Người con gái đã biết mọi lầm lỗi của anh mà vẫn dửng dưng khi không có chuyện gì, anh hối hận khi đã tát cô. Khi thấy cái bóng liêu xiêu bé nhỏ của cô đang chạy phía trước anh cố gắng chạy theo và hét gọi lấy tên cô.
- Maiiiii, đứng lại đã
Cô không ngoái lại phía sau điều cô cần làm bây giờ là chạy khỏi anh, phải thoát khỏi vòng tay của anh , vì cô biết mỗi lần bên anh tất cả mọi nỗi đau của cô tan biến . Cô cắm đầu chạy khi ở phía sau vẫn có tiếng gọi.
RẦMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMM
- Khôngggggggggggggggggggggggggg
Tiếng anh hét lên trong mưa , phía trước là cô gái bị xe ô tô đâm đang nằm bất động trên đường , tất cả mọi người đều chạy lại xem, anh phi thật nhanh đến và quỳ xuống nâng người cô lên
- Không khônggg . Maiii tỉnh lại đi em huhu tỉnh lại đi . Maiiiiiii
Tiếng anh nấc lên trong màn mưa , mưa giờ cùng với nước mắt , máu hòa vào nhau . Cô đã thoạt khỏi anh , thoát khỏi tình yêu của anh , anh gào thét tên cô , cố gắng cõng cô chạy đưa cô vào cấp cứu. Ngoài phòng cấp cứu anh ngồi vò đầu bứt tóc, anh khóc, anh khóc vì cô người con gái anh yêu và khóc vì đứa con bé nhỏ của anh, 2 sinh mạng đang thoi thóp nằm trong phòng cấp cứu, còn anh , anh đã hại họ phải chịu nỗi đau như thế … Khi bác sĩ bước ra anh chạy lại lắc tay bác sĩ và hỏi dồn dập
- Bác sĩ vợ tôi như thế nào rồi? đã qua nguy hiểm chưa? Con tôi nữa??? Như thế nào rồi bác sĩ????????????
Người mặc blue đó khẽ lắc đầu , chép miệng
- Xin lỗi cậu chúng tôi đã cố gắng hết sức đứa bé không thể giữ được vì va đập quá mạnh, còn vợ anh vì thiếu máu nặng nên thật sự …. Chúng tôi xin lỗi, anh hãy vào trong gặp vợ anh, cô ấy nói muốn gặp anh lần cuối..
Anh lao thẳng vào phòng cấp cứu bên cạnh người anh yêu, anh quỳ xuống bên giường năm lấy tay cô. Người cô rất nhiều máu , cô thoi thóp từng hơi thở muốn nói điều gì đó…
- Không em đừng nói, đừng nói gì cả huhu. Anh xin lỗi , anh biết lỗi rồi, anh thề sẽ không làm gì sai cả, em hãy cố gắng đừng làm anh sợ nữa, em à anh xin lỗi huuhuh
- … Em … em xin …. Lỗ….i
- Không em không sai điều gì cả, người có lỗi là anh.
Anh cầm chặt tay cô , điều bây giờ là anh muốn truyền lại sức mạnh, truyền hơi ấm cho cô …
- Điều hạnh phúc … nhất của anh … là gì?????
- Là em … là em …. Anh xin em đừng nói nữa, em hãy gắng lên , bác sĩ bác sĩ hay cứu vợ tôi .
Khi cô nghe thấy câu nói đó của anh, cô đã mỉm cười và từ từ tay cô trượt khỏi tay anh . Đến giây phút cuối cô vẫn mỉm cười, anh lại lay người cô và hét lên
- Mai Mai em tỉnh lại đi, đừng ngủ , đừng ngủ huhuuh, Maiiiiiiiiiiiiiiiii
- Xin anh hãy bình tĩnh và tránh ra cho
Bác sĩ vào sốc anh ra khỏi giường bệnh, anh từ ngoài gục bên giường bệnh cuối rạp người xuống và khóc, người nhà cô giờ mới tới, họ lao vào phòng , khóc thét lên khi thấy người ta phủ lên người cô một mảnh vải trắng từ đầu đến chân.
Một bó hóa hông trắng đặt nhẹ lên gần tấm bia mộ trên đó có bức ảnh người con gái nở nụ cười rất tươi. Anh quỳ xuống ôm mặt khóc nấc lên, những giọt nước mắt cho hạnh phúc đã qua. Anh hiểu ra một điều rằng niềm hạnh phúc nhất của con người không phải thứ không bao giờ với tới được, mà niềm hạnh phúc nhất của con người là thứ mình đang nắm giữ . Cũng như anh niềm hạnh phúc nhất của anh là cô …
- Chẳng gì cả.
- Tại sao?
- Vì thứ hạnh phúc nhất con người ta không bao giờ với tới được.
- … !
Cô đã hỏi anh biết bao lần câu hỏi này và câu trả lời của anh vẫn là như vậy họ đã yêu nhau hơn 4 năm. Tình yêu của họ thật đẹp trong mắt mọi người và trong mắt anh và cô trong … quá khứ. Hiện tại tình yêu của họ không phải là đã kết thúc mà là do sai lầm cuả mỗi cá nhân khiến họ không còn tin tưởng vào tình yêu nữa.
Im lặng … Cô chọn cách im lặng khi thấy một đôi trai gái mặt mày hớn hở vui cười , cô nhìn rõ nụ cười của hạnh phúc trên môi cô gái , nhìn rõ cái nắm tay của chàng trai . Còn cô thì thấy mình đang tụt sâu xuống đáy vực , cô quay mặt , lặng lẽ bước đi , lặng câm nhìn xuống dưới đất , cô không dám ngẩng mặt lên vì trước mắt cô hoàn toàn mờ nhạt. Môi cắn chặt đến bật máu , cô đâu thèm để ý điều đó , cô đang hụt hẫng , thấy đau trước ngực , tại sao ư? Tại người con trai cô vừa nhìn thấy đó chính là người cô yêu nhất. Phải ! Anh ta đã phản bội cô , đã đi theo người ta trong khi còn đang yêu cô. Không biết phải làm gì đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, cô trở về căn phòng nằm vật xuống giường. Khóc, cô đã khóc, đã lâu rồi nước mắt cô không rơi. Cô vật vã trong đống hỗn lộn của tình yêu , bỗng điện thoại cô rung lên vì có tin. Đó là tin nhắn cuả anh. " E dang lam gi the? Ko nt lai cho a ah?". Cô nhắc máy mỉm cười cay đắng , tay cô run lên bần bật và vẫn rep lại tin nhắn của anh. Trong những ngày tiếp đó cô vẫn tỏ ra như là không biết chuyện gì xảy ra, vẫn ân cần, chăm sóc, yêu thương anh. Chính những việc làm đó làm anh thay đổi và quay lại bên cô.
- Chỉ một lời thôi anh àh ! Giờ anh có đang làm chuyện gì có lỗi với em thì hãy dừng lại đi nhé…
- Ý em là sao? Anh đâu có làm gì có lỗi.
- Em nói như thế anh không nên hỏi lại như thế. Anh hiểu và anh phải hiểu điều em vừa nói.
- Uhm… anh biết rồi
Anh ôm cô vào lòng đặt vào môi cô một nụ hôn nồng ấm. Cô dang tay ôm anh và thật sự cô không muốn mất anh. Giờ anh đã quay về bên cô rồi, cô không đòi hỏi gì nhiều chỉ muốn anh bên cô thôi. Trong tình yêu ai cũng có phần lụy tình, cô cũng vậy. Cô biết cô đã yêu anh quá và không thể từ bỏ được anh…
Bố mẹ anh rất quý cô, cô thường sang nhà anh chơi, với bản tính tiểu thư, ít làm việc nhà của cô ai cũng biết . Mỗi lần cô nấu cơm , rửa bát anh đều xông vào làm cũng cô, đến nỗi bố mẹ anh đều nói anh bênh người yêu quá mức. Cô thật sự thích thú khi thấy dáng vẻ chăm chú cặm cụi làm việc bếp núc của anh. Như hôm nay cũng vậy cô đang ở nhà anh và nhìn chăm chú anh làm thức ăn.
- Em đúng thật chẳng khéo gì cả đến rán đậu còn để cháy như thế này hử?
(anh càu nhàu cô)
- Không phải thế ! tại anh lấy hết sự khéo léo của em rồi còn đâu hehe.
Nụ cười tinh quái làm anh dịu bớt phần nào, anh quay lại nhéo má cô một cái làm cô kêu oai oái. Mẹ anh xuống và nhờ cô xách đồ lên trên phòng, cô theo sau mẹ anh xách đồ lên, quay lại thấy anh đang nở nụ cười chế giễu ý "này thì thích làm biếng" , cô nhăn mặt lại , lè lưỡi anh. Cử chỉ đáng yêu đó làm anh phải phì cười.
Sau nửa tiếng dọn dẹp trên tầng cùng mẹ "chồng" cô hớn hở chạy xuống khoe thành tích , cô nấp sau cảnh cửa định ra òa anh thì thấy chị gái anh và anh nói chuyện. Chưa kịp giới thiệu, anh là còn út và có 2 chị gái . Người chị gái cả đã đi lấy chồng, đấy cũng là người luôn đưa cho cô những lời khuyên hữu ích trong cuộc sống. Còn người chị đang cao giọng nói chuyện với anh kia chính là chị hai của anh.
- Dạo này mày còn đi chơi với cái Hồng không?
- Không chị điên à?
- Điên cái gì? Nó tốt với lại ngoan hiền, đi xe đẹp nhà lại giàu nữa.
- Kệ nó ! Em yêu Mai
Chị đánh bộp vào tay anh….
- Yêu gì mà yêu chơi bời thôi mày, mày định lấy còn đấy về làm tướng à? Kiệt sỉ như gì đã thế lại lười như hủi , lấy về làm mẹ à?
Tôi sững sờ không nói được lời nào khi nghe những lời nói này thốt ra từ người chị … Mà tôi "đã từng" yêu quý …Hóa ra mọi chuyện đều do chị sắp đặt .
- Ơ đứng đây làm gì thế con gái ? Vào chuẩn bị ăn cơm thôi.
Bỗng tiếng mẹ anh cất lên làm tôi giật mình, anh vội liền chạy ra cửa thấy tôi và mẹ anh đứng đó, cô hít môt hơi mỉm cười với anh . Thật đau đớn khi cô nghe được những lời này , nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh coi như chưa có gì, cô bước vào bếp thản nhiên lấy bát đũa dọn ra, chị anh nhìn cô và vội vàng quay đi, có lẽ chị ấy đang ngại, nhưng cả anh và chị anh đều ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của cô và thừa biết cô đã nghe được tất cả … Cô rất cảm ơn mẹ cô vì mẹ cô đã truyền lại cho cô cái cách kìm nén cảm xúc. Cô vẫn vui vẻ nói chuyện với bố mẹ anh , trong khi anh nơm nớp lo sợ. Cuối cùng thì anh cũng đưa cô về, anh nắm chặt lấy tay cô. Cả hai đều im lặng không nói gì, tốt nhất cứ để mọi thứ trôi qua thật lặng lẽ, cô nghĩ điều đó sẽ tốt, vì bây giờ cô biết lí do vì sao anh thay đổi, hóa ra vì có một mối nguy hiểm đang gần kề anh mà lâu nay cô vẫn đặt niềm tin vào họ …
Cô biết anh sống rất tình cảm , anh rất yêu cô. Cũng đã hơn 4 năm tình yêu đó đối với cô mà nói không thể tách dời. Khi cô cầm trên tay phiếu siêu âm, cô chết lặng người . Cô đã có thai , thả nào trong người cô luôn thấy khó chịu , buồn nôn , kén ăn. Giác quan của người phụ nữ luôn đúng cô đã đến bệnh viện kiểm tra , và giờ trên tay cô là một tờ giấy thong báo cô sắp sửa là mẹ, cái thai đã được hơn 5 tuần tuổi. Cô muốn báo tin cho anh biết nhưng sợ anh sẽ sock nên cô đã không nói.
Ở bên cạnh anh cô đã hỏi anh :
- Nếu em có thai thì sao hả anh?
- Vậy thì anh sẽ rất vui, nhưng ….
- Nhưng gì?
- Điều kiện hoàn cảnh mình chưa có, nên không thể để điều đó xảy ra.
- Haha nếu có con em sẽ tự mình giết nó (cô bật cười)
- Em điên sao, con của anh , ai cho em giết, em giết con thì anh sẽ giết em
- Em biết rồi , nhưng nếu có thật mình sẽ phá nó nhé, vì điều kiện không cho phép mà
- Tùy em !
Câu nói của anh nhẹ nhàng làm cô đau xé lòng, cô biết anh không hề biết cô đã có thai, anh nghĩ cô chỉ nói để trêu anh,vì mọi lần cô vẫn hay làm thế. Nhưng giờ là cô hỏi thật … Cô quyết định giữ bí mật và lặng lẽ ý định sẽ tự bỏ đứa bé. Cho đến ngày cô ở nhà anh cầm điện thoại của anh lên lúc mà anh đi ra ngoài mua đồ , vào hộp thư đến thì có vài chục tin của cô và một số lạ khác, cô đã đọc, cô khóc … Anh thật sự đã phản bội cô đến mức cô khiến cô không còn tin vào mắt mình nữa. Đó là những tin nhắn yêu thương của một người con gái khác , không phải là cô người yêu của anh. Cô biết anh và cô gái đó đã qua lại vài tháng, cô cứ nghĩ anh đã kết thúc nhưng không, thật đau đớn ! Cô bỏ chiếc điện thoại xuống giường chạy vào phòng vệ sinh nôn ọe, cô đang mang thai nên thường hay bị nghén , đúng là đó chị hai của anh đi vào trong thấy điều đó, chị đã ngạc nhiên và chạy lại hỏi
- Em làm sao đấy? chẳng lẽ có thai sao?
- Em … không … không…. ọe ọe .
Cô tiếp tục nôn ọe , không nói được lời nào
- Cái gì mà không nữa, chị không ngờ cô là người như thế đấy, cả nhà cô cứ nghĩ cô hiền lành ngoan ngoãn lắm ai ngờ cô lại chửa hoang như thế này
Cô sửng sốt trước câu nói của chị anh , mặt cô bắt đầu mếu máo
- Cái gì chị nói em chửa hoang ? chửa hoang gì chứ, người như chị có hiểu được nghĩa của từ chửa hoang không hả????
- Không phải thế còn là gì? Chúng mày đã cười nhau đâu sao lại có con được, chả là chửa hoang, đúng là đồ con gái không ra gì.
- Còn chị thì sao? chị làm gì có tư cách gì? Để dạy bảo tôi, chị nhìn lại mình đi , có tư cách gì?????
- Gì chứ……????!!!!
- Còn gì nữa? chuyện của chị chị nghĩ thiên hạ không biết sao? Tôi như thế còn hơn chị không chửa được chị mới là cái loại con gái không ra gì.
Cô tức giận hét to vào mặt chị và đồng thời ăn ngay cái tát giáng trời, không phải của chị mà là của anh , anh chạy vào và tát tôi. Lần đầu tiên cô bị anh đánh , cô vùng chạy khỏi nhà anh, ra khỏi anh , ra khỏi tình yêu của cô dành cho anh. Cô vừa chạy vừa khóc, mưa rơi từ lúc nào cô không biết , nước mắt chan hòa cùng nước mưa, cô chạy và chạy hết sức , cô gồng mình chạy trong mưa , những tìn nhắn, những lời nói như xối nước lạnh vào mặt cô, và cả cái tát của anh làm cô đau đớn…
Về phía anh khi tát cô xong tay anh run run, quay ra nói với chị
- Tại sao?? tại sao lại cãi nhau chứ
- Tại gì mà tại , đáng đời nó, cứ nghĩ mình là tướng à? Dù là có thai hay không nhưng hỗn với bà ăn tát là phải, thế còn là nhẹ.
- Cài gì?? Chị vừa nói gì? Có thai, ai có thai????
- Người yêu mày chứ ai, nó đang có thai, mày không biết à?
- Không thể nào
- Không cái gì, nó từ phòng mày chạy ra nôn thốc nôn tháo, bị tao nói xong còn cãi lại
Anh chạy vào phòng cầm điện thoại lên thấy điện thoại đang ở phần hộp thư đến, anh chạy ra khỏi nhà , chạy đi tìm cô. Người con gái đã biết mọi lầm lỗi của anh mà vẫn dửng dưng khi không có chuyện gì, anh hối hận khi đã tát cô. Khi thấy cái bóng liêu xiêu bé nhỏ của cô đang chạy phía trước anh cố gắng chạy theo và hét gọi lấy tên cô.
- Maiiiii, đứng lại đã
Cô không ngoái lại phía sau điều cô cần làm bây giờ là chạy khỏi anh, phải thoát khỏi vòng tay của anh , vì cô biết mỗi lần bên anh tất cả mọi nỗi đau của cô tan biến . Cô cắm đầu chạy khi ở phía sau vẫn có tiếng gọi.
RẦMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMM
- Khôngggggggggggggggggggggggggg
Tiếng anh hét lên trong mưa , phía trước là cô gái bị xe ô tô đâm đang nằm bất động trên đường , tất cả mọi người đều chạy lại xem, anh phi thật nhanh đến và quỳ xuống nâng người cô lên
- Không khônggg . Maiii tỉnh lại đi em huhu tỉnh lại đi . Maiiiiiii
Tiếng anh nấc lên trong màn mưa , mưa giờ cùng với nước mắt , máu hòa vào nhau . Cô đã thoạt khỏi anh , thoát khỏi tình yêu của anh , anh gào thét tên cô , cố gắng cõng cô chạy đưa cô vào cấp cứu. Ngoài phòng cấp cứu anh ngồi vò đầu bứt tóc, anh khóc, anh khóc vì cô người con gái anh yêu và khóc vì đứa con bé nhỏ của anh, 2 sinh mạng đang thoi thóp nằm trong phòng cấp cứu, còn anh , anh đã hại họ phải chịu nỗi đau như thế … Khi bác sĩ bước ra anh chạy lại lắc tay bác sĩ và hỏi dồn dập
- Bác sĩ vợ tôi như thế nào rồi? đã qua nguy hiểm chưa? Con tôi nữa??? Như thế nào rồi bác sĩ????????????
Người mặc blue đó khẽ lắc đầu , chép miệng
- Xin lỗi cậu chúng tôi đã cố gắng hết sức đứa bé không thể giữ được vì va đập quá mạnh, còn vợ anh vì thiếu máu nặng nên thật sự …. Chúng tôi xin lỗi, anh hãy vào trong gặp vợ anh, cô ấy nói muốn gặp anh lần cuối..
Anh lao thẳng vào phòng cấp cứu bên cạnh người anh yêu, anh quỳ xuống bên giường năm lấy tay cô. Người cô rất nhiều máu , cô thoi thóp từng hơi thở muốn nói điều gì đó…
- Không em đừng nói, đừng nói gì cả huhu. Anh xin lỗi , anh biết lỗi rồi, anh thề sẽ không làm gì sai cả, em hãy cố gắng đừng làm anh sợ nữa, em à anh xin lỗi huuhuh
- … Em … em xin …. Lỗ….i
- Không em không sai điều gì cả, người có lỗi là anh.
Anh cầm chặt tay cô , điều bây giờ là anh muốn truyền lại sức mạnh, truyền hơi ấm cho cô …
- Điều hạnh phúc … nhất của anh … là gì?????
- Là em … là em …. Anh xin em đừng nói nữa, em hãy gắng lên , bác sĩ bác sĩ hay cứu vợ tôi .
Khi cô nghe thấy câu nói đó của anh, cô đã mỉm cười và từ từ tay cô trượt khỏi tay anh . Đến giây phút cuối cô vẫn mỉm cười, anh lại lay người cô và hét lên
- Mai Mai em tỉnh lại đi, đừng ngủ , đừng ngủ huhuuh, Maiiiiiiiiiiiiiiiii
- Xin anh hãy bình tĩnh và tránh ra cho
Bác sĩ vào sốc anh ra khỏi giường bệnh, anh từ ngoài gục bên giường bệnh cuối rạp người xuống và khóc, người nhà cô giờ mới tới, họ lao vào phòng , khóc thét lên khi thấy người ta phủ lên người cô một mảnh vải trắng từ đầu đến chân.
Một bó hóa hông trắng đặt nhẹ lên gần tấm bia mộ trên đó có bức ảnh người con gái nở nụ cười rất tươi. Anh quỳ xuống ôm mặt khóc nấc lên, những giọt nước mắt cho hạnh phúc đã qua. Anh hiểu ra một điều rằng niềm hạnh phúc nhất của con người không phải thứ không bao giờ với tới được, mà niềm hạnh phúc nhất của con người là thứ mình đang nắm giữ . Cũng như anh niềm hạnh phúc nhất của anh là cô …
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
DBS M05479
Quang Cao
