Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

8 loại tên lửa chủ lực của Việt Nam (II)

Ra đời từ kháng chiến chống Mỹ, bộ đội tên lửa Việt Nam đã có bề dày thành tích trong việc bắn rơi nhiều máy bay, bắn cháy nhiều tàu chiến của quân thù. Từ thuở sơ khai với các tên lửa Sam 1, Sam 2 không ai có thể nghĩ chúng lại làm cho kẻ thù vô cùng khiếp sợ, với bàn tay khối óc của người Việt chúng ta đã cải tạo chúng trở thành những sát thủ của pháo đài bay B52 của Mỹ.

Ngày nay khi chiến tranh đã qua hơn 30 năm, tuy rằng cuộc sống đã hòa bình nhưng với những người lính tên lửa họ vẫn luôn sẵn sàng chiến đấu, trong giai đoạn hiện nay Đảng, Nhà nước cũng như Bộ quốc phòng đã có nhiều chính sách nhằm đầu tư hiện đại hóa nhiều trang thiết bị vũ khí, khí tài quân sự cho bộ đội tên lửa.

5, Tên lửa Brahmos

Brahmos có thể được coi là vũ khí chống hạm rất hữu hiệu, vì có thể mang theo đầu đạn nặng 300kg, tầm bắn gần 300km, tốc độ gấp 3 lần âm thanh.


Theo tờ The Asian Age, số ra ngày 20/09/2011, Tập đoàn Liên doanh Ấn - Nga BrahMos Aerospace chuẩn bị bán cho Việt Nam loại tên lửa hành trình siêu âm BrahMos do tập đoàn này chế tạo.

Đây là loại tên lửa được đánh giá là loại bay nhanh nhất thế giới hiện nay, có thể được phóng đi từ tàu ngầm, tàu chiến, phi cơ hay từ dàn phóng di động trên đất liền.

Brahmos có thể được coi là vũ khí chống hạm rất hữu hiệu, vì có thể mang theo đầu đạn nặng 300kg, tầm bắn gần 300km, tốc độ gấp 3 lần âm thanh.

Đây là loại tên lửa được đánh giá là loại bay nhanh nhất thế giới hiện nay, có thể được phóng đi từ tàu ngầm, tàu chiến, phi cơ hay từ dàn phóng di động trên đất liền.

Thậm chí, Tập đoàn Brahmos đang tìm cách nâng tốc độ tên lửa này lên thành Mach 5-7, tức là bay nhanh hơn tốc độ âm thanh từ 5 đến 7 lần.

Nhiều quốc gia trên thế giới đang muốn mua loại tên lửa này ngay từ khi nó bắt đầu sản xuất vào năm 2006. Việt Nam thuộc diện “quốc gia thân thiện” cũng như là bạn hàng lâu năm của Nga nên khả năng được mua loại vũ khí này là rất cao. Hiện thời các cuộc đàm phán đang được tiến hành, và nếu thương vụ bán tên lửa Brahmos cho Việt Nam được chính phủ Ấn Độ bật đèn xanh, thì Việt Nam sẽ là nước ngoài Nga - Ấn Độ đầu tiên có loại vũ khí tối tân này

6, Tên lửa S-300

Tên lửa S-300PMU1 là hệ thống tên lửa đất đối không tầm xa do Liên bang Nga sản xuất, được đánh giá là tối tân nhất hiện nay. So sánh các tính năng với tên lửa Patriot của Mỹ thì tên lửa phòng không S-300 PMU1 đều vượt trội, như: cự ly tiêu diệt xa nhất, độ cao tiêu diệt cao nhất, vận tốc mục tiêu bị tiêu diệt lớn nhất; trọng lượng đầu đạn, diện tích che phủ bảo vệ của khí tài tên lửa phòng không S-300 PMU1 cũng lớn hơn.


Tổ hợp tên lửa S300 của Việt Nam

Cự ly phát hiện là 300 km, diệt mục tiêu cự ly gần là 5 km, cự ly xa là 150 km, độ cao 27.000 m và thấp nhất là 10 m.

Tên lửa S-300 khai hỏa


Tổ hợp tên lửa lửa phòng không S-300 PMU1 có khả năng vượt địa hình phức tạp, đường xấu, lầy lội, vượt hào rãnh có độ rộng đến 2,5 km, độ chênh cao mặt đường đến 60 cm. Số lượng mục tiêu được bám sát và bắn cùng lúc là 6 mục tiêu. Số lượng tên lửa được điều khiển cùng lúc là 12 tên lửa. Thời gian chuyển từ hành quân sang chiến đấu và ngược lại dưới 5 phút; từ trạng thái trực ban sang chiến đấu 40 giây và nhiều tính năng hiện đại khác. Giá mỗi tổ hợp tên lửa phòng không S-300 PMU1 từ 120-150 triệu USD, giá một quả tên lửa là 1 triệu USD

7, Tên lửa Scud 

Scud là một serie các tên lửa đạn đạo chiến thuật được Liên bang Xô viết triển khai trong thời kỳ Chiến tranh lạnh và xuất khẩu rộng rãi tới nhiều nước khác trên thế giới. Thuật ngữ này xuất phát từ tên hiệu NATO SS-1 Scud vốn được các cơ quan tình báo phương Tây đặt cho loại tên lửa này.

Tên lửa Scud-C của Việt Nam có tầm bắn tối đa 550km, (ảnh: QĐND)

Những tên tiếng Nga của nó là R-11 (phiên bản đầu tiên) và R-300 Elbrus (những phiên bản phát triển sau này). Cái tên Scud đã được các phương tiện truyền thông và nhiều thực thể khác dùng để chỉ không riêng những tên lửa này mà cả nhiều loại tên lửa khác được phát triển tại các quốc gia khác dựa trên thiết kế của người Xô viết.

Tên lửa Scud-B tầm bắn 300km


Theo một số thông tin từ báo nước ngoài Việt Nam hiện nay đang sở hữu số lượng lớn tên lửa Scud -B, Scud-C và Scud-D. Theo đó theo thông tin từ các trang quân sự này thì Việt Nam đã phần nào sản xuất được các tên lửa loại này.

8. Tên lửa Extra

Theo tạp chí Straitimes của Singapore cho biết hiện nay Việt Nam đang thương lượng với Ixraen để mua tên lửa Extra của nước này.

Cơ quan Công nghệ Hàng không Israel (IAI) cho biết: Extra dài 3,97 m , đường kính 30 cm ,và nặng 450 kg, có tầm bắn 150 km, có khả năng mang đầu đạn nặng 125 kg. Đặc biệt, Extra có xác suất sai số vòng tròn chỉ khoảng 10 m. Đây được coi là sai số rất nhỏ nếu so với tiêu chuẩn của Mỹ (200-300 m được coi là mức sai số trung bình có thể chấp nhận được)

Cơ quan Công nghệ Hàng không Israel (IAI) cho biết: Extra dài 3,97 m , đường kính 30 cm ,và nặng 450 kg, có tầm bắn 150 km, có khả năng mang đầu đạn nặng 125 kg. Đặc biệt, Extra có xác suất sai số vòng tròn chỉ khoảng 10 m. Đây được coi là sai số rất nhỏ nếu so với tiêu chuẩn của Mỹ (200-300 m được coi là mức sai số trung bình có thể chấp nhận được).

Tên lửa đạn đạo Extra có thể được bố trí trên mặt đất hoặc trên xe chuyên dùng có khả năng cơ động cao.

Nói tóm lại với 8 loại tên lửa nêu trên, Quân đội nhân dân Việt Nam sẽ cảm thấy tự tin hơn trong việc bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ nước nhà trước các thế lực thù địch.

Báo Trung Quốc đánh giá cao tên lửa Shaddock của Việt nam

Tên lửa Shaddock của Việt Nam là một loại tên lửa chống hạm khá mạnh và có sức công phá lớn, đặc biệt nó đạt đến tốc độ Mach 1,4 (gấp 1,4 lần tốc độ âm thanh và có khả năng chống tàu chiến hạng nặng" tờ Quân sự Tiexue cho biết.


Tổ hợp tên lửa Shaddock của Việt Nam

Theo đó thì tờ báo này cho biết: Việt Nam là một quốc gia mua khá nhiều các loại tên lửa của Nga, có thể nói đến 90% tên lửa của Việt Nam là do Nga sản xuất. Bên cạnh việc bán tên lửa cho Việt Nam, Nga còn trợ giúp Việt Nam nhiều về công nghệ để Việt Nam có thể tự sản xuất được một số loại tên lửa cho riêng mình.



Trong khi tên lửa của Nga có thể trang bị cho tàu ngầm, tàu chiến thì tên lửa Shaddock của Việt Nam chỉ có thể phóng ở bệ phóng xe tải từ đất liền nhưng với tầm bắn là khoảng 550km thì có thể nói tên lửa Shaddock của Việt Nam có khả năng kiểm soát được toàn bộ chủ quyền biển đảo trên biển Đông.

Là một quốc gia nằm trong số 32 quốc gia sở hữu tên lửa đạn đạo trên thế giới, trong giai đoạn hiện nay Việt Nam đang tự sản xuất được một số loại tên lửa chống hạm có sức mạnh đáng nể, tên lửa Shaddock là một trong số đó.



Tờ Tiexue cho biết : Hiện nay Việt Nam đã tự mình sản xuất được loại tên lửa này chiều dài tên lửa 11,7 m; nặng 4,8 tấn; đường kính 880 mm; sải cánh dài 2,6 m; tốc độ gấp 2,5 tốc độ âm thanh; tầm bắn xa nhất là 550 km

Trong khi tên lửa Shaddock do Liên Xô nghiên cứu chế tạo, dài 10 mét, nặng 4,5 tấn, có tầm bắn 460 km, tốc độ 1,4 lần vận tốc âm thanh. Mục đích để chống các hạm đội tàu sân bay tiếp cận lãnh thổ Liên Xô. Đây là loại tên lửa mà Nga chỉ bán riêng cho Việt Nam tờ báo này cho biết thêm.


Hệ thống rada của loại tên lửa này

Thêm nữa tờ Tiexue còn cho biết: hiện nay Việt Nam đã tự mình sản xuất được loại tên lửa này chiều dài tên lửa 11,7 m; nặng 4,8 tấn; đường kính 880 mm; sải cánh dài 2,6 m; tốc độ gấp 2,5 tốc độ âm thanh; tầm bắn xa nhất là 550 km. Trong khi tên lửa của Nga có thể trang bị cho tàu ngầm, tàu chiến thì tên lửa Shaddock của Việt Nam chỉ có thể phóng từ bệ phóng xe tải từ đất liền nhưng với tầm bắn là khoảng 550km thì có thể nói tên lửa Shaddock của Việt Nam có khả năng kiểm soát được toàn bộ chủ quyền biển đảo trên biển Đông.


2 chiến sĩ Hải quân Việt Nam đang làm sạch bên trong ống phóng của tên lửa Shaddock

Không biết hiện nay Việt Nam có bao nhiêu quả tên lửa loại này, nhưng đây là loại tên lửa rất mạnh được Việt Nam cải tiến dưới sự giúp đỡ của Nga, cho dù nó không được hiệu quả như nguyên bản nhưng nó sẽ là một đối thủ đáng gờm cho các loại chiến hạm hay tàu sân bay của kẻ thù, tờ Tiexue kết luận.


Bảo dưỡng các thiết bị trên xe



Một sĩ quan Hải quân Việt Nam trong xe Rada của tên lửa Shaddock

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

Tàu HQ-505 huyền thoại

HQ-505 là một trong 3 chiếc LST chiến lợi phẩm (501,503 và 504). Tại sao phải đổi tên từ 504 sang 505 thì em không rõ nhưng các bác lưu ý hai chiếc đầu không phải đổi tên. Theo logic thì có thể đổi tên sang 502 để lấp đầy khoảng trống nhưng cuối cùng là 505 (cùng là số lẻ như 501 và 503)




Chiến hạm HQ-504 còn có tên chính thức HQ-504 Quy Nhơn. Đây là loại chiến hạm lớn dùng để chuyên chở và chiến đấu. Trong danh từ Hải Quân, chiến hạm này còn được gọi là Dương Vận Hạm - tức chiến hạm vận chuyển trên Đại Dương.

HQ-504 được bàn giao cho Hải Quân Việt Nam Cộng Hoà vào năm 1970 và vị hạm trưởng đầu tiên là Trung Tá Phan phi Phụng cùng thủy thủ đoàn VN lèo lái con tàu từ Sandiego Hoa Kỳ về Sài Gòn gia nhập vào lực lượng Hải Quân Việt Nam.

Chiến Hạm HQ-504 có chiều dài 100 mét, ngang 16 mét, được trang bị 7 khẩu đại bác 40 ly, nhiều đại bác 20 ly, vận tốc 11 hải lý/ giờ, có khả năng vận chuyển 3700 tấn với tính chiến đấu cao.

- Vào năm 1970 đến 1971, người Campuchia đã mở chiến dịch cáp-duồn giết hại hàng ngàn Việt Kiều sinh sống tại đây. Chiến Hạm HQ-504 cùng một số chiến hạm khác đã anh dũng ngược dòng sông Cửu Long, đến Nam Vang giải cứu hàng trăm ngàn đồng bào hồi hương về đất nước Việt Nam mến yêu. Sau đây là trích đoạn từ tác phẩm "Nam Vang Đi Dễ Khó Về" của Huỳnh Kim Chiến

"Tôi không nhớ rõ đó là lần thứ mấy Dương Vận Hạm Qui-Nhơn HQ 504 cập bến Nam Vang, thủ đô xứ chùa tháp trong chiến dịch "Hồi Hương Việt Kiều".

Những mâu thuẫn và xung khắc giữa Việt kiều sống trên lãnh thổ Kampuchia và người bản xứ đã không còn biện pháp kềm chế. Đầu năm 1970, người Kampuchia bắt đầu những cuộc tấn công trả thù một cách dã man vào người Việt sống chung quanh vùng Biển-Hồ và ngoại ô thành phố Nam Vang cũng như các thành phố lân cận. "Cáp-duồn", một danh từ đã đem đến sự kinh hoàng khi mọi người phải nhắc tới. Người Kampuchia đã chặt đầu và thả trôi sông nạn nhân bị họ đem ra hành quyết. Trên chuyến giang hành từ biên giới Việt-Kampuchia đến Nam Vang, tàu chúng tôi thỉnh thoảng thấy xác không đầu trôi sông đang được các giang đĩnh hộ tống vớt lên. Nhìn cảnh tượng đau đớn đó, trong lòng không khỏi bùi ngùi, xót xa. Biết bao người Việt vô tội đã phải là nạn nhân của cuộc trả thù man rợ này. (Người Kampuchia đã vịn cớ vào lịch-sử cha ông của họ bị tiền bối của chúng ta hà hiếp và xâm lấn lãnh thổ, cho nên họ vẫn tìm cách trả thù nếu có cơ hội?). Trước tai họa khủng khiếp đó, chính quyền Việt Nam Cộng Hòa đã can thiệp với chính phủ Nam Vang và cuộc hành quân Hồi Hương Việt-Kiều đã được mở ra. Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa đã được giao phó, đảm nhận vai trò nồng cốt trong chiến dịch này. Cho đến lần cập bến Nam Vang đó, hàng trăm ngàn Việt kiều đã được hồi hương qua các chuyến vận tải bằng Hải Vận Hạm, Dương Vận Hạm và ngay cả các Chiến Đấu Hạm của Hải Quân Việt Nam Cộng Hoà. Làm sao nói lên hết được cảm xúc của mình khi nhìn thấy những gương mặt rạng rỡ và những đôi mắt biết ơn từ những Việt kiều được bước lên chiến hạm để chuẩn bị cho chuyến hồi hương trở về đất tổ quê cha. Chúng tôi cảm thấy đôi chút an ủi vì đã góp phần xoa dịu nỗi đau của người cùng giống nòi, huyết thống."

- Vào những năm 1973 đến 1974, chiến hạm HQ-504 Quy Nhơn đã tích cực tham gia các chiến dịch tuần tiễu, xây dựng và bảo vệ quần đảo Trường Sa trước sự đe doạ thách đố từ Hải Quân Trung Quốc. HQ-504 vừa chiến đấu vừa xây dưng các cứ điểm quân sự vững chắc trên một số đảo Trường Sa để bảo vệ quần đảo này khỏi bị chiếm đóng từ các quốc gia lân bang bao gồm Trung Quốc, Đài Loan, Phi Luật Tân, Nam Dương và Mã Lai. Nhờ vào những cứ điểm này, sau năm 1975, Hải Quân Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa làm điểm tưạ để tiếp tục gia cố và bảo vệ vùng đất thiêng liêng tổ quốc.

- Mùa Xuân năm 1975, HQ-504 sau khi bốc binh lính và dân chúng từ cảng Đà Nẵng đến Cam Ranh, đã quay ngược lại vùng biển nóng đã nằm trong tầm kiểm soát của đối phương để cứu sống gần 3000 đồng bào (trong đó có người viết này) vì không nỡ để những sinh linh này chết dần mòn trên chiếc xà lan nổi trôi vô định.

- Vì nặng lòng với quê hương, hạm trưởng Trung Tá Nguyễn Như Phú... đã quyết định cho con tàu ở lại thay vì ra đi như những con tàu khác vào thời điểm đó . Chiến Hạm HQ-504 Quy Nhơn được sử dụng triệt để trong những năm đầu khi đất nước thống nhất. Vị Hạm Trưởng trình diện học tập và bị đưa đi cải tạo tại núi rừng miền bắc. Người viết rất mong biết được tin tức của vị thuyền trưởng đầy lòng nhân hậu này để gởi đến ông lòng tri ân cảm tạ.

- Chiến Hạm HQ-504 Quy Nhơn sau này được đổi tên thành chiến hạm Hạm Nguyên trong lực lượng Hải Quân Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa. Trong trận hải chiến với Trung Quốc tại quần đảo Trường Sa vào năm 1988, Hạm Nguyên đã bị bắn hư hại nặng và cho đến nay không nhận được thêm tin tức nào.

Đoạn thông tin về HQ-504 cứu 3000 dân tị nạn



Trận mưa đêm tạo cho buổi bình minh ngày thứ năm thêm sinh khí. Cơn khát nước được xoa dịu phần nào giúp cho thanh niên trai tráng đủ sức thủy táng thân xác yếu đuối chết đêm qua vì mưa gió, ướt lạnh. Cả xa lan không một tiếng khóc than, chỉ có những khuôn mặt đau khổ ngồi bó gối bất động. Đám tàn quân vẫn cười nói, ăn uống thoải mái trong lều chỉ huy, họ mang theo thật nhiều đồ hộp và nước uống nhưng chẳng chia sẻ cho một ai. Âm thanh từ chiếc radio vặn 24/24 chẳng còn ai trông ngóng tin tức, tình hình chiến sự. Đã mấy ngày qua, biết bao bóng dáng thương thuyền, biết bao hoả châu được bắn lên trời làm tín hiệu cầu cứu, nhưng tất cả những con tàu xa mờ ấy chẳng hề hiện rỏ. Niềm hy vọng được cứu vớt hầu như không còn, nổi vui mừng khi thấy tàu xa xa cũng biến mất. (có lẻ họ không dám tới cứu một xà lan chứa nhiều súng đạn, tàn quân mà nguy cơ bị cướp, bị ép buột có thể xảy ra như một số tàu khác).

Khoảng 2 giờ chiều, hình ảnh một chiếc tàu hướng về xà lan ngày càng hiện rõ. Một người lính dùng ống nhòm quân đội quan sát chợt la to: Tàu Hải Quân mình, chiến hạm Hải Quân Việt Nam mình. Hàng ngàn sinh linh im lìm như thây ma đang thoi thóp thở chợt bật dậy reo mừng. Nhìn chiếc chiến hạm hiện rõ nhanh chóng, ai cũng biết nó đang xả hết tốc độ chạy tới xà lan. Hàng ngàn chiếc áo, khăn, mũ được mọi người ráng dùng hết sức lực còn lại để vẫy gọi kêu cứu. Vũ khúc khẩn cầu ấy có lẻ là vũ khúc bi ai nhất, sống động nhất của loài người đang còn muốn sống.

Chiến Hạm HQ-504 tới gần đến xà lan rồi giảm tốc độ chạy vòng quanh chậm chạp quan sát. Trên bong tàu và trên các ụ súng khổng lồ, lính Hải Quân với tư thế tác chiến chỉa nòng súng lớn, súng nhỏ vào xà lan. Trong lúc mọi người đang hoang man sợ sệt không biết chiến hạm sẽ đối sử ra sao khi bao nhiêu nòng súng như muốn nhả đạn cho xà lan tan thành muôn mảnh vụn, thì loa phóng thanh mở hết công xuất vọng qua:

- Xin Đồng bào nghe rõ: Tất cả đồng bào sẽ được chúng tôi chuyển qua chiến hạm. Con nít, người già sẽ được đưa qua trước. Tất cả mọi súng đạn tuyệt đối không được mang theo. Ai bất tuân sẽ bị bắn tại chỗ. Tất cả quân nhân hiện diện trên xà lan sẽ là người sau cùng rời xà lan và có nhiệm vụ giúp đỡ mọi người dân qua chiến hạm an toàn.

Một âm thanh sung sướng vỡ oà trong tiếng cười, tiếng reo mừng, tiếng khóc hạnh phúc được cứu vớt. Bao dòng nước mắt lăn dài trên những gò má nứt nẻ khô cằn.

Do không thể nào cột xà lan vào chiến hạm sợ sự va chạm sẽ làm bể mạn thuyền trước nhấp nhô của sóng đại dương, việc đưa người qua chiến hạm được thực hiện hoàn toàn bằng tay trước sự điều hành nhịp nhàng của người sĩ quan Hải Quân. Một dàn Hải Quân đứng quanh mạn tàu, một dàn thanh niên lính tráng đứng trên khung thành lưới xà lan, chờ tiếng hô của viên sĩ quan.

- Chuẩn bị... một, hai, Nhập!

Cứ một cặp bên này đưa một người yếu đuối cho cặp lính Hải Quân bên kia kéo lên bong tàu chiến hạm theo mỗi đợt sát nhập giữa hai mạn tàu. Những người khoẻ mạnh thì được đu lưới leo lên. Một vài người xảy tay rơi xuống biển được những người lính Hải Quân quăng phao và nhảy xuống vớt lên. Nhìn cách sắp xếp khéo léo và lòng tân tụy thương người của thủy thủ đoàn Việt Nam ai cũng cảm động nghẹn ngào rơi nước mắt. Cảnh tượng hãi hùng, náo loạn, chết chóc như đợt cứu vớt lên tàu Mỹ đã không xãy ra. Đến khoảng hơn 4 tiếng đồng hồ sau, tất cả mọi người được chuyển sang chiến hạm an toàn, ngoại trừ một số đã chết chưa kịp thủy táng. Mỗi người dân được các anh lính Hải Quân ân cần múc cho tô cháo trắng. Ai cũng khen xuýt xoa chén cháo ngon tuyệt vời. Chén cháo chứa đựng chất liệu nuôi sống cơ thể lẫn chất liệu tình thương nuôi sống cuộc đời vào phút giây cấp thiết nhất. Những người kiệt sức, bịnh ốm đều được y tá và bác sĩ trên chiến hạm chăm sóc nhiệt tình. Tiểu đội cướp bóc được nhận dạng qua sự tố cáo của người dân và nhốt riêng.

Khi màn đêm buông xuống, Hạm trưởng thông báo là chiến hạm sẽ đưa tất cả mọi người đến cảng Cam Ranh và toàn thể thủy thủ đoàn sẽ nổ lực chăm sóc sức khoẻ, thực phẩm cho đến khi tàu cập bến - tại Cam Ranh sẽ có nhân viên chính phủ chuyên chở đông bào lánh nạn chiến tranh về trung tâm tạm cư. Nguyên suốt ngày sau, lính Hải Quân chia từng nhóm nhỏ đi phân phối thực phẩm. Dù cả ba bốn ngàn người, nhưng họ làm việc rất tận tụy không bỏ xót một ai. Đến khoảng 7 giờ tối chiến hạm cập bến Cam Ranh, toàn thể Thủy Thủ đoàn mặc đồng phục trắng giúp đỡ đồng bào lên cầu tàu qua bến cảng. Nhiều cô gái nhét vội lá thơ, món quà cá nhân cảm tạ ơn cứu mạng cho những chàng trai hào hoa dễ mến này. Người cậu cả chúng tôi vì có người quen ở Sài Gòn nên không muốn vào trại tạm cư tại Cam Ranh, ông khuyên mọi người trong gia đình khoan xuống bến vội để ông nói chuyện với Thủy Thủ đoàn xin cư trú tạm một đêm, mai trời sáng sẽ tìm phương tiện vào Sài Gòn. Có lẽ bạn của cậu tôi cũng là thuyền trưởng những chiến hạm tương tự, nên họ cho chúng tôi ở lại trong tàu. Lúc đó trên tàu chẳng còn một ai ngoại trừ vài gia đình. Một anh Hải Quân thấy mẹ tôi với đàn con nheo nhóc tội nghiệp, đem chúng tôi vào căn phòng nhỏ hẹp của anh rồi lấy ra một nồi cơm nguội và hủ chao cho chúng tôi ăn. Đây là miếng cơm đầu tiên trong gần 7 ngày qua nên nó ngon chi lạ. Đến bây giờ đã hơn 30 năm trôi qua, mỗi khi có ai hỏi mẹ tôi hoặc đàn con của bà là buổi cơm nào ngon nhất trong đời, mỗi chúng tôi đều khẳng định rằng đó là nồi cơm nguội ăn với chao do anh Thủy Thủ tốt bụng mời trên chiến hạm HQ-504. Anh nhìn chúng tôi ăn ngon lành, xoa đầu chúng tôi và cười giởn - đói mấy ngày mà chỉ được ăn cháo mấy bữa nay chắc thèm cơm lắm! Không biết người Hải Quân tuổi đôi mươi ấy có biết rằng nghĩa cử bình thường của anh làm chúng tôi nhớ mãi trong đời.

Khuya đêm ấy cảng quân sự Cam Ranh đầu tiên bị pháo kích, không một ai ngờ sự việc xảy ra nhanh như vậy, các phòng tuyển ngăn chận đường tiến quân của đối phương sụp đổ như gặp phải sóng thần. Đèn đuốc trên chiến hạm HQ-504 cũng như những chiến hạm khác đều tắt ngóm, nhổ neo xả tốc độ chạy ra vịnh Cam Ranh. Những con tàu này neo đậu ngoài vịnh cho đến tờ mờ sáng hôm sau, từng đoàn xà lan, ghe thuyền nhỏ chở đầy người đến và nó lại làm tiếp công việc trước đây - bốc chuyển người qua tàu. Trong số những người lánh nạn này có một số ít là những người vừa rời đêm hôm trước. Họ cho biết, phòng tuyến bảo vệ Nha Trang, Tuy Hoà đã vỡ, đại bác tầm xa của địch di chuyển gần hơn và có khả năng rót đạn vào bất cứ nơi nào từ Cam Ranh cho đến Tuy Hoà...

Chiến hạm HQ-504 với số người lánh nạn mới tiếp tục cuộc hành trình xuôi về phương nam. Nhiều người nhìn chúng tôi với cặp mắt ngạc nhiên khi thấy chúng tôi dơ dáy, bốc mùi và mặt mày nứt nẻ. Họ đâu biết những gì chúng tôi đã trải qua. Tàu chạy đến khoảng 6 giờ chiều, bổng còi tàu hụ những tiếng khẩn cấp. Chỉ trong giây phút, lính Hải Quân với nón sắt, áo chống đạn đã ngồi vào tất cả vị trí súng lớn, súng nhỏ trên bong tàu. Loa phóng thanh vang lên yêu cầu mọi người già yếu, cô nhi, phụ nữ xuống dưới hầm vì vừa phát hiện Chiến Hạm Trung Quốc đang bám đuôi. Động Cơ HQ-504 gầm rú lên và lao nhanh trong đêm. Không có một ngọn đèn nào được bật lên cho tới sáng hôm sau. Đến 3 giờ chiều, chiến hạm cập cảng quân sự Vũng Tàu. Thủy Thủ đoàn một lần nữa trong quân phục trắng tiễn đưa đồng bào lánh nạn xuống cầu tàu. Gia đình tôi như bao lần đều là người đi sau cùng vì lực tận sức cùng. Tôi lết thết bước xuống cầu tàu nhìn đoàn thủy thủ và con tàu HQ-504 một lần cuối - Cảm tạ HQ-504, cảm tạ Hạm Trưởng và Thủy Thủ đoàn đã cứu chúng tôi trong tình thế ngặt nghèo, nhất là tấm lòng nhân ái đã dành cho chúng tôi. Nhờ cách sắp xếp khôn khéo và lòng tận tụy, chiến hạm đã cứu giúp được bao người mà không xảy ra một trường hợp đáng tiếc nào. Trong lúc đó nhiều con tàu chở người từ miền Trung vào, ngay cả chiến hạm khổng lồ Pioneer của Mỹ cũng bị tàn quân cướp bóc, hảm hiếp giết hại nhiều người. Vào ngày sau chúng tôi được tin xử tử 20 tàn quân ngay tại Vũng Tàu, không biết trong đó có bao nhiêu người từ tiểu đội cướp bóc trên xà lan chúng tôi. (Để tri ân Hải Quân Việt Nam, nhất là HQ-504 và thủy thủ đoàn, tôi sẽ viết về trận đánh kiêu hùng giữa Hải Quân Việt Nam và Trung Quốc trong trận chiến quần đảo Hoàng Sa 1974, đồng thời tôi sẽ viết thêm về lịch sử HQ-504 từ ngày nó hoạt động tại Việt Nam và sau ngày thống nhất trong phụ chương khi kết thúc chương 1 này)

Trên sân cảng chúng tôi được đón tiếp nhiệt tình, từng nhóm người điạ phương tươi cười ân cần hỏi thăm và đưa từng ly nước cam, phát từng lon sữa, gạo sấy, tấm mền cho chúng tôi. Trong ban từ thiện tại bến cảng, tôi thấy những chiếc áo lam Gia Đình Phật Tử quen thuộc làm cho lòng bớt bỡ ngỡ đơn côi. Tất cả người tị nạn đều được đưa về trại tạm cư Vũng Tàu. Cậu tôi một lần nữa đứng ra xắp xếp để tất cả về Sài Gòn và được chấp thuận cho ra ngoài sân cảng đón xe. Trời lúc đó đã chạng vạng tối, cả đại gia đình đứng ven lộ Sài Gòn-Vũng Tàu. Con đường hoang vắng không một bóng xe đi ngang, chúng tôi ngồi chờ với lòng hoang mang không biết có nên trở vào sân cảng hay đêm nay sẽ ngủ ngoài đường. Khi bước qua ngưỡng cửa của đêm và ngày, một luồng đèn chiếu sáng hướng về lộ Sài Gòn, Cậu tôi ra giữa đường chấp tay lạy mong cho nó ngừng lại, và nó thật sự ngừng. Trên xe buýt không còn ghế trống đó, chúng tôi lạy lục xin bác tài cho lên xe và ngồi dưới sàn. Cuối cùng cả đại gia đình gần 20 người được lên xe, chúng tôi được biết đây là chuyến xe cuối cùng trong ngày và thật sự vô cùng may mắn cho chúng tôi, vào ngày hôm sau tuyến đường này đã bị tắt do du kích ********* từ Trảng Bàng thỉnh thoảng xuất hiện tấn công vào con đường huyết mạch khiến không hãng xe nào dám xuất hành.

Xe lao nhanh vào đêm tối, cứ khoảng 30 phút xe được chận lại từ những lô cốt ven lộ được yểm trợ với chiến xa. Những người lính Việt Nam Cộng Hoà lục xoát sơ xài và căn dặn bác tài nếu có súng nổ thì tuyệt đối tắt đèn và ráng chạy một đoạn xa rồi hãy mở đèn lại nếu không muốn xe ăn đạn. Trên xe ai cũng phập phòng lo sợ mong sao cho chóng đến Sài Gòn. Con đường xuyên tỉnh tối hù đầy cây và rừng rậm làm mọi người lo lắng (trước 75, đoạn đường này rất hoang vu và nhiều rừng mọc ven lộ chứ không nhiều nhà cửa như bây giờ). Khi đến Xa Lộ Biên Hoà, đường rộng thênh thang, đèn đuốc sáng trưng từ khu công nghiệp lớn nhất Đông Nam Á thời bấy giờ mọi người mới an tâm và tưởng mình vừa lạc vào một quốc gia khác lạ nào. Người dân tại đây hình như nhìn chiến tranh là cái gì thật xa xôi. Quán hàng ăn vẫn đầy người, đèn nê-ông lấp lánh, từng cặp tình nhân đi dạo phố, người cha thảnh thơi chở con đi ăn chè buổi tối. Đâu có ai mường tượng được rằng cơn bão lớn sắp sửa đến với hòn ngọc viễn đông này.

HỆ THỐNG TÊN LỬA PHÒNG KHÔNG TẦM XA FAVORIT



Nhiệm vụ

Hệ thống tên lửa phòng không Favorit được thiết kế để bảo vệ hiệu quả các mục tiêu quân sự, chính trị và lực lượng chiến đấu trọng yếu chống lại mọi cuộc tập kích đường không do lực lượng máy bay chiến đấu và các loại tên lửa hành trình chiến lược, các loại tên lửa đường đạn chiến thuật, chiến thuật-chiến dịch, tên lửa đường đạn hoạt động trong tầng khí quyển và các loại vũ khí tấn công đường không khác của đối phương tiến hành trong các tình huống chiến đấu phức tạp và có chế áp điện tử mạnh.

Hệ thống tên lửa phòng không di động đa kênh Favorit là loại vũ khí phòng không tầm xa cấu thành từ tổ hợp các khí tài chiến đấu và phục vụ chiến đấu gồm: bộ khí tài chỉ huy đồng bộ 83M6E2 cùng toàn bộ hệ thống tên lửa phòng không S-300PMU2 hay S-300PMU1+++ sử dụng các loại đạn tên lửa 48N6E2 và 48N6E, hoặc các đạn tên lửa 5V55R và 5V55K. Nhờ ứng dụng các khí tài kết nối tiên tiến tương thích với các hệ thống nhận diện bảo mật mặt đất và khí tài thông tin liên lạc của các cấp chỉ huy chiến đấu, hệ thống tên lửa phòng không Favorit có khả năng thích ứng và hoà nhập nhanh chóng với hệ thống thông tin chỉ huy tác chiến phòng không hiện hữu và phối hợp chiến đấu với các hệ thống tên lửa phòng không đời cũ như S-75, S-125 và S-200 trong thế trận phòng không của quốc gia bất kỳ.

Hệ thống S-300PMU1+++ cùng khí tài chỉ huy đồng bộ 83M6E của Việt Nam đang được nâng cấp theo chuẩn của hệ thống phòng không Favorit. Đoàn tên lửa 61 (Đoàn S) ở HN và Đoàn tên lửa 93 ở TP. HCM chính là các khung của Favorit. Biên chế của Đoàn S là cấp lữ đoàn tên lửa phòng không cơ động chiến lược tương tự lữ phòng không hỗn hợp 236 hay 255 trước đây. Trong tương lai gần (khoảng 2015), mỗi lữ đoàn này sẽ được trang bị tới 2 hoặc 3 tổ hợp tên lủa phòng không tầm xa S-300PMU1+++. Hệ thống phòng không Favorit có tính chất phòng không cơ động biên chế cấp lữ đoàn gồm 6 tiểu đoàn hỏa lực, 1 tiểu đoàn sở chỉ huy và 1 tiểu đoàn kỹ thuật. VN trước đã mua 2 tổ hợp S-300PMU1++ để vận hành thử, nay đặt mua thêm 2-4 tiểu đoàn mới cùng khí tài chỉ huy và nâng cấp 2 tiểu đoàn trước đây. Như vậy nếu kể cả 2-4 tiểu đoàn mới mua thì ta có già nửa biên chế lữ phòng không cơ động Favorit. Trong thời gian tới, các tiểu đoàn S-300PMU2 cả mới mua lẫn nâng cấp này có thể được biên chế phía bắc 2 tiểu đoàn thuộc f361 và 363 (trục Hà Nội - Thanh Hoá), miền trung 1 tiểu đoàn thuộc f375 (trục Huế-Đà Nẵng), phía nam 1 tiểu đoàn thuộc f367 (trục Đồng Nai-Vũng Tàu). Trong thời bình, các tiểu đoàn này được phân về các sư đoàn phòng không để làm lực lượng nòng cốt bảo vệ mục tiêu cố định. Khi có biến thì tùy hướng mà các tiểu đoàn này được huy động trong đội hình lữ phòng không cơ động trực thuộc BTL Quân chủng. Tương lai ta có thể mua đủ 2 hệ thống Favorit cho phía Bắc và phía Nam để làm lực lượng phòng không dự bị và cơ động chiến lược.

Cấu hình:
Hệ thống Favorit bao gồm 1 bộ khí tài chỉ huy đồng bộ 83M6E2 và tối đa 6 tổ hợp tên lửa phòng không S-300PMU2 hay S-300PMU1+++.


Bộ khí tài chỉ huy đồng bộ 83M6E2 gồm các khí tài:
• Xe chỉ huy 54K6E2;
• Xe trinh sát trận địa 1T12-2M-2;
• Các khí tài phục vụ chiến đấu;
• Khí tài phối thuộc khác.

Cấu hình cơ bản của mỗi tổ hợp S-300PMU2 bao gồm bộ khí tài chiến đấu, bộ khí tài bảo đảm chiến đấu và các khí tài phối thuộc khác.

Bộ khí tài chiến đấu của tổ hợp S-300PMU1+++ gồm:
• Một đài điều khiển bắn và chỉ thị mục tiêu đa kênh 30N6EV;
• Không quá 12 xe mang phóng tự hành (loại xe mang phóng tự hành 5P85SE hoặc loại xe mang phóng tự hành có đầu kéo 5P85TE), mỗi xe mang 4 đạn tên lửa;
• Các đạn tên lửa phòng không loại 48N6E2, 48N6E (5V55R, 5V55K);
• Một xe trinh sát trận địa 1T12-2M-2.

Bộ khí tài bảo đảm chiến đấu của tổ hợp S-300PMU1+++ gồm:
• Bộ khí tài lưu giữ, chuyên chở và bảo đảm chiến đấu cho đạn tên lửa 82Ts6E2 (gồm xe chở thùng đạn 5T58E2, xe gá thùng đạn 22T6E2 cùng các trang thiết bị phụ trợ khác);
• Thùng chứa mô hình cắt nguyên cỡ của đạn 48N6E2.GVM và đạn huấn luyện 48N6E2UD;
• Bộ linh kiện thay thế cho các khí tài của tổ hợp S-300PMU1+++ và tài liệu hướng dẫn vận hành;
• Khối máy biến áp dùng nguồn điện lưới cung cấp cho các xe mang phóng và đài dẫn bắn.

Bộ khí tài phối thuộc của tổ hợp S-300PMU1 gồm:
• Xe đài nhìn vòng mọi độ cao 96L6EV
• Xe đài nhìn vòng bắt thấp 76N6V (sẽ được trang bị);
• Xe tháp anten 40V6M (sẽ được trang bị);
• Bộ khí tài bảo đảm chiến đấu và sửa chữa.

Hệ thống tên lửa phòng không Favorit có thể được cung cấp kèm theo bộ khí tài mô phỏng chiến đấu ALTEK-300 nhằm phục vụ huấn luyện các kíp trắc thủ vận hành hệ thống chỉ huy đồng bộ 83M6E2 và bộ khí tài chiến đấu của hệ thống tên lửa S-300PMU2.

Thông số kỹ thuật cơ bản:
Cự ly phát hiện mục tiêu (km): 300
Số mục tiêu có thể phát hiện cùng lúc (mục tiêu): tới 300
Số mục tiêu có thể bám sát tự động cùng lúc (mục tiêu) tới 100
Tầm bắn hiệu quả (km):
- Mục tiêu bay (tối thiểu – tối đa): 3 – 200
- Mục tiêu đường đạn (tối thiểu - tối đa): 5 – 40
Độ cao tác xạ tối thiểu/tối đa (km): 0,01/27
Tốc độ tối đa của mục tiêu (m/giây): 2.800
Số mục tiêu có thể bị dẫn bắn cùng lúc (mục tiêu): tới 36
Số đạn tên lửa có thể dẫn bắn cùng lúc (đạn tên lửa): tới 72
Thời gian sẵn sàng phóng đạn từ khi đài điều khiển bắt được mục tiêu được giao (giây): 7 – 11
Thời gian chuyển trạng thái từ chế độ hành quân sang sẵn sàng chiến đấu (phút): 5

Thông tin thêm:
Hệ thống tên lửa phòng không có sử dụng các tổ hợp S-300PMU1 cùng các khí tài bảo đảm/phục vụ chiến đấu đồng bộ khác được gọi là Hệ thống tên lửa phòng không Volkhov M6-M. Trong khi hệ thống sử dụng các tổ hợp S-300PMU2 cùng các khí tài đồng bộ khác được gọi là Hệ thống tên lửa phòng không Favorit hoặc hệ thống sử dụng các tổ hợp S-300PMU3 được gọi là Hệ thống tên lửa phòng không Triumf.

Giữa S-300P (cho hệ thống phòng không quốc gia) và S-300V (cho hệ thống phòng không lục quân) thì: S-300P chủ yếu bảo vệ các mục tiêu có tính chất tĩnh (dân sự, chính trị) trước vũ khí tấn công đường không như máy bay, tên lửa hành trình, tên lửa đường đạn hay á đường đạn kiểu Iskander hoặc các loại đạn pháo phản lực có/không điều khiển. S-300V chủ yếu bảo vệ các mục tiêu có tính chất động như các đội hình chiến đấu hay nơi tập kết binh vật lực ngoài chiến trường trước vũ khí tấn công đường không và không gian như tên lửa đường đạn cấp chiến thuật hay chiến thuật chiến dịch (còn gọi là tên lửa đường đạn chiến trường). Tính chất mục tiêu bảo vệ, tính chất vũ khí tiến công và môi trường phòng không quyết định sự khác biệt tiếp cận hệ thống giữa S-300P và S-300V.

Lưỡi lê và dao găm

Đầu tiên xin sơ lược về các dòng lưỡi lê tiêu biểu đã từng có mặt ở Việt Nam. Có lẽ mình chỉ lấy mốc từ giai đoạn quân đội Phát xít Nhật đổ bộ vào Đông Dương trong thời gian cuối Đệ nhị Thế chiến. Quân đội Nhật trong thời điểm đó có các loại súng trường đặc trưng là type 30, type 38 , type 99 và đây là loại lưỡi lê sử dụng cho 3 loại súng trường trên.




Sau CMT8 thành công, toàn dân ta bước vào giai đoạn toàn quốc kháng chiến. Thời kỳ nay quân đội ta còn thiếu thốn, khó khăn về vũ khí, quân trang nên trưng dụng mọi vũ khí, trang thiết bị của đối phương từ Pháp, Nhật nên không ít thì nhiều quân dân ta cũng có sử dụng lưỡi lê này hoặc cả kiếm Nhật. Thậm chí khi quân ta tiến về giải phóng Thủ đô Hà Nội, trong đội quân danh dự đội mũ sắt Nhật và lê Nhật gắn cả trên súng trường Mossin Nagant của Nga



Sau này ta được viện trợ súng AK-47, nếu không nói đến phiên bản AK Trung Quốc (type-56) là loại có lưỡi lê 3 khía dính liền trên súng đã quá quen thuộc thì AK Nga có 2 loại lê và ta có đủ cả 2 loại này mặc dù rất ít thấy.

Phiên bản đời đầu đơn giản.




Phiên bản sau này có răng cưa để cưa cây và lỗ kết hợp với bao thành kềm để cắt kẽm gai.



Không hiểu sau 1975 đến bây giờ trong quân đội có tiếp tục duy trì việc trang bị lưỡi lê này cho người lính nữa hay không mà tới tận bây giờ thấy 2 loại này gần như mất tích hẳn, chỉ còn tìm được từ những kỹ vật chiến tranh của các bác cựu chiến binh.

Song song với miền Bắc thì ở miền Nam, chính quyền VNCH được Mỹ viện trợ súng đạn, đồng thời với việc lính Mý và đồng minh đặt chân đến Việt Nam đem theo nhiều loại súng thì cũng có nhiều loại lưỡi lê khác nhau. Có vẻ như thị trường lưỡi lê ở miền Nam đa dạng hơn miền Bắc và tiêu biểu ở miền Nam như

Lưỡi lê M1 gắn trên súng M1 Garand.



Lưỡi lê M4 gắn trên súng M1 Carbine




Lưỡi lê M5 và M6 gắn trên súng trường M14




Lưỡi lê M7 gắn trên súng M16



Sau Giải phóng 1975, quân đội ta đều trưng dụng các loại súng của Mỹ để sử dụng cho các lực lượng vũ trang nhưng lại bỏ quên các loại lưỡi lê trên cho nên theo thời gian chúng cũng chìm vào quên lãng và trôi nổi tứ tán. Bây giờ chỉ có thể kiếm được từ những chợ đồ xưa hoặc dân chơi hàng độc. Mặc dù đã bước sang thời kỳ hiện đại, kỹ thuật chiến đấu cũng đá khác xưa nên đã qua cái thời 2 bên xáp lá cà dùng dưỡi lê, báng súng chơi nhau. Nhưng không vì thế mà quân đội các nước không sản xuất ra những loại lưỡi lê cho súng trường hiện đại, điển hình là quân đội Mỹ hiện nay có lưỡi lê M9 dùng cho M4 Carbine.

Vậy vấn đề đặt ra ở đây là mình muốn tìm hiểu xem hiện nay trong quân đội việc sử dụng lưỡi lê rời, và việc tập luyện với lưỡi lê như thế nào, có được duy trì hay không mà trong những hình ảnh, tư liệu huấn luyện chiến đấu trong thời gian dài đều không thấy. Một số cao nhân trên đây nói rằng trong tương lai xa thì quân đội ta sẽ trang bị AK-103 cho người lính vậy thì có trang bị kèm cả lưỡi lê của AK-103 không?



Ngoài ra cũng xin nói thêm về dao găm cá nhân, đây là một thứ vũ khí cá nhân mà bất cứ người lính nào của một quân đội hiện đại phát triển đều phải được trang bị, nhưng mình cũng rất ít thấy lính nhà ta trang bị dao cá nhân. Hiếm hoi lắm mới thấy được như tấm hình này


Trong vấn đề huấn luyện võ đối kháng của bộ đội, công an ta hiện nay thì mình cũng đã thấy nhiều việc huấn luyện dùng tay không đối kháng với dao, dùng tay không đoạt dao nhưng chưa được thấy huấn luyện đấu dao. Thậm chí ở những lực lượng tinh nhuệ như đặc công, trinh sát cũng không thấy huấn luyện cái này, dù sao với những lực lượng làm nhiệm vụ đột kích, tấn công bất ngờ thì tình huống tấn công từ sau lưng, dùng dao kết liễu đối phương là có nhưng chưa thấy bên đặc công tập luyện kiểu này bao giờ. Ấy là chưa kể đến đòn phóng dao, đây là một ngón đòn nguy hiểm mà võ thuật dân sự đa số không dùng đến nhưng trong quân đội của các nước thì nghe đâu cũng có huấn luyện ngón này, còn ở trong bộ đội ta có phóng dao hay không mình cũng đá dò hỏi từ nhiều chỗ trên mạng và ít nhiều cũng nghe nói là có nhưng thông tin vấn còn mập mờ. Đây là vấn đề mình thắc mắc từ rất lâu nhưng vấn chưa có câu trả lời nào làm mình hài lòng, có thể cũng vì kiến thức mình còn hạn chế nên không phải thứ gì cũng biết nên lập topic này để mời các cao nhân vào đây bàn luận, đóng góp ý kiến để rõ hơn về vấn đề này vậy.

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

Google có làm con người 'ngu' đi?

Không ít người thường nghĩ rằng trí óc là thứ sẵn có xuất hiện trong đầu, có mầm mống (dù nhiều hay ít) ở mỗi cá nhân trong điều kiện độc lập suy nghĩ. Tuy nhiên, bằng chứng từ các nghiên cứu tâm lý lại cho thấy trí thông minh phần lớn đến từ cách chúng ta phối hợp với người khác và với môi trường xung quanh.



Một nghiên cứu về bộ nhớ của tác giả Daniel Wegner thuộc Đại học Harvard đã phần nào cung cấp ví dụ cho hiệu ứng này. Đầu tiên Daniel Wegner chọn ngẫu nhiên các cặp đôi (bạn bè, người thân) và yêu cầu họ thực hiện một bài kiểm tra ghi nhớ trong phòng thí nghiệm. Một nửa số cặp được thực hành cùng nhau (nhóm 1) và nửa còn lại được sắp xếp với một người không quen biết (nhóm 2). Sau đó, cả hai nhóm tiến hành nhẩm một danh sách các từ khóa. Kết quả, những cặp thuộc nhóm 1 có thể nhớ được nhiều hơn, cho dù kiểm tra theo cá nhân hay theo cặp.

Giải thích điều này, Wegner cho biết chìa khóa nằm ở sự hiểu biết lẫn nhau giữa các cặp đã có mối quan hệ thân quen từ trước. Giữa họ có sự thỏa thuận ngầm phân chia công việc, ví dụ trong khi người này nhớ những từ liên quan đến công nghệ thì người kia sẽ nhớ từ về thể thao. Bằng cách đó, mỗi cá nhân có thể tập trung vào nhiệm vụ của mình, khiến họ vượt trội so với cặp không quen khác, vốn tồn tại tư tưởng lệ thuộc nhau (chứ không phối hợp).

Như vậy, ý nghĩa rộng hơn của nghiên cứu trên là nhấn mạnh việc thay vì buộc phải dựa vào những cái có sẵn, chúng ta có thể chia sẻ kiến thức, từ đó làm đầy thêm vốn hiểu biết phục vụ cho quá trình phát minh, sáng tạo... Có bộ óc hoạt động theo cách này là một trong những điểm mạnh của loài người.

Tuy nhiên, sự nổi lên của Google, Wikipedia và nhiều công cụ trực tuyến khác những năm gần đây đã khiến các chuyên gia phải đặt câu hỏi về tác động của chúng lên bộ não chúng ta.

Chỉ cần thao tác đơn giản gõ từ tìm kiếm, chẳng hạn "Ai đã đóng vai James Bond trong loạt phim 007?", kết quả sẽ nhanh chóng xuất hiện với câu trả lời là Sean Connery, George Lazenby, Roger Moore, Timothy Dalton, Pierce Brosnan và Daniel Craig… Tất cả những gì cần quan tâm chỉ là làm thế nào để truy cập thông tin một cách nhanh nhất mà chẳng cần nhọc công suy nghĩ.



Internet cung cấp nhiều tính năng chia sẻ kiến thức, là một kho dữ liệu có thể trả lời thắc mắc cho tất cả mọi người. Với tình trạng sử dụng như hiện nay, các chuyên gia bày tỏ lo ngại về việc có hay không internet đang dần sắp xếp lại hệ thống dây thần kinh trong bộ não của loài người?




Theo Đất Việt

Hosting free tốt nhất

 Trên nhiều diễn đàn tin học hầu như ai cũng biết đến trang www.000webhost.com là trang cung cấp hosting có thể là hàng đầu thế giới với dung lượng 1.5GB và 100GB băng thông đủ cung cấp cho một website nhạc hay giải trí có lượng truy cập lớn.

 Điều đặc biệt thôi thích ở trang này là nó có nhiều tính năng chặn các file không cần thiếu nếu ai đó muốn chơi bạn và có tính ổn định rất cao nhờ bảo mật tốt. Tôi nghĩ nếu bạn đã đầu tư có lời thì nên nâng cấp lên một phiên bản Premium Hosting vì nó sẽ hỗ trợ đầy đủ các tính năng và không bị giới hạn về bất cứ thứ gì mà bạn có thể xây dựng một thương hiệu riêng thật lớn.

Cùng nhìn sơ qua các tính năng trong  www.000webhost.com:



Nhấn vào  để đăng kí.
Các bạn có thể đăng kí tại đây xong rồi vào Email kích hoạt nhé.







Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013

Cảm giác khi chia tay

Khi anh đến cũng rất nhẹ nhàng và anh đi cũng nhẹ nhàng như thế. Nhưng có khác nhau là, khi anh đến em đã cười rất nhiều, còn khi anh đi, thì chỉ có em và nước mắt.

Anh không nói ra, không trực tiếp làm trái tim em vỡ nát, nhưng anh đã dùng hành động để thể hiện điều đó. Anh lạnh lùng tắt máy khi em gọi, anh thờ ơ với những tin nhắn của em, và khi không thể trốn tránh nữa, anh nói “Anh đang bận, em đừng làm phiền anh nữa”. Phải rồi, khi anh còn yêu em, anh sẽ không làm trái tim em đau đến thế, anh sẽ không nói em làm phiền anh. Anh sẽ không phải tìm cớ để tranh mặt em, để không phải gặp em nữa. Khi còn yêu em, anh nói : “Anh sẽ yêu em mãi mãi, trái tim anh chỉ có thể là của em, sẽ không ai có thể chạm vào nó nữa”, và bây giờ, anh nói : “Anh xin lỗi”. Một câu xin lỗi cho tất cả, cho những ngọt ngào đã có bên nhau, cho những giọt nước mắt của em đã rơi, cho những yêu thương đã từng có và đã xa.




Anh đã từng bước, từng bước rời xa em và không còn quay lại nhìn em nữa. Em đã khóc biết bao nhiêu nước mắt, em đã cầu xin sự thương hại của anh. Đứa con gái mạnh mẽ trong em biến mất, chỉ còn lại một cô nhóc bé nhỏ mang vết thương tình yêu do anh gây ra.


Một ngày mới, em cuộn tròn trong chăn, em không muốn thức dậy nữa. Nụ cười của em sao nhìn đau quá, nó như tan ra trong nước mắt. Em thấy mọi thứ thật vô nghĩa khi không còn anh nữa. Và em chợt nhận ra mình yêu anh đến nhường nào.

Anh ra đi, và em, như một con nhím xù lông để tự bảo vệ mình sau những vấp ngã đau đớn trong tình yêu.

“Anh quay lại với người đó, anh vẫn còn yêu người đó lắm”. Tin nhắn anh tới, và chiếc điện thoại em như run lên. “ Anh sẽ đi và em đừng đợi anh nữa, anh xin lỗi’.

“Chúc anh hạnh phúc”

Em còn biết nói gì nữa đây khi anh đã quyết định như thế.

Khi chúng ta còn là bạn thân, em đã biết quá rõ mối tình của anh và cô ấy. Em cũng biết, anh đã từng khóc vì cô ấy, còn em, có bao giờ anh rơi nước mắt vì em? Cô ấy là một người hoàn hảo trong mắt anh, còn em, chỉ là một cô nhóc lùn, xấu xí. Nhưng em là bạn thân của anh, và đã bên cạnh anh khi anh mất cô ấy. Và rồi, anh yêu em, yêu em không biết có thật lòng hay không, nhưng em đã rất hạnh phúc. Vì em yêu anh.



Nhìn anh bước đi bên cạnh cô ấy, trái tim em nhói đau.


Nhưng em không thể tranh giành hạnh phúc với cô ấy được. “Hạnh phúc có được do tranh giành không phải là hạnh phúc trọn vẹn”. Và em biết, dù em có giành được anh đi nữa, thì trái tim anh vẫn chưa bao giờ là của em. Em đau đớn nhận ra, anh chưa bao giờ yêu em như lời anh từng nói.

Những ngày đầu chia tay anh, em thấy như địa ngục. Cuộc sống của em trở nên vô nghĩa. Nhưng rồi, em bỗng nhận ra rằng chia tay không phải là ngày tận thế. Nhỏ bạn thân em còn đau khổ hơn em nhiều, nhưng nó đã vượt qua được. Người con trai nhỏ yêu, đã bỏ rơi khi nhỏ đang mang trong mình kết quả tình yêu của 2 người. Nhỏ đã đau đớn, đã vật vã, nhưng cũng đã đứng dậy rất nhanh. Và em thấy, em còn may mắn. Ít ra, anh đã thôi dối lừa em, thôi ru em ngủ trong giấc mơ tình yêu màu hồng.

Tình yêu không có chỗ cho dối lừa, và em chợt thấy mình thật đáng thương trong mối tình của anh. Em đã yêu anh rất chân thành, và sẽ không thể quên anh được. Nhưng em biết, chúng ta xa nhau là tốt nhất cho cả hai. Dù rằng, nhiều khi, em vẫn thấy giật mình khi bắt gặp ai giống anh trên đường, vẫn thấy cay cay nơi khóe mắt khi đọc một cuốn sách có tên nhân vật giống anh, vẫn vào facebook anh, vẫn quan tâm đến cuộc sống của anh như một phản xạ tự nhiên.

Có ai từng nói, “hoài niệm về một tình yêu đã qua là một điều hết sức nực cười, tình đã hết như người đã chết”, nhưng em vẫn không thể làm được.

Khi chúng ta vô tình gặp lại nhau trên đời, anh có cười với em không, dù chỉ là nụ cười gượng ép. Hãy cười cho tất cả những yêu thương và hạnh phúc đã qua, anh nhé.

(...)

Gặp một người lạ

San! Tháng sau sinh nhật của ta. Mi thu xếp công việc ra đây dự sinh nhật của ta đi. Mi mà không ra thì ta không thèm chơi với mi nữa đâu. – Ngọc đã tua cái điệp khúc ấy cả tháng nay.

- Mi cứ làm như thu xếp được dễ lắm ấy! Ta không hứa hẹn gì đâu. Nếu không ra được thì mi lại nói ta nuốt lời . – San nửa mềm mỏng, nửa cứng rắn.

- Ta không biết đâu. Mi phải ra, bằng giá nào cũng phải ra đây! – Ngọc vẫn tiếp tục.

- Thôi … thôi được rồi bà cô của tôi! Tôi ra được chưa!? – San chịu thua.

- Có thế mới là bạn thân tốt nhất của ta chứ. Quý mi nhất! – Ngọc đắc ý – Nhớ báo cụ thể ngày giờ để ta còn đón mi nhé!




Kết thúc cuộc nói chuyện với Ngọc, San ngao ngán nghĩ: “Con bé này thật là… Sắp băm rồi mà vẫn nhõng nhẽo như trẻ con! Thôi mình lại thu xếp ra Hà Nội vậy. Không thì sống cũng không yên với bà cô trẻ Ngọc.”


San cứ cảm giác bữa sinh nhật này của Ngọc giống như một cuộc họp mặt giới thiệu hẹn hò hơn là một bữa tiệc sinh nhật thông thường. Người cô quen có, người cô không quen cũng có. Họ được mời vì chí ít họ quen Ngọc – bạn thân của cô.

Ở chỗ này, chỗ kia, mọi người đứng theo từng đôi một trò chuyện thật vui vẻ. Còn San, cô đứng riêng một chỗ cho đến khi có một chàng trai đến bắt chuyện với cô.

- Chào em! Mình làm quen được không? Anh tên là Duy. Em tên là gì nhỉ?

- Vâng chào anh. Em là San. Rất vui được biết anh Duy - San lịch sự đáp lại.

- Anh cũng rất vui được làm quen với em. Em chắc là bạn của Ngọc? – Duy gợi chuyện.

- Dĩ nhiên, em quen và là nhân vật không thể vắng mặt. À em có thể vắng mặt, nếu em chịu được một vài sự quan tâm đặc biệt từ chủ xị tiệc tối nay – San lém lỉnh đáp.


Cứ thế, câu chuyện của họ được đưa đẩy thêm. Đã rất lâu rồi, San không cười thoải mái đến vậy chứ bình thường cô toàn cười xã giao là nhiều.


Họ nói chuyện quên cả thời gian. Khi câu chuyện đã tạm bớt cuốn hút họ, hai người mới nhận ra đã đến lúc ra về. Duy đề nghị :

- Để anh đưa em về nhé ! Con gái đi một mình buổi tối không an toàn đâu.

- Và mai mình sẽ có một buổi cà phê ở đâu đó hả anh?- San lại cười lớn, ghé sát vào tai Duy mà nói.

- Nếu em có thể dành chút thời gian cho anh – Duy cũng không vừa.

- Nếu vậy thì … - San vừa nói vừa chỉ vào chiếc nhẫn đeo trên tay cô – em sẽ phải xin lỗi anh. Vì em là hoa đã có chủ, gái đã có người coi sóc rồi. Thêm nữa, em thấy từ nãy đến giờ, có nhiều cô gái xinh đẹp hướng mắt nhìn anh lắm. Em sợ không đủ khả năng … hẹn hò với anh được.

- Nếu em muốn thì mọi thứ đều có thể! – Duy nói tiếp.

- Ai lại nói vậy bao giờ! Em không muốn rửa mặt bằng axit hay được băng bó chỗ nào trên người đâu anh – San đáp lại.

Vậy thì, để anh tiễn em ra đến cổng vậy.

- Cảm ơn anh đã tiễn em.

(...)

Tình yêu ở phía trước, hạnh phúc ở phía sau

- Hóa ra tình thân không phải không hiện diện, mà là nó bị giấu kín trong góc khuất của tâm hồn. Khi tình cảm ấy nhú lên chồi xanh, nó sẽ nhanh chóng trở thành một gốc đại thụ rợp bóng mát… Năm 13 tuổi, đang học trên lớp Tiểu Cương phải xin phép cô giáo về sớm vì bị đau bụng. Vừa đẩy cửa, Tiểu Cương đã nhìn thấy một đôi giày cao gót màu hồng.

Nhưng mẹ có bao giờ đi giày cao gót đâu nhỉ. Lần ấy, chuyện tình vụng trộm của bố đã bị bại lộ. Tiểu Cương vừa khóc vừa chạy xuống dưới nhà, gọi điện thoại ngay cho mẹ đang đi công tác. Chưa đầy một tháng sau, bố mẹ Tiểu Cương ly dị.

Mẹ đổ bệnh nặng sau khi chia tay với bố. Từ đó trở đi, tinh thần mẹ lúc nào cũng hoảng loạn. Tiểu Cương cứ tự trách mình rằng nếu mình không nói ra chuyện đó thì có khi bố mẹ vẫn đang sống tốt với nhau. Tiểu Cương cũng sẽ không trở thành đứa trẻ sống trong gia đình đơn thân. Mẹ cũng sẽ không bị tai nạn bất ngờ. Vì thế giờ đây bao nhiêu gánh nặng đều đổ dồn lên đầu Tiểu Cương.



Tình yêu ở phía trước, hạnh phúc ở phía sau.


Bố đưa tiền nuôi dưỡng Tiểu Cương, mẹ không lấy cho dù mẹ rất nghèo. Mẹ nói: “Nếu nhận tiền của bố thì con không phải con trai của mẹ.” Sau này, bố ra làm kinh doanh buôn bán và trở thành người giàu có có tiếng khắp thành phố. Nhưng mẹ vẫn kiên quyết không chịu nhận tiền của bố: “Tiểu Cương à, con người ta phải có chí khí, chí khí là nhân cách sống quan trọng nhất của con người.” Thế rồi, mỗi lần bố bước chân xuống từ chiếc xe Mercedes - Benz sang trọng đưa tiền cho Tiểu Cương, nhưng lần nào Tiểu Cương cũng từ chối. Hồi đó, Tiểu Cương chưa đầy 17 tuổi.

Sau khi mẹ mất, bố có đến tìm Tiểu Cương. Vì Tiểu Cương là con trai duy nhất của ông. “Về với bố đi con,” Bố Tiểu Cương nói, “Con là con trai bố”. Tiểu Cương lạnh lùng nhìn bố, đáp: “Không, tôi không phải con ông.”

Tốt nghiệp xong, Tiểu Cương ở lại Bắc Kinh. Năm 24 tuổi, Tiểu Cương bị ốm một trận rất nặng. Có người nói, lúc ốm đau là lúc nhớ người thân nhất. Khi bác sĩ hỏi ai là người nhà bệnh nhân, Tiểu Cương mới giật mình biết rằng mình đang bị bệnh rất trầm trọng. Có thể ngày mai thôi cậu sẽ ra đi. Đó là lần đầu tiên Tiểu Cương gọi điện cho bố. Bố rất xúc động khi nhận được điện của Tiểu Cương. Vừa nghe thấy giọng Tiểu Cương, ông đã nghẹn ngào không nói nên lời.

“Tiểu Cương, Tiểu Cương, Tiểu Cương... ” Bố gọi tên Tiểu Cương nhưng cậu vẫn lạnh lùng. “Tôi bị ốm, cũng không sống được bao lâu nữa, nếu có thời gian ông đến thăm tôi một lần, không có thì thôi.” Bố đến viện ngay tối hôm ấy. Nhìn thấy Tiểu Cương, bố ôm chặt lấy cậu khóc. Một người đàn ông thành đạt cầm tay con trai khóc thút thít như một đứa trẻ. Người Tiểu Cương ôm mối thù hận giờ cũng đã già, tóc cũng đã bạc nhiều, ánh mắt cũng không còn được tinh nhanh như xưa. Đôi bàn tay thô ráp ấy cứ run lên từng hồi…

Bố luôn ở bên Tiểu Cương trong suốt quá trình làm phẫu thuật. Cuộc phẫu thuật đã diễn ra hết sức thành công. Hôm tỉnh dậy, Tiểu Cương phát hiện thấy bố nằm trên giường cậu và đang ôm chân cậu. Mái tóc bạc của bố hơi rối. Đây là hình ảnh của một người bố oai hùng đây sao? Năm xưa trông bố đĩnh đạc, phong độ lắm cơ mà.

“Con tỉnh rồi à?” Bố hỏi Tiểu Cương.
“Vâng. Sao bố lại ôm chân con?”
“Bố sợ khi con tỉnh dậy con lại không biết.”

Mắt Tiểu Cương long lanh như muốn khóc. Nhưng sắc mặt vẫn lạnh lùng như không hề động lòng trước bố. Vẻ ngoài lạnh lùng như tấm lá chắn che đậy bao sự thật ở bên trong.

Hôm bố đi, Tiểu Cương ra tận sân bay tiễn bố. Bố không dám đưa tiền cho Tiểu Cương. Bố mua cho. Tiểu Cương một hộp chocolate. Bố nói là hồi bé Tiểu Cương rất thích ăn chocolate. Nhưng hồi đó nhà không có tiền nên chỉ mua được những loại chocolate ít tiền. Nhận hộp chocolate, mắt Tiểu Cương cay sè. Khi máy bay cất cánh, nước mắt Tiểu Cương cuối cùng đã rơi. Tình yêu của bố đến quá muộn. Tiểu Cương chẳng nỡ ăn hộp chocolate bố tặng.

Sau đó một hôm, nhận được điện thoại của mẹ kế nói là bố bị trúng gió, Tiểu Cương sững sờ khi nghe tin dữ, lập tức đi mua vé máy bay đến thăm bố. Tim cậu đang đập loạn nhịp. Giây phút nhìn thấy bố, Tiểu Cương đã biết mình đến muộn. Bố hôn mê bất tỉnh đã mấy ngày mấy đêm.

Tiểu Cương đưa ra quyết định thôi việc ở Bắc Kinh để về công ty lo liệu thay bố. Cậu là một người đàn ông, cậu phải gánh vác trách nhiệm này.

Bố đã giữ được mạng sống, nhưng tay bố không cử động được, chân bố cũng không di chuyển được. Bố lúc nào cũng cười ngây ngô.

Một hôm, khi cả nhà đang ăn cơm, bố chỉ vào một đồ vật giống chocolate nói: “Cho Tiểu Cương ăn, cho Tiểu Cương ăn”. Tất cả mọi người đều lặng người. Bố vẫn nhớ được tên của Tiểu Cương. Bố chỉ nhớ được tên của Tiểu Cương!

Sau khi kết hôn, Tiểu Cương về sống với mọi người. Sự ấm áp của gia đình làm Tiểu Cương rớt nước mắt. Đúng thế, bây giờ Tiểu Cương mới hiểu có người thân và có tình yêu của người thân thật đáng quý biết bao. Anh hay đẩy xe đưa bố đi dạo, kể chuyện công ty cho bố nghe, kể về chuyện của mình suốt bao năm qua. Dù rằng bố vẫn cười ngô nghê, dù rằng bố không nhận ra anh. Nhưng những lúc bố gọi tên “Tiểu Cương” là những lúc anh khóc vì xúc động.

Hóa ra tình thân không phải không hiện diện, mà là nó bị giấu kín trong góc khuất của tâm hồn. Khi tình cảm ấy nhú lên chồi xanh, nó sẽ nhanh chóng trở thành một gốc đại thụ rợp bóng mát. Tiểu Cương cũng vừa mới hiểu ra rằng tình yêu ở phía trước, hạnh phúc ở phía sau, lúc nào cũng sát cánh bên nhau.

(...)

Thời gian chính là sinh mệnh

Chàng trai và cô gái vừa ăn cơm xong. Sau đó chàng trai bắt xe lên thẳng sân bay. Anh phải đi công tác ở một thành phố xa xôi. Máy bay không chờ đợi một ai. Nhưng bữa tối của họ rất tinh tế, phong phú, chứ không phải qua loa cho xong, tất cả đều là những món ăn chàng trai thích ăn và đều là những món sở trường của cô gái.




Cô gái giành cả buổi chiều để phủ đầy những món ăn hải sản trên bàn ăn. Chàng trai như con cá mập thích ăn đồ biển. Nhưng tính cách của chàng trai không giống cá mập một chút nào, mọi cử chỉ của anh đều tao nhã, anh là một người giỏi giang, xuất sắc. Chàng trai lên máy bay lúc chiều tối. Anh nói với cô gái khi bước tới sân bay. Đợi đến tối thì lúc đó muộn quá, anh sẽ không gọi điện cho cô gái.


Sáng hôm sau anh sẽ gọi lại. Cô gái nói: “Được.” Cô gái đứng ở ngoài sảnh vẫy tay theo chàng trai. Chàng trai sẽ sống ở một thành phố xa lạ trong nửa tháng nữa.

Đã muộn lắm rồi, cô gái đã ngủ từ lâu, bỗng có tiếng chuông điện thoại đánh thức cô. Nhìn lên chiếc đồng hồ đặt đầu giường, giờ mới tờ mờ sáng. Cô gái bò dậy, đi xuống phòng khách nghe máy. Cô nghe thấy giọng nói của chàng trai.

Chàng trai sốt sắng hỏi: “Em khỏe không?” Cô gái có phần ngạc nhiên hỏi: “Em khỏe, em đang ngủ mà, không phải anh nói là buổi sáng mới gọi điện lại sao?” Chàng trai hình như có điều gì không an tâm, tiếp tục hỏi: “Em không sao chứ?” Cô gái thấy hơi buồn cười, anh chàng này sao tự nhiên lại dài dòng thế nhỉ, mặc dù cô biết chàng trai rất quan tâm đến cô: “Tất nhiên là em không sao rồi, em ngủ rất ngon.




Anh làm sao thế?” Chàng trai nói: “Anh muốn nói với em là anh đến nơi rồi, em không phải lo lắng, có chuyện gì nhớ gọi điện cho anh đấy nhé”. Sau đó anh chúc cô gái ngủ ngon rồi vội cúp điện thoại.


Cô gái cầm điện thoại trong tay ngẩng người ra đúng 1 phút. Cô cảm thấy hôm nay chàng trai có điều gì đó khác thường. Nhưng khác thường ở điểm nào nhỉ? Nhất thời cô chưa nghĩ ra.

Nửa tháng sau, chàng trai trở về. Thần thái trông vẫn phong độ,khỏe mạnh nhưng trên bụng anh có một vết sẹo. Cô gái hỏi: “Sao thế này anh?” Chàng trai đáp: “Không sao đâu em, có vết thương nhỏ ý mà.” Cô gái lo lắng, truy hỏi không ngừng. Chàng trai cười nói: “Anh nói cho em biết nhé, nhưng em không được giận đâu đấy. Hôm đó, anh xuống sân bay, rồi đi dạo trên phố, tự nhiên thấy đau bụng thế. Chưa bao giờ anh đau quặn lại như thế, đau đến muốn ngất xỉu. Thế rồi anh nghĩ tới hải sản, có thể là do anh bị ngộ độc thức ăn khi ăn hải sản. Em biết đấy, ở thành phố biển nhỏ bé của chúng ta năm nào cũng có người mất mạng vì ngộ độc hải sản. Thế rồi anh gọi điện cho em. Anh nghĩ rằng nếu đúng là vì mấy đồ hải sản đó thì lúc đó nhất định em cũng có cảm giác bất thường. Giả dụ em không nghe điện thoại hay nhấc máy nhưng lúc đó người em không được khỏe. Anh sẽ gọi luôn đến trung tâm cấp cứu 115, để họ sẽ đến nhà em ngay lập tức. Nhưng lúc đó nghe giọng nói của em hoàn toàn bình thường nên anh cũng không kinh động đến em nữa. Sau đó anh mới yên tâm cúp máy. “Khi cảm thấy người không được khỏe, sau anh không nghĩ đến việc đầu tiên là tự cứu mình?” Cô gái hỏi “Làm gì có tâm trạng đâu mà nghĩ được lắm thế.” Chàng trai nhìn cô gái với ánh mắt chan chứa tình yêu” “Có cấp bách đến đâu anh cũng phải gọi điện cho em trước tiên. Em biết là không thể coi thường chuyện ngộ độc thực phẩm được mà.

Thời gian chính là sinh mệnh. “ Cô gái nhớ ra hôm đó chàng trai cố chấp gọi cho cô rõ lâu, cô lười biếng mãi mới chịu nhấc máy. Tuy rằng chàng trai và cô gái chỉ nói chuyện được với nhau vỏn vẻn có mấy câu. Nhưng mấy câu nói đó đã mất đi nửa phút. Điều đó có nghĩa là trong nửa phút đó chàng trai đang phải chịu đựng cơn đau khủng khiếp. Sau khi biết chắc chắn rằng cô gái không sao, loại bỏ được khả năng cô gái bị ngộ độc thức ăn chàng trai mới cúp máy.

(...)

Giá như em chưa từng yêu anh

Càng muốn rời xa anh, em lại càng không thể không liên lạc với anh. Trong tình yêu, em điên cuồng và mê muội, chưa một lần em để anh biết em mê muội đến mức nào. Em vẫn còn có thể tự chủ trước anh, nhưng em lại vô cùng cô đơn vào những buổi tối một mình nơi phòng trọ, trên ban công nhìn ra khoảng trời trong xanh, em tự nhủ mình có thể sống mà không có anh. Em, trước và sau khi quen anh, yêu anh, vẫn sống được, chỉ khác một điều là em thấy vui hơn khi được anh ở bên, nhưng lại đau khổ hơn khi anh về bên chị ấy, vợ anh.

Em có phải là một con bé đầy tội lỗi, tại sao em lại yêu một người đàn ông đã có gia đình chứ ? Em tự nhủ mình vô liêm sỉ, em có lỗi với chị ấy. Tình yêu không có tội, nhưng cái tội của em là đã yêu một người không nên yêu.



Em không đủ dũng cảm để hy sinh hết cho tình yêu, không đủ dũng cảm để trao cho anh trọn vẹn cái trinh nguyên trong em, anh không đòi hỏi, nhưng em hiểu anh muốn và chính bản thân em cũng muốn điều đó. Em sợ một khi có được em, anh sẽ không còn tôn trọng em nữa. Và em sợ những lúc một mình, thèm nụ hôn, thèm vòng tay ấm áp, thèm bờ vai to lớn để em có thể tựa vào.


Anh, có những lúc em thật sự mệt mỏi, em muốn chạy thật xa, đi thật xa nơi này, đi thật xa anh. Nhưng em biết đi đâu ? Em còn gia đình, còn việc học hành. Em không thể để gia đình thất vọng vì em. Nhưng em không thể chịu nổi nếu em cứ tiếp tục như thế này. Em buồn chán tất cả. Cái tuổi trẻ đầy nhiệt huyết trong em đâu rồi ? Em trí thức, em suy nghĩ và hành động có văn hóa, nhưng thực chất em cũng chỉ là một cô bé yếu đuối trong chuyện tình cảm. Em không hề mạnh mẽ như mọi người vẫn nghĩ.

Dẫu biết em và anh không hề có tương lai, mà sao em lại…

Em lại ước giá như con bé hai mươi hai tuổi này chưa từng gặp anh.

(...)

Anh ngốc

Lúc nó ra đời, kế hoạch hóa gia đình quản rất ngặt, trong thôn chỉ có hai nhà có em bé. Một nhà nếu không trốn đi vùng khác thì bị phạt tiền, mỗi nó đường đường chính chính oe oe chào đời làm con cưng. Không phải vì nhà nó có quyền có thế mà là vì anh trai nó vốn mang bệnh não bẩm sinh, dân gian gọi là bệnh đần.

Mẹ nó cầm cây roi trên tay dọa anh nó: “Vĩnh viễn không được lại gần em nghe chưa”. Vì sợ anh làm hại nó nên mẹ cấm anh vào phòng của nó. Đến nỗi ăn cơm cũng bắt anh ấy ăn một mình trong căn phòng nhỏ. Anh hay lén lút ngồi xổm bên ngoài khung cửa sổ nhìn trộm nó, thấy em trai là anh sung sướng cười, nước bọt theo khóe miệng chảy xuống…

Thật tình lúc nhỏ anh trai cũng được cưng lắm, đến khi những đứa trẻ cùng tuổi tập nói tập đi thì anh nó vẫn ngốc dại, không mở miệng nói được từ nào. Khám bệnh xong mới biết anh nó bị bệnh não bẩm sinh. Ông bà nội trút hết thất vọng và uất ức lên đầu bố mẹ nó, mẹ nó đem hết oan ức đổ lên đầu anh nó, hễ gặp một chuyện nhỏ là anh nó phải chịu một trận mưa roi.

Có lúc mẹ ôm nó phơi nắng trong vườn, anh nó cẩn thận mon men đến gần, thích quá anh đưa tay sờ lên má nó. Mẹ nó như sợ một bệnh dịch gì vội bồng nó đi chỗ khác, mắng nhiếc anh nó: “Không được lại gần em, mày muốn truyền bệnh cho em à?”.

Một lần, mẹ không có nhà. Từ xa, anh ngắm mợ bồng nó trên tay, vẫn là cười ngốc thôi. Mợ xót lòng, vẫy tay gọi: “Đến đây cầm tay em một tí này”. Anh nó vội trốn đi, miệng lắp bắp nói liên tục không rõ: “Không… không cầm… truyền bệnh, truyền bệnh”.




Hôm đó mợ khóc òa, anh nó đưa tay lên lau nước mắt cho mợ, vẫn là cười ngốc thôi. Nó lớn dần, đang thời tập nói. Mấy lần nó huơ tay lên, bò tới phía anh. Anh nó mừng quá nhảy cẫng lên. Mẹ nó tới kịp, vội vội vàng vàng bồng nó đi chỗ khác.

Nhìn những đứa trẻ khác mút kem que, anh nó liếm môi, cảm thấy nóng và khát lắm. Bọn nhóc nói nếu anh chịu làm chó tụi nó sẽ cho kem. Anh nó làm chó bò trên đất, nhưng bọn nhóc quỵt kem và cười ầm lên. Bằng một động tác nhanh gọn, anh nó nhổm người lên, như điên dại cướp lấy que kem. Bọn nhóc sợ quá khóc rống. Anh nó cầm chiến lợi phẩm chạy về nhà, không biết rằng trên đường que kem tan dần, tan dần. Về đến nhà kem chỉ còn một miếng nhỏ tội nghiệp mà thôi. Nó đang chơi ở vườn sau, nhân lúc mẹ không để ý, anh đem kem đến trước mặt nó và nói: “Ăn… ăn… em ăn đi”.

Mẹ nó thấy anh cầm cái que như đang ra hiệu gì đấy, vội chạy đến xô anh ngã nhoài ra đất, que kem lấm lem đầy đất, anh nó ngẩn người nhìn một lúc lâu rồi ngoác miệng khóc.

Nó biết nói nhưng chưa từng gọi một tiếng anh. Anh nó hi vọng mình có thể như bao người anh khác được em trai là nó gọi một tiếng anh. Vì vậy lúc nó đang đùa nghịch ở sân sau, anh đứng phía ngoài xa ba mét, lấy hết sức hét: “Anh, anh”. Anh muốn nó nghe thấy sẽ học được cách gọi anh. Một lần anh đang cố gắng hét thật to, mẹ mắng nhiếc anh và đuổi đi chỗ khác chơi. Lúc đó nó ngước mắt lên nhìn anh, đột nhiên gọi thật rõ một tiếng: “Anh”.

Anh nó chưa bao giờ vui như thế, hoa chân múa tay, bỗng nhiên chạy đến ôm nó thật chặt, nước mắt nước mũi tèm lem đầy vai áo nó.

Từ nhỏ nó đã bị người ta gọi là “em thằng ngốc”. Lớn lên, nó ghét cách gọi này. Bởi vậy nó luôn mặc cảm và hận ghét anh nó.

Một lần, cũng vì chính cách gọi này mà nó bị người ta đánh. Nó bị lũ bạn đè lên người. Bỗng nhiên lũ bạn bị ai đó nhấc lên – là anh trai nó.

Nó chưa bao giờ thấy anh nó mạnh mẽ như thế, nhấc bổng cả lũ bạn nó lên, quật ngã chúng ra đất. Lũ bạn vừa khóc vừa thét đau. Nó thấy sợ, rắc rối rồi, bố chắc chắn sẽ phạt nó. Phút ấy nó hận mẹ tận xương tủy vì sao lại sinh cho nó một ông anh trai đần độn như thế. Nó dùng hết sức đẩy anh trai ra, hét rằng: “Ai bảo anh quản chuyện người khác, anh là thằng ngốc”. Anh nó ngã ra đất, thẫn thờ nhìn theo bóng nó khuất xa dần.

Hôm đó, bố bắt hai anh em quỳ ra đất rồi dùng roi mây quất tới tấp. Anh bò lên người nó, run rẩy nói: “Đánh… đánh con, đừng đánh em”.

Mấy hôm sau mẹ mang kẹo từ thành phố về, chia cho nó tám viên, anh nó ba viên. Không chỉ là chia kẹo, những lần khác anh nó vẫn chịu vậy. Sáng sớm, anh đứng sau cửa gương đợi nó đi ra, xòe bàn tay có hai viên kẹo. Nó lờ đi, coi như không thấy gì. Anh nó lại chạy đến trước mặt, xòe bàn tay có ba viên kẹo và nói: “Ăn… ăn, em ăn đi”.

Không biết vì sao lần này nó đột nhiên không cần, anh nó chạy theo quấn quýt cả chân, không nói lời nào, nhét cả ba viên kẹo vào mồm nó.

Lúc kẹo trôi qua khỏi họng, nó thấy rõ mắt anh trai đẫm nước mắt.

Cầm giấy trúng tuyển vào đại học, bố mẹ rất mừng, anh trai nó cũng vui lây. Thật ra anh nó không hiểu đại học là gì, nhưng biết rằng em trai đỗ đại học mang vinh hạnh đến cho cả nhà và cũng không ai gọi mình là thằng ngốc nữa.

Trước đêm nó lên thành phố nhập học, anh vẫn không vào phòng nó, chỉ đứng ngoài cửa sổ và đưa cho nó một bọc vải, mở ra thấy vài bộ áo quần mới. Đều là của mợ cho hai anh em nó hoặc là bà cô ở thành phố gửi tặng. Thì ra mấy năm qua anh nó chưa hề mặc áo quần mới. Bởi mẹ không để ý đến nên anh giấu đi. Lúc đó, nó phát hiện áo trên người anh đã cũ mèm, rách vài chỗ, chiếc quần ngắn lên tận mắt cá chân, nom thật tội nghiệp. Mũi nó cay cay, bao nhiêu năm qua ngoài sự ghét bỏ, hận thù nó có cho anh cái gì đâu.

Anh nó vẫn cười ngốc thôi, có điều trong mắt đầy hi vọng, nó không biết đó là hi vọng gì. Mặc dù anh không biết nó đã cao lên rất nhiều, không biết áo quần ấy đã đến lúc lỗi thời không thể chưng diện đi ra phố được nữa nhưng nó vẫn khoác mặc vào, xoay tới xoay lui giả bộ vui mừng ríu rít hỏi anh: “Đẹp không? Có hợp không?”. Anh nó gật đầu, ngoác miệng cười.

Nó viết lên giấy hai chữ “huynh đệ” rồi chỉ cho anh chữ này là huynh, chữ này là đệ, huynh là anh, đệ là em. Huynh đệ có nghĩa là có anh rồi mới có em, không có anh thì không có em. Hôm đó, anh nó lại đọc ngược thành “đệ huynh”. Lúc lên đường nó khóc, anh nói rằng trong lòng anh nó là số 1, không có nó thì không có anh.

Nói đến đời sống đại học, nó thấy rất thú vị, nhiều điều mới mẻ, dường như nó quên mất người anh trai nơi quê nhà.

Lần nọ mẹ đi gọi điện thoại cho nó, anh đi theo đến bưu điện. Mẹ nói rất nhiều, cả tiếng đồng hồ rồi bảo với nó: “Nói chuyện với anh con mấy câu này”. Anh tiếp điện thoại, đợi thật lâu không nghe tiếng gì cả, mẹ nói rằng: “Thôi cúp máy đi, anh con khóc rồi, anh con chỉ lên ngực ý nói rằng nhớ con đó”.

Nó vốn muốn nói mẹ đưa điện thoại lại cho anh trai để nói với anh rằng: “Đợi em về sẽ dạy anh học chữ, sẽ mua cho anh những kẹo bánh mà chỉ ở thành phố mới có, đem về cho anh thật nhiều quà”. Nhưng nó không mở nổi miệng và cúp điện thoại. Chỉ vì nó không muốn bạn cùng phòng biết nó có một anh trai bị bệnh não bẩm sinh, một anh trai đần độn.

Hè đến, nó về nhà, trên xe ăn một viên kẹo, bỗng nhiên nhớ lại anh từng nhét kẹo vào miệng nó, kẹo ở trong miệng nhưng lòng nó đắng nghét.

Lần đầu tiên về đến nhà, nó hét thật to: “Anh, anh ơi. Em đã về, xem em mang gì về cho anh này”. Thế nhưng không có tiếng cười ngốc của anh nó nữa, không có bóng ông anh gần 30 tuổi đời còn mặc quần ngắn đến mắt cá chân nữa.

Bố mẹ nước mắt đầm đìa, nói với nó rằng: “Một tháng trước, anh con lao xuống sông cứu một đứa bé, anh không biết bơi. Đứa bé đó được cứu sống nhưng anh con không lên nữa”. Bố mẹ nó úp mặt khóc…

Một mình đứng bên dòng sông, ký ức về anh chợt ùa về tha thiết. Nó rút trong túi một tờ giấy có viết hai chữ “huynh đệ”. Đó là chữ của nó, phía dưới là chữ méo xẹo của anh nó. Nó có thể nhận ra anh nó viết “đệ huynh”.

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Folk story – (V.A)
2. Heart – S.E.N.S

Cuộc chiến mẹ chồng nàng dâu

Lần đầu tiên Hoàng đưa bạn gái về nhà giới thiệu với mẹ, chàng đã cẩn thận dặn dò nàng :

-“Mẹ anh là một người khá kỹ tính, em nhớ cẩn thận và khéo léo nhé, nếu biết cách làm vừa lòng mẹ, mẹ sẽ quý em lắm đấy!”

Mai gật đầu khe khẽ :- “Em biết rồi, em sẽ cố gắng”.

Đón Hoàng và Mai ở cửa mẹ Hoàng cười nhạt :

– Hai đứa về đấy à, vào thay quần áo rồi ra ăn cơm, em nó chuẩn bị sẵn cả rồi đấy Mai xăng xái đặt túi hoa quả lên bàn rồi xắn tay áo đon đả :

– Dạ, để cháu dọn mâm giúp em ạ! Vừa bước đến cửa bếp, mẹ Hoàng đã nhẹ nhàng :

- Còn con gà ở trên thớt đấy chưa chặt đâu, cháu vào chặt bày ra đĩa rồi mọi người cùng ăn.





Mai vâng dạ chạy vào bếp, một con gà luộc sẵn và một chiếc dao đã nằm ở đó tự bao giờ. Mai cầm dao bắt đầu công việc chặt gà của mình, nàng loay hoay mà không biết chặt thế nào cho hợp lý. Cái thớt quá bé và con dao thì quá nhỏ, lại có vẻ cùn. Nàng nhìn quanh, chẳng thấy con dao nào nữa, cũng chẳng thấy một cái thớt nào to hơn. Nàng nghĩ bụng : “hay là mẹ anh muốn thử mình”. Nàng nhắm mắt nhắm mũi cố lấy hết sức giáng một nhát xuống con gà, gà không đứt, nước bắn tung tóe suýt rơi xuống đất.

Nàng luýnh quýnh xoay con gà lại giữa thớt giáng thêm một nhát nữa. Lần này thì conn gà đã chia ra làm đôi nhưng có vẻ chẳng đẹp mắt chút nào. Nàng do dự định hỏi con dao sắc hơn cho dễ chặt nhưng lại ngại, nàng vật lộn với con gà gần mười lăm phút. Khi đĩa gà được bày ra,dù cố sắp xếp để che đậy những phần nát nhưng cũng không thể nói đó là một đĩa thịt gà đẹp được. Nàng bối rối đặt đĩa thịt lên mâm trong khi mẹ Hoàng và cô em gái đã ngồi đợi sẵn. Mẹ chàng gắp một miếng thịt gà cho vào bát của mình, bà nhăn mặt, miếng thịt vừa to lại vừa xốc xếch.



Mai lắp bắp : – Dạ, tại dao cùn quá, thớt lại bé nên cháu…. Hoàng chữa thẹn cho người yêu :


– Thôi, đằng nào cũng chặt rồi, một con gà ra đấy cả mà, mọi người ăn đi Mẹ Hoàng lại nhỏ nhẹ :

- Lần sau chặt gà phải biết chặt đôi con gà ra, rồi chặt cánh, đến đùi, nó mới đẹp và ngon được.

Mai lí nhí : – Dạ cháu biết rồi ạ! – Trong bụng nàng lại nghĩ thầm, rõ ràng mình cũng chặt đúng quy trình, nhưng dao cùn như thế ai mà chặt đẹp được chứ!



Bữa ăn trôi đi trong im lặng, vài lần nàng có ý định gắp cho mẹ Hoàng nhưng cứ thấy ngại ngùng, nàng cúi đầu ăn hết bát cơm rồi xin phép rời mâm. Hoàng kéo người yêu ngồi lại ăn thêm nhưng Mai từ chối, nàng cảm thấy khó ăn, có cái gì đó cứ nghèn nghẹn ở cổ.

(...)

Yêu một người không hoàn hảo

Nàng cá tính, mạnh mẽ nên đôi lúc người thường phải nhường bước trong mọi cuộc tranh cãi. Giận hờn lại là chàng. Chàng nhẹ nhàng, trầm tính và với chàng, điều quan trọng nhất trên đời là được yêu và ở bên nàng.

Họ lấy nhau được hai năm. Một chặng đường không dài nhưng nhiều ý nghĩa với bao vui buồn, với yêu thương và giận hờn như bao cặp vợ chồng mới cưới.

Chàng thích văn chương, thường dành thời gian để sáng tác. Những tác phẩm của chàng được đăng trên net nhưng không thu hút mấy độc giả.Chàng còn một đam mê nữa là nhiếp ảnh. Chàng thường chụp ảnh cưới cho các đôi vợ chồng trẻ.




Chàng yêu nàng, yêu rất nhiều.


Nàng cũng vậy. Hôm nay, nàng trở về nhà mang theo cả một bầu trời giông tố:

“Tại sao anh lại không nhận chụp ảnh cho đám cưới bạn em? Cô ấy hứa sẽ trả tiền mà.”

- “Hôm đó anh không có thời gian”

- “Vậy sao?”

- “Ừm!”

- “Không có thời gian.

Vậy anh có thể tạm ngừng viết cuốn tiểu thuyết kia và sẽ có thời gian như anh muốn.”

- “Anh biết có thể em nghĩ anh đang uổng phí thời gian. Nhưng anh tin một ngày nào đó mọi người sẽ biết tới.”

- “Em không quan tâm. Dù gì em cũng muốn anh chụp ảnh cưới cho cô ấy!”

- “Anh xin lỗi. Thực sự là anh bận.”

- “Chỉ một lần này thôi, được không anh?”

- “Anh không thể”.

Đàm phán thất bại. Nàng vẫn không chịu thỏa hiệp và gửi chàng thông điệp:

“Anh có 3 ngày để chấp nhận lời đề nghị của em, nếu không …”.

Sự bướng bỉnh và thái độ của chàng khiến nàng nghĩ phải làm mọi cách để chàng khuất phục.




Ngày đầu tiên, nàng không vào bếp, không chuẩn bị bữa tối, không xem phim, không nói chuyện với chàng dù một câu để tỏ rõ cho chàng thấy sự phản đối của mình. Nhưng đương nhiên nàng vẫn ngủ trên giường với chàng. Chàng không quan tâm lắm vì trong ví vẫn còn đủ tiền “duy trì” cuộc sống vài hôm nữa.


Ngày thứ hai, nàng phản ứng mạnh hơn với một cuộc “tấn công bất ngờ” bằng cách phong tỏa mọi thứ trong ví của chồng và cảnh báo: “Nếu tìm kiếm viện trợ từ bên ngoài, anh sẽ phải nhận hậu quả không ngờ đấy”. Chàng lo lắng, mệt mỏi trước phản ứng của vợ. Tối đó, trước khi đi ngủ, chàng đã khẽ khàng xin nàng bỏ qua chuyện này và hi vọng mọi thứ quay trở lại như trước. Nàng nhất quyết không bỏ qua, trừ khi chàng chấp thuận ý nàng.

(...)

Anh đã đi qua cuộc đời em như thế

Cuộc sống của em đang bình lặng như bao người khác giữa dòng đời. Em đã có một người để nhớ, một người để yêu thương và một người luôn luôn yêu em. Em tưởng chừng bao nhiêu đó là đã quá đủ với một đứa con gái như em. Nhưng thật sự, cuộc đời sao lại quá bất công với em như vậy chứ, bỗng dưng anh đi vào cuộc đời em. Anh đến làm con tim em bỗng chia đôi hai nửa. Con tim bấy lâu đang chìm trong yên bình lại trỗi dậy trong em, nó đã không còn làm chủ được nữa và rồi một cách nhẹ nhàng tiến xa hơn, nó ngày đêm thao thức, ngày đêm nhớ mong, suy nghĩ, tương tư tới một bóng hình khác ngoài người đàn ông hiện tại của em và dường như, cộng thêm cả cái cảm giác tội lỗi.



Ảnh minh họa
Cứ thế anh đã từ từ bước vào cuộc sống của em, vào tình yêu của em, vào tâm trí của em. Em cũng không biết em đã yêu anh từ khi nào. Cũng như anh vậy, nói yêu e mặc dù biết em đã có người khác rồi. Đúng là trong tình yêu người ta luôn mù quáng, không biết suy nghĩ gì cả và chỉ biết làm theo những gì con tim mách bảo. Em đã đến với anh, đã sa vào lòng anh. Và em cũng phát hiện ra một điều rằng hình như em đã yêu anh nhiều hơn người ấy.


Phải chăng anh mới chính là tình yêu thực sự của em ? Em yêu anh ngày càng nhiều hơn, cảm thấy như mình thật hạnh phúc khi có anh bên cạnh bởi lúc đó người ấy đang ở một nơi rất xa. Lúc đầu đến với anh, em tưởng rằng do thiếu thốn tình cảm nên em mới vậy nhưng thời gian đã cho em thấy rằng em yêu anh bằng cả con tim mình. Và cũng như em, anh cũng yêu thật nhiều, yêu chân thành, luôn làm cho em thấy hạnh phúc.

Nhưng thật trớ trêu thay, em đâu thể duy trì cả hai mối quan hệ đó chứ. Tại em quá tham lam hay tại em quá ủy mị, yếu đuối, không dứt khoát trong tình cảm? Em đã để cho cả hai mối quan hệ đó tồn tại song song. Và rồi cũng đến lúc em phải chọn con đường của mình. Chọn lối rẽ nào trước ngã ba đó, thật là khó đối với em. Yêu anh nhưng em đã không chọn anh, anh có quá nhiều điểm mà em không thể chấp nhận được : hút thuốc, uống rượu,…Anh biết em ghét những thứ đó vậy mà không một lần anh nói với em rằng anh sẽ sửa.

Và cuối cùng em đã lựa chọn người đã đi cùng em trên con đường hạnh phúc suốt 2 năm qua, em đã chọn cách quay lại cái quỹ đạo cũ mà không chọn cho em con đường mới. Con đường đó không có bóng dáng anh. Bởi em thực sự rất sợ, sợ một ngày nào đó anh bỏ rơi em ở đó và một mình em phải bước tiếp. Em sợ cảm giác cô đơn bơ vơ lạc lõng giữa dòng đời. Em cần có người chia sẻ cần có người dìu dắt em đi. Vì sợ, vì ích kỉ nên em đã đánh mất anh, đã đánh mất tình yêu đích thực của mình.

Ảnh minh họa
Em ước giá như em gặp anh trước, có lẽ em đã chọn anh, em đã yêu anh, em đã được cùng sánh bước bên anh trong những chặng đường kế tiếp. Nhưng đã quá muộn, anh chỉ là người đến sau. Tình cảm của anh và em đến và đi trong thầm lặng. Em vẫn cứ ngỡ là anh vẫn còn bên em, không tin được rằng hạnh phúc chỉ mong manh, nhỏ nhoi đến thế.


Một tháng sau ngày nói chia tay anh, em gặp lại anh. Và rồi tình cũ lại ùa về, em lại không làm chủ được chính mình, hành động không còn nghe não bộ chỉ đạo nữa mà nghe sự mách bảo của con tim. Em đã ôm anh ôm thật chặt và khóc, khóc nhiều lắm. Vì em rất nhớ anh. Anh cũng không nói gì, cứ ôm em như vậy tới khi em hết khóc. Để rồi nhẹ nhàng, anh nói “Mình chia tay rồi mà em”. Em như chợt tỉnh giấc, à phải, mình chia tay rồi và quay mặt đi giấu những giọt nước mắt nghẹn ngào. Em cười, anh cũng cười. Và rồi từ hôm ấy em lại buồn vu vơ. Chia tay nhưng hình bóng anh trong em vẫn chưa thể lu mờ, điện thoại, yahoo em vẫn thường liên lạc với anh. Rồi một ngày em nhắn cho anh và nhận được câu trả lời đầy khắc khoải từ anh.

“Sao em lại chen vào cuộc đời của tôi? Để bây giờ tôi phải đâu khổ thế này? Xin em hay buông tôi ra.”

“Em cũng không biết tại sao em lại chen vào cuộc đời anh để bây giờ em cũng phải khổ thế này. Giá mà em không quen anh thì cuộc sống của em vẫn sẽ thật bình lặng.”

“Phải, tôi cũng thế đấy. tôi đã làm em đau khổ, giờ thì cho tôi xin, tôi chán cái cuộc đời này lắm rồi.”

“Em phải làm gì để biến khỏi cuộc đời anh hả? Anh cứ nói.”

“Em giết tôi đi.”

Và câu cuối cùng anh nói với em : “Em sai lầm rồi đấy.”

Không biết em đã sai vì tin tưởng anh hay đã sai khi quyết định chia tay anh.

Ảnh minh họa
Dù sao thì với em tất cả những thứ thuộc về anh, quãng thời gian, hạnh phúc ngắn ngủi khi bên anh em đều cảm thấy đáng quý, ý nghĩa, không có gì khiến em thất vọng cả. Em rất quý trọng khoảng thời gian ở bên cạnh anh, em sẽ mãi không quên nó. Em cũng xin anh đó, dành cho em một chút ít bộ nhớ để ghi lại quãng thời gian đẹp đẽ đó được không anh. Bây giờ thì anh hãy yên tâm đi nhé, em sẽ ra khỏi cuộc đời anh, sẽ lặng thầm chúc phúc cho anh, âm thầm dõi theo anh. Chúc anh tìm được hạnh phúc, tình yêu đích thực của mình. Hãy cố gắng gạt em ra khỏi cuộc đời anh, đừng để con bé như em làm bước cản trong cuộc đời anh…

Cho em 1 lần cuối nói yêu anh.
Tạm biệt tình yêu của em, e sẽ sống tốt thôi. Nhớ là phải hạnh phúc anh nhé.

Em là gì trong trái tim anh...
Là nhân tình hay trò chơi khám phá...
Hay đơn giản, em chỉ là của lạ...
Là chút ngọt ngào pha vị đắng cuộc đời anh.

Em luôn hi vọng rằng với anh, em sẽ mãi có một vị trí nào đó mặc dù em biết em sẽ không thể đến với anh. Cho em một góc kỉ niệm anh nhé.

Gửi từ email you forget - nhodemmua@

(...)

DBS M05479
Quang Cao