Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

Lên mạng làm Marketing

Không khó để hiểu về tính thức thời và hiệu quả của tiếp thị trực tuyến, đặc biệt là trong điều kiện chi phí cho marketing hạn hẹp. Thế nhưng sau 10 năm, hầu hết các doanh nghiệp Việt Nam vẫn thờ ơ với công cụ này.



Hiện đang có 2 luồng dư luận khi nói về tiếp thị trực tuyến: nào là đã qua thời “dò đường”, rồi là “vẫn ì ạch tiến đến một cái đích rất mơ hồ”. Vậy là sau nhiều thập kỷ kể từ ngày “mỏ vàng Internet lộ thiên”, xem ra thị trường tiếp thị trực tuyến vẫn chưa thể cất cánh ở Việt Nam.

Mơ hồ, ảo tưởng

Kết quả báo cáo thị trường truyền Thông Việt Nam do TNS Media thực hiện cho thấy, năm 2011, tổng phí quảng cáo trên các phương tiện truyền thông đại chúng tại Việt Nam đạt 16.357 tỷ đồng, tăng 24% so với năm 2010, trong đó Internet chiếm 4,89% (năm 2010 là khoảng 3%), đạt giá trị khoảng 8.000 tỷ đồng. Như vậy, so với các phương tiện truyền thông khác, tiếp thị trực tuyến vẫn chỉ chiếm một con số rất nhỏ trong tổng ngân sách truyền thông của các doanh nghiệp.

Điều gì đã khiến cho tiếp thị trực tuyến trên Internet vẫn phát triển ì ạch và chưa thực sự chiếm lĩnh thị trường như kỳ vọng? Câu trả lời, theo bà Denis Thi, Giám đốc Công ty Emeral Digital Marketing, nằm ở chỗ hiện nay thị trường marketing online mới bắt đầu ổn định, do đó vẫn còn nhiều khoảng mập mờ về mặt nhận thức cũng như các cách thức triển khai loại hình tiếp thị mới mẻ này của các doanh nghiệp. Bà Denis Thi dẫn giải, nhiều doanh nghiệp hiện nay có nhu cầu sử dụng marketing online, tuy nhiên họ lại đưa ra những mục tiêu “gần như không tưởng”, trong khi lại thiếu những nhân tố thực tế để có thể đạt được mục tiêu đó. Điều này khiến cho khoảng cách giữa những doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ marketing online và khách hàng ngày càng xa, do nhà cung cấp dịch vụ khó có thể giải thích và thuyết phục để khách hàng nhận ra đâu là mục tiêu thực tế, phù hợp nhất với họ.

Nhận thức chưa đầy đủ cũng kéo theo sự phát triển mất cân đối giữa các lĩnh vực tiếp thị trực tuyến. Theo TNS Media, tại Việt Nam, quảng cáo hiển thị vẫn được các doanh nghiệp lựa chọn nhiều hơn cả khi chiếm tới 70% ngân sách quảng cáo trực tuyến, 15% cho search marketing (bao gồm cả SEO, Google Adworks), 10% cho mạng xã hội và 5% cho email marketing. Ông Vũ Hoàng Tâm, Giám đốc Công ty chuyên về giáo dục và đào tạo marketing online VHT cho biết, hiện nay nhiều giám đốc doanh nghiệp đang tự lựa chọn các chương trình quảng cáo cho chính bản thân mình chứ không xuất phát từ góc độ vì khách hàng. “Đơn cử như việc mua banner quảng cáo trên mạng, phần lớn các giám đốc doanh nghiệp sẽ duyệt những trang mạng nổi tiếng như: VnExpress, Dantri… bất kể website đó có phù hợp với mục tiêu, đối tượng tiếp thị và hiệu quả hay không. Lý do được đưa ra hết sức đơn giản: “Sếp” thường xuyên dùng các trang đó nên mọi người cũng hay dùng, còn các trang khác “sếp” chẳng bao giờ xem và vì vậy cũng không nên quảng cáo trên những trang đó. Thậm chí, họ còn “sinh nghi” về hiệu quả của các hình thức quảng cáo mới như quảng cáo theo mạng lưới (Ad Network) vì cho rằng, khó kiểm soát được các quảng cáo của mình. Điều này thực sự rất nguy hiểm khi triển khai các chiến dịch tiếp thị trực tuyến”, ông Tâm cho biết.

Tự mở cửa sinh

Nói như vậy phải chăng các doanh nghiệp Việt đang tự mình khép lại cánh cửa hướng tới cơ hội phát triển kinh doanh dựa trên việc ứng dụng tiếp thị trực tuyến? Ông Vũ Hoàng Tâm đưa ra câu trả lời dứt khoát: “Không”. Thậm chí theo ông Tâm, cánh cửa sẽ ngày càng mở hơn với tất cả mọi doanh nghiệp. Điều quan trọng là doanh nghiệp có biết nắm bắt cơ hội hay không mà thôi.

Câu chuyện của Đệm Xinh là một minh chứng rõ rệt nhất. Tính đến trước thời điểm tháng 9/2010, Đệm Xinh là một cái tên hoàn toàn xa lạ trong lĩnh vực kinh doanh chăn ga gối đệm tại Việt Nam, cụ thể là Hà Nội. Trong câu chuyện bên lề một cuộc gặp, Giám đốc của Đệm Xinh đã quyết định đặt cược vào chuyên gia marketing của NetLink Ad với hi vọng sẽ phát triển được thương hiệu này trên Internet. Kết quả sau 3 tháng đầu tiên, thương hiệu Đệm Xinh xuất hiện thường xuyên trên các website nổi tiếng, các mạng xã hội. Mặc dù doanh thu từ bán hàng trực tuyến trong 3 tháng mà công ty này thu về chỉ đạt 200 triệu đồng, nhưng tổng doanh thu từ việc kết hợp bán hàng đơn thuần và bán hàng trực tuyến trong quý 4/2010 của công ty lại đạt tới 9 tỷ đồng (bằng cả năm 2009). Phần lớn các khách hàng của Đệm Xinh đều không tham gia mua hàng trực tuyến mà họ biết thông tin từ website rồi đến trực tiếp các showroom của công ty để mua hàng.

Nếu như cuộc “viếng thăm” Internet của Đệm Xinh chỉ là tình cờ, một sự liều lĩnh đặt cược vào hiệu quả từ Internet của ông giám đốc thì chương trình tiếp thị “Valentine – tỏa sáng giấc mơ tình yêu với PNJ Silver” mà Công ty Vàng bạc đá quý Phú Nhuận PNJ thực hiện lại hoàn toàn là theo chủ ý và được tính toán kỹ lưỡng. Nhân ngày lễ tình yêu 14/2/2012, PNJ đã giới thiệu chương trình khuyến mãi cho sản phẩm PNJ Silver tới người tiêu dùng qua kênh tiếp thị chủ đạo là Internet. Kết quả, khi gõ từ khóa “Vanlentine tỏa sáng giấc mơ tình yêu với PNJ Silver” trên Google đã cho ra 58.500 kết quả chỉ trong vòng 0,24 giây. Riêng tại diễn đàn chính của chương trình vào lúc 10h10 phút đêm ngày 13/2/2012 đã đạt kỷ lục 1.451 người ghé thăm. Liên tục trong các ngày từ 8-14/2, lượng khách hàng tại các hệ thống cửa hàng của PNJ tăng đột biến với hơn 1 triệu khách hàng mua sản phẩm đúng dịp Valentine và doanh thu tăng 200% so với mùa Valentine trước. Kết quả khảo sát mức độ thành công của chiến dịch trên mà nhóm sinh viên trường Đại học Ngoại Thương thực hiện cho thấy, có tới 70% số người khẳng định, họ biết tới chương trình Valentine của PNJ thông qua các website, diễn đàn trên mạng.

Trong kết quả báo cáo của Kantar Media có chỉ rõ 10 ngành dẫn đầu về chi phí đầu tư cho quảng cáo trong năm 2011. Viễn thông là đơn vị dẫn đầu toàn thị trường khi đóng góp 115 tỷ đồng cho các hoạt động tiếp thị trực tuyến (trong đó “đại gia” Vinaphone đã đóng góp hơn 1 triệu USD, MobiFone là 803 nghìn USD). Những cái tên tiếp theo được vinh danh như “những người hùng” góp phần phát triển ngành công nghiệp quảng cáo của nước nhà là Nokia, Honda, Unilever, May Nhà Bè, Trần Anh, Pico… Họ xuất hiện ở hầu khắp các báo cáo tổng kết về thị trường truyền thông Việt Nam năm qua và chắc hẳn là vẫn còn tiếp tục trong thời gian tới.

Tìm miền đất hứa

Mạng xã hội không còn là miền đất hứa mà đã thực sự trở thành mảnh đất phì nhiêu, màu mỡ để các doanh nghiệp tiếp thị hình ảnh công ty và sản phẩm tới cộng đồng. Vượt qua cả Đài Loan, Indonesia, Philippines, tính tới tháng 9/2012, Việt Nam đã có tới 13,1 triệu người dùng Youtube, trung bình mỗi người xem 137 video/ngày (Comscore). Số người dùng Facebook tại Việt Nam tính tới 24/10/2012 lên tới 9.117.480 người, tăng 5.479.000 người dùng trong vòng 6 tháng vừa qua. Trung bình 1 ngày, Facebook có thêm hơn 30 nghìn thành viên người Việt mới. Đây chính là nguồn khách hàng tiềm năng khổng lồ để các doanh nghiệp tiếp cận.

Kết quả khảo sát về hiệu quả truyền thông trên website Econsultancy cho thấy, nếu sử dụng Facebook như kênh truyền thông chính để tạo sự nhận biết thì doanh nghiệp có thể giảm được 25% chi phí so với các kênh khác. Đặc biệt, nhờ thông tin thật của người dùng, Facebook là kênh tối ưu nếu muốn nhắm vào nhóm đối tượng tập trung về độ tuổi, địa điểm hay giới tính. Ông Lâm Trần, Giám đốc marketing của Nhóm Mua cho biết, Facebook là kênh mang lại tỉ suất lợi nhuận trên vốn đầu tư cao thứ ba của công ty này sau kênh chăm sóc khách hàng cũ và quảng cáo trên Google. Vì lẽ đó, Nhóm Mua đã không ngần ngại dành ngân sách 100.000 USD/tháng để quảng cáo trên Facebook.

Các hình thức tiếp thị khác cũng được dự báo sẽ tiếp tục phát triển mạnh mẽ trong thời gian tới. Quảng cáo tìm kiếm dần sẽ trở thành nhu cầu thiết yếu của doanh nghiệp khi có tới 94% số người sử dụng Internet để truy cập mạng tìm kiếm Google (số liệu này năm 2011 là 92% – theo Cimigo). Đặc biệt, với việc hình thành các khái niệm quảng cáo CPC (tính giá quảng cáo trên mỗi click chuột), CPM (tính giá quảng cáo trên mỗi 1.000 lượt hiển thị quảng cáo) của Google, Facebook và sự ra đời các mạng quảng cáo tự động của các nhà cung cấp lớn là Admicro (thuộc VC Corp), FPTonline và gần đây nhất là mạng quảng cáo xuất hiện theo ngữ cảnh Novanet (thuộc NovaAds), năm 2013 thị trường sẽ chứng kiến việc thay thế dần khái niệm quảng cáo hiển thị trả tiền theo ngày, theo tuần hay theo tháng. Theo ông Nguyễn Minh Quý, Tổng giám đốc Công ty Quảng cáo trực tuyến NovaAds, mạng quảng cáo tự động cho phép doanh nghiệp đặt mua được đồng thời một lúc nhiều vị trí quảng cáo trên nhiều trang website khác nhau, đo lường hiệu quả quảng cáo chính xác hơn so với phương thức đặt quảng cáo hiển thị thủ công.

Tiềm năng đã nhìn thấy rõ, vậy doanh nghiệp sẽ phải làm gì để có thể đạt hiệu quả tiếp thị tốt nhất? Ông Nguyễn Minh Quý cho biết, không có một mẫu số chung cho bất cứ doanh nghiệp nào mà cần phải nhìn vào hoạt động cụ thể của từng doanh nghiệp, mục tiêu tiếp thị của từng chiến dịch để lựa chọn hình thức phù hợp nhất. Quay trở lại với câu chuyện “Tỏa sáng giấc mơ tình yêu cùng PNJ Silver” đã đề cập ở trên, yếu tố tạo nên thành công cho chiến dịch này không chỉ có một. Việc lựa chọn đúng thời điểm khuyến mại (Valentine), đúng đối tượng (giới trẻ) và đúng hình thức tiếp thị (trên các trang báo mạng, website được nhiều người trẻ yêu thích) đã giúp PNJ có một hướng đi chuẩn xác nhất. Ngoài việc đăng thông tin khuyến mại trên website công ty và bài PR cho chương trình trên khắp các báo online, PNJ còn cho đặt banner hình ảnh xinh đẹp và dịu dàng của hotgirl Midu tràn ngập các trang báo mạng, đặc biệt là những trang dành cho giới trẻ. Để tăng thêm tính hiệu quả cho chương trình, PNJ đã cho kết hợp cộng hưởng với chương trình “Yêu mãi với PNJ” và cuộc thi viết “Mối tình đầu” với PNJGold, viết kịch bản “Coffee Dream of Love” kể về một cô chủ quán xinh xắn đáng yêu luôn chờ đợi tình yêu đích thực của mình trong bộ trang sức Valentine “Dream of Love” của PNJSilver…

Các chuyên gia marketing cho rằng, trong thời gian tới, sẽ có nhiều hơn nữa sự tham gia của các doanh nghiệp vừa và nhỏ vào thị trường tiếp thị trực tuyến, tuy nhiên, đóng góp phần lớn vẫn là những tên tuổi lớn trong ngành viễn thông, phân phối, dệt may và thời trang… Nếu như những con số trong các báo cáo của các công ty nghiên cứu thị trường thể hiện rõ mức độ đóng góp cho thị trường tiếp thị trực tuyến về mặt doanh số của từng doanh nghiệp, thì sự liều lĩnh đặt cược toàn bộ niềm tin vào Internet của ông chủ Đệm Xinh – một ông già cả đời chỉ quen bán hàng trực tiếp – chính là một sự thay đổi lớn về nhận thức của những người làm kinh doanh. Chỉ một lần “chạm ngõ” marketing online, Đệm Xinh từ một thương hiệu ít người biết tới đến nay đã xuất hiện dày khắp các website (Google đã cho ra 2.340.000 kết quả chỉ trong vòng 0,33 giây khi gõ từ khóa “Đệm Xinh”). Có lẽ mỗi doanh nghiệp Việt, thay vì ngồi chờ hiệu quả tiếp thị trực tuyến của các doanh nghiệp khác rồi mới làm, hãy thử một lần “chạm ngõ” marketing online như vị giám đốc già kia. Biết đâu, cú “chạm” đó sẽ thay đổi và mang lại hiệu quả hơn cả sự mong đợi!

Theo Doanh Nhân

Quan điểm về Marketing 2013 của các CMO

Lắng nghe quan điểm của 15 CMO để có cái nhìn đa chiều hơn về xu hướng Marketing trong năm 2013.



“Một nữa ngân sách dành cho quảng cáo bị phí phạm. Vấn đề là tôi không biết đó là nửa nào” –1902, John Wanamaker – cha đẻ của quảng cáo hiện đại.

Câu nói trên vẫn còn phù hợp cho tới ngày này. Vì theo 2012 State of Marketing report của Chief Marketing Officer Council (hội đồng CMO), 27% nói rằng TV là kênh có ảnh hưởng mạnh nhất, 44% nói công cụ tìm kiếm là hiệu quả. Bản báo cáo cũng nói các nhà điều hành rất chú ý tới công cụ tìm kiếm và social meida nhưng không hài lòng với kết quả chúng đem lại. Khoảng 50% nói rằng chiến lượconline marketing sẽ là một thách thức lớn trong năm tới.

Họ còn nói những gì nữa? Liệu có đồng quan điểm với John Wanamaker không? Dưới đây là điều 15 CMO nói về digital marketing trong 2013:

1. Thuật toán đám mây, big data và công cụ dashboard sẽ kết hợp lại để cung cấp cho marketer cái nhìn toàn diện hơn về các điểm tiếp xúc với khách hàng (consumer touch point)– Lisa Archambault, Manager, Display Marketing, Zappos Development, Inc.

2. Ngày càng nhiều công ty sẽ bắt tay vào việc tích hợp các nền tảng online vào trải nghiệm toàn diện của người dùng. . – Mike Ashton, Managing Director ABCG.

3. B2B sẽ thành xu hướng của năm 2013 bởi vì người bán cho doanh nghiệp nhận ra có một cơ hội lớn để phản ứng phù hợp với sự nhạy cảm của cầu tiêu dùng (, đồng thời sử dụng được một số chiến lược từ thế giới B2C. Sean Cook, CEO, Shop Visible.

4. Rất ít doanh nghiệp biết sử dụng sức mạnh của video. Video đem đến sự quay trở lại của khách hàng nhiều hơn, và tạo ra sự nhắc nhở nhiều hơn gấp 5 lần so với quảng cáo in (theo TubeMogul) – Stacey Coopes, CEO, Ford Direct.

5. Tôi nghĩ chúng ta sẽ thấy sự liên kết chặt hơn giữa sales và hệ thống marketing, điều sẽ tạo ra sự tập trung tốt hơn vào trải niệm được cá nhân hóa cho cả inbound và outbound marketing.– Eduardo Conrado, Chief Marketing Officer, Motorala.

6. Nhờ có digital marketing, marketer sẽ có rất rất nhiều dữ liệu về hành vi trên mạng. Dữ liệu về conversion (chuyển đổi) sẽ được ghi lại chính xác, sử dụng tốt cho việc tính ROI – Gabe Delporta, CMO, Lending Tree.

7. Tôi mong đợi nỗ lực “tạo ra một sự đo lường có ý nghĩa” sẽ cho ra sản phẩm là một GRP (Gross rating point) cho các công cụ quảng cáo online – – Patrick Dolan, EVP and COO, IAB.

8. Xu hướng là ít tập trung về công nghệ hơn và nghiêng về nội dung, sự chuyển tải thông điệp và sự phối hợp trong chiến dịch Marketing – truyền thông – Susan Helstab, VP-Marketing, Four Season.

9. CIO và CMO cần làm việc với nhau để tạo sự đổi mới như làm chủ chiến lược quản lý dữ liệu, social media, xây dựng hệ thống cho sự tương tác để chúng ta có thể tiếp cận được khách hàng thông qua kênh và thiết bị mà họ chọn. CIO và CMO sẽ trở thành nhà đồng thiết kế trải niệm khách hàng của công ty. – Jon Iwate, SVP, Marketing and Communication – IBM.

10. Sự phù hợp của thông điệp sẽ được cải thiện trên các kênh digital và social, và cả khả năng tạo sự tương tác… sẽ có phản hồi ngay lập tức dành cho bạn – Alfredo Martell, Senior VP, Marketing and Product Management, Caribou Coffee.

11. CMO đang lao đến Big Data. Khả năng phân tích dữ liệu và phân tích web sẽ trở thành xu hướng tuyển dụng cho các phòng marketing. “Đây là một chỉ thị từ trên, CEO nói với CMO: “sự ưu tiên của khách hàng là chìa khóa, vậy hãy đưa cho tôi những đo lường chuẩn xác, góc nhìn xác thực về chi tiêu marketing” – Liz Miller, VP of the CMO Council.

12. Trong năm tới, những CMO thành công sẽ biết cách tái kết hợp brand storytelling với xu hướng mới: marketing phân tích để cung cấp một kết nối tình cảm tạo ấn tượng với khách hàng – những người đang ngày càng miễn dịch với các thủ thuật marketing phân tích, như chọn mục tiêu và đưa coupon – – Deborah Op den Kamp, Executive Director, CMO, and Digital Consumer Practices, Russell Reynolds Associates.

13. Khái niệm SoLoMo – social, local, mobile – sẽ trở thành công cụ không chỉ cho chính chúng tôi mà cả các nhà cung cấp, đối tác của chúng tôi. – Stephen Quinn, CMO, Walmart.

14. Doanh thu sẽ đến từ lượt xem. IAB báo cáo rằng có sự tăng trưởng 23%/năm trong chi tiêu online vào quý một. Chúng tôi đang trải qua xu hướng dài hạn là khách hàng muốn sống online chứ không chỉ giao dịch online – Josh Shatkin-Margolis, CEO, Magnet.

15. Chúng tôi không tin vào digital marketing. Chúng tôi tin vào marketing trong thế giới số, và có một sự khác biệt rất lớn. – Clive Sirkin, Senior Vice President, Kimberly-Clark.

Vậy những vấn đề mà các giám đốc Marketing trên gặp phải có giống vấn đề ở công ty bạn không? Nhận xét của bạn về Marketing năm 2013 ra sao? Hãy chia sẻ với chúng tôi.

Gik theo Rob Petersen.

Cách làm pháo bông bay

Tết đến rồi năm nào cũng vậy , vài cây pháo bông lúc giao thừa là điều không thể thiếu nhưng cứ cầm quơ qua quơ lại riếc cũng chán . Cùng độc đáo hóa màn đốt pháo bông nào.



Pháo hương độc đáo
Chuẩn bị
-1 que hương ( nhang)
-Pháo bông
-Bóng bay : là bóng bay hidro để nó có thể bay lên trời được.

Cách làm
Tôi sẽ gắn que hương vào pháo bông. (Tạm gọi là pháo hương.) Que pháo hương này được buộc vào dây của những quả bóng bay hidro. Đốt 1 đầu que hương rồi thả bóng bay lên trời. Khi que hương cháy đến đoạn pháo bông thì pháo bông sẽ cháy sáng rực bầu trời.
Rất đẹp phải không các bạn

Tiến hành nhé.
1.Buộc pháo bông vào que hương , que hương dài hay ngắn tùy thuộc vào thời gian bạn muốn nó cháy đến que pháo bông. Đừng để dài quá chẳng may nó bay mất lại không nhìn thấy gì. .(Tạm gọi cái này là pháo hương).




Nút buộc ở sát dưới, tránh trường hợp cháy đứt dây. Dây buộc có thể là dây chỉ. Điểm X là điểm kết nối, đến điểm kết nối thì pháo bông sẽ cháy.
2. Buộc pháo hương vào dây của bóng bay, bạn cũng có thể làm nhiều pháo hương, nhưng phải buộc vào nhiều bóng bay để bóng bay có thể kéo nó lên trời được.

3. Đốt 1 đầu que hương rồi thả nó lên trời, khi que hương cháy đến điểm kết nối, pháo bông sẽ rực cháy trên bầu trời.

Có thể buộc nhiều pháo hương, nhưng phải có nhiều bóng bay thì nó mới kéo lên được.

Chú ý : Các bạn nên tính toán tốt độ cháy của que hương mà dài hay ngắn hoặc là cố định bóng bay bằng một sợi dây dài thì ok nhất . Chứ không nó bay mất thì khỏi mà coi .
Năm mới sắp đến chúc tất cả các bạn vui vẻ bên gia đình và người thân

Theo Tainguyenmang.com

Chưa một lần nói yêu anh...

Nếu đó là tình yêu, liệu mỗi khi mưa rơi nặng hạt, anh có nhớ đến em như một nàng công chúa của mưa, với nụ cười chưa bao giờ vơi bớt?...
Anh à, em chưa một lần nói yêu anh…Có lẽ, anh giận em lắm phải không?

Đôi lúc em tự hỏi, mối quan hệ giữa chúng ta là gì?

Nếu chỉ là tình bạn đơn thuần, thế thì tại sao em lại có cảm giác đau nhói khi nhìn thấy anh trao nụ cười cho một người con gái khác?

Nếu chỉ là tình bạn đơn thuần, thế thì tại sao anh lại trách mắng mỗi khi thấy em đi về đường phố khuya một mình nguy hiểm mà không cần anh đưa em về?

Em biết, chúng ta không hề nhạt nhẽo như thế…

Nhưng nếu đó là tình yêu, liệu anh có yêu em đủ nhiều để em cảm thấy rằng mỗi khi em gặp thất bại, dù không có anh, nhưng vẫn luôn có cảm giác rằng anh vẫn luôn dõi theo và động viên em?

Nếu đó là tình yêu, liệu mỗi khi mưa rơi nặng hạt, anh có nhớ đến em như một nàng công chúa của mưa, với nụ cười chưa bao giờ vơi bớt?

Em biết, hoài nghi là “kẻ thù” của tình yêu…

Em vẫn chưa một lần nói lời yêu anh…

Vì em không muốn kết thúc những chuỗi ngày vui vẻ mà ta cùng nhau đi lang thang trên phố xá, khi nụ cười anh và em tỏa ra vô tư trong sương sớm…

Vì em không muốn hằng đêm phải chờ tin nhắn của ai đó trong vô vọng…Chẳng phải khi chúng ta chưa là gì của nhau, thì chúng ta sẽ nhận được những lời nói đùa chân thành đáng nhớ, những câu nói đại loại kiểu “Cậu ngủ chưa? Nếu chưa thì để thằng bạn than này hát cho cậu nghe nhé…” có phải là dễ dàng hơn không?



Vì em không muốn chúng ta phải hẹn hò như một “nghĩa vụ”, phải ôm chầm lấy nhau sau một tuần không gặp, phải mỉm cười như một con rô bôt đã được “lập trình tình yêu” sẵn…Như thế thì sẽ khiến anh, và ngay cả em trở nên chán ngấy mất...

Và…em vẫn chưa một lần nói yêu anh, vì em không muốn lạc mất anh…

Và cũng bởi vì..

Ánh mắt anh chưa bao giờ hướng về em như một “người yêu thực sự…"

Đừng lấy người như em...

Vì em không hoàn hảo. Nếu như anh vẫn mong “cải tạo” em thành một con người khác, anh sẽ mau chóng chán em tới tận cổ: Em cứng đầu, em ồn ào, em … Chẳng phải những điều đó từng khiến anh bị cuốn hút sao?
Vì anh không phải mối tình đầu của em...

Những chàng trai ấy đã đến, đã đi, mang cho em nhiều tiếng cười và cũng lấy của em không ít nước mắt. Nhờ họ mà em trưởng thành, nhờ họ mà em vẫn chưa lấy chồng cho tới khi gặp anh. Trước khi dằn vặt em về những mối tình đã qua, sao không tự hỏi mình, anh đã ở đâu trong quãng thời gian đó?

Đừng lấy người như Em...

Vì em vẫn còn ham chơi lắm. Thỉnh thoảng, em sẽ đi chơi với lũ bạn cũ, bỏ mặc anh xoay sở trong vài ngày. Cuối tuần, em chẳng đòi đi câu cá cùng anh, nên anh cũng đừng ngạc nhiên thấy em tung tăng váy áo đi xem phim một mình. Chuyện hết sức là bình thường. Ai cũng cần không gian riêng.



Đừng lấy người như Em...

Vì em không biết ghen. Khi yêu, em đặt lòng tin vào người đàn ông của mình, em không thích tự hành hạ bản thân vì những điều bóng gió vớ vẩn. Em quá chán cảnh hai, hay vài, người phụ nữ tranh giành tình cảm của một thằng đàn ông (mà em chắc chắn rằng không xứng đáng) Em sẽ yêu anh, chân thành, chừng nào anh còn xứng đáng với tình yêu của em. Còn nếu phát hiện ra điều khuất tất sau lưng em thì … “người yêu ơi vẫy tay biệt ly, em thênh thang trên con đường dài” Không có dọa nạt gì hết đâu, em hứa!

Đừng lấy người như Em...

Vì em không phải “bà nội trợ” hoàn hảo. Em ghét việc giặt là, lẽ dĩ nhiên, anh sẽ phải nhận lấy, nếu muốn có quần áo sạch, phẳng phiu mà mặc. Em gợi ý là anh nên sắm sẵn máy giặt. Một ngày của em cũng chỉ có 24h. Chẳng có lý do gì, sau 8h công sở, em lại phải sấp ngửa đi chợ nấu cơm, lau nhà, rửa bát, dạy con học, etc. Trong lúc anh, đóng vai ông chủ, vểnh râu ngồi xem bóng đá.

Tất nhiên, em không dã man tới độ share đều trong những lúc anh ốm, nhưng tinh thần chung là như thế. À, em cũng biết vào bếp, dù đôi khi đặt cơm quên bật nồi, nấu canh hơi bị mặn, kho cá hơi bị cháy … Nhưng anh ạ, những lúc như thế, chớ dại mà chê bai, có thể em sẽ cho anh làm luôn, xem có xuất sắc bằng em không đấy!

Đừng lấy người như Em...

Vì người khác chọc ngoáy, vì bố mẹ anh giục cưới… Hôn nhân không phải trò đùa hay để vui lòng người khác. Bởi nếu không, nhất cử nhất động của em, đúng chưa chắc đã được khen, sai thì: “Sao ngày xưa tôi ngu dại rước cô về”, em chả tin nổi là anh ngu đâu. Ví dụ thế. Nếu có quyết định lấy em, thì xin anh, hãy vì mình trước nhé.



Đừng lấy người như Em...

Vì những đồng tiền anh khó nhọc kiếm ra, sẽ tự dưng chui vào túi con bé Vợ. Nhưng này, chớ tưởng em cần tiền của anh. Em cũng được ăn học đầy đủ, cũng có việc làm tử tế, em kiếm đủ để “nuôi thân béo mầm”, mỗi năm đi chơi vài ba chuyến. Cái khoản mà anh vỗ ngực khai là “đưa vợ” ấy, một xu em cũng không tiêu vào. Đơn giản là để anh có trách nhiệm với gia đình và tích lũy cho tương lai.

Đừng lấy người như Em...

Vì em không hoàn hảo. Nếu như anh vẫn mong “cải tạo” em thành một con người khác, anh sẽ mau chóng chán em tới tận cổ: Em cứng đầu, em ồn ào, em … Chẳng phải những điều đó từng khiến anh bị cuốn hút sao? Đừng cố gò em vào cái khuôn chuẩn mực. Nếu anh thích phải ngoan ngoãn như cô A, nấu ăn ngon như chị B, chăm con giỏi bà C… thì anh nên cưới một trong những người đó, không phải em!

...

Đừng lấy người như Em...

Vì em đã xấu lại còn điêu và kiêu nữa. Đương nhiên là xấu, nếu xinh em đã đi thi hoa hậu lâu rồi. Hẳn nhiên là điêu, ai đọc note này cũng thấy, điêu quá đi ấy chứ! Còn kiêu ư, tại sao em lại không có quyền?

Đừng lấy người như Em...

Em đã nói rồi đấy nhé!

Anh à, em làm người yêu của anh nhé!

Làm người yêu anh, em sẽ nấu cho anh ăn những món thật lạ, sẽ bắt anh tự nguyện thử nghiệm những món ăn mới của em, sẽ làm bánh gato tặng anh mà chẳng nhân dịp gì cả, tự tay đan khăn cho anh khi mùa đông lạnh...

Anh à, em làm người yêu của anh nhé!


Nếu làm người yêu anh, có phải em sẽ trở thành một người đặc biệt mà anh quan tâm mỗi ngày, là người mà mỗi sáng anh nhớ đến bằng những dòng tin nhắn như “Đã dậy chưa, công chúa ngủ nướng?”

Hay được anh chở đi dạo phố suốt bốn mùa trong năm và anh sẽ khẽ kéo bàn tay em quàng lên ôm anh thật nhẹ nhàng. Hơi thở của em sẽ khẽ làm buồn buồn lưng anh nhưng lại làm anh thích thú.



Làm người yêu anh, em sẽ nấu cho anh ăn những món thật lạ, sẽ bắt anh tự nguyện thử nghiệm những món ăn mới của em, sẽ làm bánh gato tặng anh mà chẳng nhân dịp gì cả, tự tay đan khăn cho anh khi mùa đông lạnh, anh sẽ phải biến thành nạn nhân cho những tác phẩm handmade của em.



Làm người yêu anh, có phải em sẽ được nhận thật nhiều hoa vào những ngày đặc biệt, được cùng anh mặc áo đôi và chụp ảnh chung hai đứa, được làm người mà anh để trạng thái quan hệ trên facebook và comment thật yêu thương với những icon hạnh phúc, và cũng có nghĩa là em sẽ phải công khai rằng em là người yêu của anh đúng không anh?

Làm người yêu anh, đồng nghĩa với việc em phải ghi nhớ rất nhiều thứ đó là ngày sinh của anh, ngày kỉ niệm, biết anh thích gì và ghét cái gì, bộ não em sẽ phải ngăn ra thành nhiều ngăn để chứa cho hết kỉ niệm của hai đứa….

Làm người yêu anh, có nghĩa là em sẽ không được quá thoải mái với những mối quan hệ khác giới khác nữa, sẽ cần nói cho anh biết rằng em đang buồn hay đang vui, và không được khóc khi không có anh ở bên cạnh, vì anh đã nói rằng anh không thích em khóc nhè và nếu khóc hãy khóc trước mặt anh để anh là người lau nước mắt cho em nhé…



Làm người yêu của anh, sẽ có lúc em giận hờn anh, sẽ có lúc em không nhắn tin hay trả lời cuộc gọi của anh, nhưng nếu có như vậy anh đừng buồn anh nhé vì em chỉ làm như vậy với người em quan tâm thôi.

Làm người yêu anh có thể cuộc sống của em sẽ có nhiều thay đổi nhưng em tin vào sự đổi thay mà ông trời đã ban cho em đó chính là anh…

Và anh có biết, được yêu anh đối với em thật sự là một niềm hạnh phúc…


Mà anh à, em không chỉ muốn làm người yêu anh mãi mãi đâu…

Cho em làm cô dâu của anh nhé…!


Người yêu tương lai của tớ!

Người ta bảo tình yêu là duyên số. Kiểu như lần thứ nhất gặp, anh với em là ngẫu nhiên, lần thứ hai gặp, anh với em là hiển nhiên và lần thứ ba, anh với em là định mệnh.
Hồi bé, đọc nhiều truyện cổ tích mơ lớn lên sau này sẽ gặp được một chàng bạch mã hoàng tử như cô bé Lọ Lem.

Xem nhiều phim Hàn Quốc lại mơ mộng vào một ngày đẹp trời nào đó lơ ngơ ôm chồng sách va vào một anh chàng đẹp trai, kiểu như tình yêu sét đánh. Nhưng bây giờ hết cái tuổi xì tin ấy rồi, chẳng còn mơ mộng viển vông xa xôi nào nữa.

Cũng quên lâu rồi cái gọi là tình yêu sét đánh, thứ tình yêu mà tớ chưa bao giờ cho là bền vững nhưng tất nhiên, là con gái, tớ vẫn tưởng tượng về người được gọi là "người yêu" của mình, vẫn mơ mộng có một chàng bạch mã hoàng tử cho riêng tớ…

Tớ thích một tình yêu bất ngờ và lãng mạn "yêu mà chẳng cần lý do nào cả". Nhưng mà nói thế thôi, trong cái chữ "không" be bé lại ẩn giấu mấy cái chữ "có" to đùng ấy chứ. Chẳng qua, người ta yêu mà không nhận ra cái lý do là gì? Chỉ là tình yêu có lý do mà không ai để ý và không thể diễn tả thành lời.



Người tớ yêu...

Con gái luôn thích những anh chàng cao to, ưa nhìn, trông phong độ mập mạp một tí, kiểu dễ thương như con gấu ý. Thật ra, tớ không quan trọng hình thức và người tớ yêu chẳng cần cao lắm. Thôi thì một anh chàng cao vừa, duyên duyên một tí thế là được rồi. Miễn sao người ấy có một đôi tay đủ lớn để nắm trọn đôi tay của tớ, một bờ vai đủ rộng để khi nào mệt mỏi, tớ có thể dựa vào, một ánh mắt đủ lạc quan để mỗi khi bế tắc, nhìn vào, tớ có thêm nhiều niềm hy vọng, một nụ cười đủ ấm để lúc cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo, nhìn người ta cười, tớ thấy lòng se lại..

Con gái, tất nhiên, thích những anh chàng có cái đầu hơn mình, giỏi hơn, thông minh hơn, học vấn cao hơn. Với tớ, người tớ yêu không nhất thiết phải hơn tớ những thứ đó, bởi lẽ tiêu chí để xét một người giỏi hay kém hơn mình chỉ là tương đối. Một con người không thể giỏi một cách toàn diện về mọi mặt, được cái này sẽ mất cái kia.

Người đó không hơn tớ cái này thì sẽ hơn tớ cái khác, điều quan trọng là tớ nhìn thấy những phẩm chất mà tớ mong đợi ở người ấy một con người sống có mục đích, có hoài bão, có tham vọng, có mơ ước để phấn đấu, để từng ngày từng ngày tớ được dõi theo người ấy cố gắng giỏi hơn tớ…

Con gái, tất nhiên thích những anh chàng có bản lĩnh, mạnh mẽ và tự tin... Nhưng tự tin và mạnh mẽ không có nghĩa họ không được yếu đuối trong một giây phút nào đó, người tớ yêu có thể khóc trước mặt tớ, có thể nói cho tớ biết khi nào họ mệt mỏi, bất an hay gặp khó khăn. Là người chẳng ai tránh được những giây phút mềm yếu, quan trọng là một lúc nào đó người đó sẽ tìm lại được chính mình để lại tiếp tục hy vọng và chiến đấu và hơn tất cả người yêu của tớ luôn là một tấm gương để tớ học tập và noi theo, là kim chỉ nan dẫn tớ bước trên những con đường còn lắm chông gai sắp tới.

Tớ thích một tình yêu bất ngờ và lãng mạn. Trong tình yêu sẽ có những giai đoạn "bỗng dưng hết yêu nhau", " bỗng dưng ta chán nhau" chẳng vì lý do nào cả. Tớ thích mỗi lúc như thế, người tớ yêu sẽ biết cách hâm nóng tình yêu của chúng tớ, làm nó luôn tươi mới mỗi ngày. Người ấy sẽ không buông tay tớ vì bất kỳ lý do nào và nếu tớ có mặc định cái quyền "con gái" giận dỗi, nhõng nhẽo, người tớ yêu cũng sẽ hiểu đó chỉ là một chút dư vị cay cay, là lạ của tình yêu mà thôi. Tất nhiên, đúng là thế, phải không?




Nhưng...

Thực ra tất cả những lý do trên kia cũng chỉ là phụ cho một lý do chính duy nhất. Tớ cần ở người tớ yêu sự chân thành và lòng chung thủy, sự kiên định và bản lĩnh đủ để tớ tin tưởng, trông chờ. Sẽ không cho phép một sai lầm hay một phút yếu lòng nào trước một tình yêu khác, chắc chắn với tớ, tớ sẽ không bao giờ tha thứ vì tớ tin vào một tình yêu vững bền, thực sự và mãi mãi... vì sự nghiêm túc và chín chắn trong tình yêu của người đó.


Người ta bảo tình yêu là duyên số, ừ thì tớ cũng tin vào cái duyên số đó, kiểu như lần thứ nhất gặp nhau, anh với em là ngẫu nhiên, lần thứ hai gặp nhau anh với em là hiển nhiên và lần thứ ba gặp nhau anh với em là định mệnh.

Đôi khi, số phận an bài rồi vì vậy mà tớ vẫn chờ vào một ngày đẹp trời nào đó, ở một nơi nào, trong một không gian lãng mạn nào đó, tớ sẽ gặp được "người tớ yêu" như một câu chuyện của số phận, như là duyên số... tớ tin và tớ sẽ chờ...


Người tớ yêu!



Tình yêu giống như là...

Tình yêu - giống như trò chơi đuổi bắt, người ta cứ mải miết theo đuổi một bóng hình ở phía trước mà không một lần ngoái lại để thấy có một bóng hình hiện hữu luôn ở bên và sẵn sàng nâng bước khi mình vấp ngã.
Tình yêu - giống như ăn cơm. Ăn một mình thì chán, không đổi món cũng chán, nhưng thiếu thì không thể sống được...

Tình yêu - giống như một ly café sữa, có vị ngọt của sữa, vị đắng của cà phê và nếu để lâu thì đá tan ra sẽ không uống được...

Tình yêu - giống như là một giọt sương. Khi chúng ta lại gần thì nó là một viên kim cương và khi chúng ta cầm vào nó thì nó là những giọt nước mắt.

Tình yêu - giống như chiếc điện thoại di động, có người chỉ thích đơn giản, nhìn được và có đủ ''chức năng cơ bản'' như mấy cục gạch; có người lại thích máy tầm trung, đa dạng mẫu mã và chức năng hơn; còn mốt bây giờ lại phải là điện thoại thông minh, mẫu mã đẹp và cho phép ''cảm ứng đa điểm'' (chạm và cảm nhận).

Cái cục gạch đơn giản nhưng bền. Smart phone đẹp và "hot" nhưng cũng đắt giá và khó gìn giữ. Nhưng vấn đề là điện thoại luôn là người bạn bên cạnh ta, kết nối ta với thế giới tươi đẹp bên ngoài. Ai chẳng gọi điện thoại là ''dế yêu'' phải không nào?

Tình yêu - giống như một que kẹo mút. Kẹo mút thì có nhiều chủng loại: kẹo trái cây, golia, starburst, chupachup hay topitop... Tình yêu cũng vậy, muôn màu muôn vẻ. Tình yêu trong sáng cũng có, mà tình yêu trong "tối " cũng có. Tình yêu giản dị như "xe đạp ơi" rồi đến tình yêu thương mại theo kiểu "Dylan ơi"...

"Muốn mút kẹo" tất nhiên bạn phải cầm cái que, không thì làm sao bạn có thể nghỉ... mút khi đã mỏi miệng. Tình yêu cũng thế. Cần phải có khoảng trống để bạn có thể là mình khi bạn cảm thấy hơi mệt mỏi. Có như vậy bạn mới thích tiếp tục... yêu nữa chứ. Thế nhưng có một điều ở kẹo mút mà tình yêu không có. Kẹo mút có mút hoài vẫn ngọt ngào như ban đầu nhưng tình yêu thì có đắng cay, chua xót cho dù ban đầu có "ngọt" như thế nào. Đó là lý do tại sao mình vẫn thích kẹo mút hơn tình yêu.

Tình yêu - giống như ai đó đang chờ xe buýt. Khi xe vừa tới, bạn nhìn lên và tự nói: "xe đầy rồi... chẳng còn chỗ, thôi mình đợi chiếc sau vậy". Thế là bạn bỏ qua chiếc hiện tại, ngồi chờ chiếc thứ hai. Khi chiếc xe thứ hai tới, bạn nhìn lên và lại tự lẩm bẩm: "Xe này sao cũ thế nhỉ, tồi tàn quá!", và bạn cũng chẳng bước lên xe, ngồi đợi chiếc tiếp theo.



Một lát sau, chiếc xe thứ ba chạy tới. Chiếc xe này không cũ, không có đông khách nhưng bạn vẫn không hài lòng: "Cái xe này không có điều hoà, thôi mình cố đợi chiếc sau". Một lần nữa, bạn lại bỏ qua chiếc xe hiện tại và ngồi chờ chiếc kế tiếp. Trời thì tối dần và cũng có vẻ muộn rồi. Bạn tặc lưỡi nhảy đại lên chiếc xe buýt tiếp theo và chẳng mấy chốc bạn phát hiện ra rằng mình chọn nhầm xe mất rồi. Và...

Tình yêu - giống như trò chơi đuổi bắt, người ta cứ mải miết theo đuổi một bóng hình ở phía trước mà không một lần ngoái lại để thấy có một bóng hình hiện hữu luôn ở bên và sẵn sàng nâng bước khi mình vấp ngã.

Vậy đấy, tìm một định nghĩa lý tưởng cho tình yêu, yêu đơn giản là yêu và được yêu. Yêu mà chẳng có lý do gì cả, tại sao không nhỉ? Người ta không tìm cho mình một câu trả lời về tình yêu vì thực ra chẳng có gì quá cao siêu như người ta vẫn nghĩ, chỉ đơn giản yêu là yêu mà thôi.

Bạn có thêm định nghĩa gì nữa không?



Tạm biệt nhé tháng 12!

Tháng 12, một ngày cuối năm. Tóc buông nhẹ qua những con đường quen thuộc, chợt nhặt được những mảnh ký ức đã từng để quên đâu đó trong cuộc đời!
Tạm biệt nhé,

Những giai điệu nhẹ nhàng của Goodbye – Air Supply vang lên choáng ngợp căn phòng bé nhỏ. ngồi lặng trong căn phòng nhỏ, nhâm nhi một tách café và lặng lẽ nghĩ về những điều đã qua…

Hiện tại,

Tháng 12. Bao lo toan với bộn bề thi cử, đầy tay một ôm ký ức, nhưng rồi vô tình buông ra vì quá nhiều thứ phải làm. Một chiều bước đi trên con đường đầy lá sake, chợt nhận ra hoa nắng dịu dàng sóng sánh bước chân mình. Nó mới chợt nhớ ra những dự định nhỏ to đang còn trơ trọi, chưa được bàn tay người chăm sóc, thực hiện. Cuối năm rồi, vòng quay thời gian cứ thế trôi đi không đợi con người ta kịp thực hiện tất cả.

Nhìn lại những ký ức mỏng manh buộc mình phải gắn chặt, thoáng đến rồi thoáng đi rồi lại bất chợt ùa đến như chiếc kim phút, không quay liên tục như kim giây, cũng không báo cho người ta biết mốc thời gian cố định như kim giờ. Từng phút một trôi qua trong lặng lẽ, trong êm ả, để rồi lúc cần thiết, lòng người mới chợt thổn thức rằng mỗi phút qua đi cũng quan trọng như dòng ký ức đã rơi mất, lăn lóc hết bao tháng ngày.

Quá khứ,

Một năm qua, nó đã quen bầu bạn cùng với nụ cười đơn lẻ, đến nửa lời than thở cũng chẳng dám buông. Đơn giản vì ở nơi đất khách, quê người, con người ta không được phép yếu đuối, không được phép giữ cái tôi của mình ngang tàn mạnh mẽ!

Chợt thấy thương bố mẹ, đã lắm lúc không để ý đến cảm xúc của bậc sinh thành, cứ thế gân cổ lên để bao biện cho tất cả những việc mà khối óc non nớt cho là đúng, là không bao giờ sai. Để rồi… khi đã đủ khôn lớn và biết rằng những ký ức ấy là bài học cho đời thì mới chợt nhận ra ký ức ấy đã để lại cho bố mẹ những nỗi buồn hằn trên trán, trên mái tóc lấm tấm sợi bạc. 



Có ai đó nói rằng, con người như một chiếc đồng hồ cát, khi trái tim chảy hết dòng ký ức xuống thì lý trí đầy và ngược lại. Một năm qua, bước vào môi trường sống mới, tự dặn mình phải để lý trí lên trên hết để rồi, khi lý trí giành phần hơn quá nhiều thì con tim lại khóc òa đau như xé. Lắm lúc vô tâm quên rằng con tim cũng cần được đong đầy.

Một năm trôi qua. Nó biết, mọi sự xảy ra đều không nên đổ lỗi cho hoàn cảnh. Và cuộc đời bao giờ cũng thế, dù trong sỏi đá thì cỏ dại kiêu kì vẫn dạn dĩ đơm hoa. Còn cuộc đời thì còn niềm vui, cứ cười lên để cho nỗi buồn không còn nơi trú ngụ.

Một năm trôi qua, nó biết, mình đã lớn nhiều rồi, biết học cách mỉm cười với khó khăn của cuộc sống, biết ngừng than vãn, thôi ân hận hay dằn vặt bản thân để sang năm mới bắt đầu chinh phục từng bước khó khăn, thử thách bằng chính nghị lực và cố gắng từng ngày.

Tháng 12. Không mặc vừa chiếc áo cũ, thấy mình khác đi nhiều. Lớn hơn, da ngăm hơn. Chợt nhận ra mình hình như đã dạn dĩ hơn với cuộc đời. Không còn sợ nắng làm đen da, cứ hoạt động một cách hết mình để trở thành con người có ích, có trách nhiệm. Không còn cứ mong bé lại để được yêu chiều, mà muốn lớn nhanh hơn để có thể làm được những việc mà trẻ con không làm được, muốn cho bố mẹ một chỗ dựa khi về già.

Tháng 12. Cái lạnh vừa đủ để thấy lòng luôn kiếm tìm hơi ấm của một ai đó. Xa gia đình – điểm tựa duy nhất lúc bé - mới cảm thấy lạnh buốt lòng khi nhìn những đứa trẻ không có nơi nào để về. Nhìn những ánh mắt van lơn từng đồng bạc của người đi đường trong mỗi chiều gió lộng, chợt đau nhói nơi con tim. Cuối năm rồi, nhưng không biết đến bao giờ mới là ngày mới – một ngày rất khác của những mảnh đời cơ cực ấy.

Hiện tại,

Ngày cuối cùng của năm, nó tự hỏi nếu lòng mình là một khoảng trống thì biết làm sao để đong đầy con tim? Lại tự hỏi, nếu tim mình là một khoảng trống thì lý trí có tồn tại được hay không? Phải làm sao đi hết những chông chênh của tuổi 20 đầy hoài bão, ký ức và tham vọng?

Ngày cuối cùng của năm, chợt vỡ òa niềm hạnh phúc khi mở mắt ra thấy mình đang nằm trên chiếc giường thân quen, khung cửa sổ với những con hạc giấy và vài chiếc vòng dream catcher do mình tự làm. À, chợt nhận ra giấc mơ đã kết nối những mảnh ghép ký ức của mình trong suốt một năm qua.


Tương lai,

Có những giấc mơ không chỉ đơn giản là giấc mơ, nó còn là nỗi lòng của chính bạn cho khoảng thời gian vô tình quên lãng. Để rồi, chỉ cần bạn muốn nó liên kết lại, chỉ cần để tâm hồn ở trạng thái an hòa nhất và đặt nó ở thời gian ý nghĩa nhất… chúng ta sẽ tìm lại được những mảnh ký ức đã nhạt nhòa qua thời gia.

Tháng 12, một ngày cuối năm. Tóc buông nhẹ qua những con đường quen thuộc, chợt nhặt được những mảnh ký ức đã từng để quên đâu đó trong cuộc đời!

Chào nhé, những giọt nước mắt, những niềm vui như vỡ òa và những hạnh phúc mong manh ngỡ như chưa bao giờ chạm tới...

Và đến đây đi, một năm mới tràn ngập tiếng cười và hạnh phúc!


Sống tích cực - Đơn giản là ngước nhìn lên cao!

Khi không có giải pháp nào xuất hiện ngay trước mắt, thì con người rất dễ kết luận rằng không có một giải pháp nào cả. Nhưng thực tế đã chứng minh, từ lần này sang lần khác, rằng giả thuyết đó là sai lầm...
Bạn hãy nghe những câu chuyện này nhé...

Chuyện về loài chim ó:

Nếu bạn đặt một con chim ó vào một chiếc lồng, với kích thước khoảng 2m x 2,5m, và hoàn toàn không có nóc, tức là phần trên được mở toang; thì cho dù vẫn có khả năng bay lên, nhưng con chim này sẽ hoàn toàn trở thành một... tù nhân.

Lý do là một con chim ó luôn bắt đầu bay từ mặt đất lên, với đoạn “chạy đà” khoảng 3- 4m. Không có quãng đường để chạy, thì theo thói quen, chú chim thậm chí chẳng buồn cố gắng thử bay lên, mà sẽ chấp nhận bị cầm tù suốt đời, trong một “nhà giam” nhỏ chẳng hề có mái!




Câu chuyện về con dơi:

Một con dơi bình thường luôn bay ra ngoài vào buổi tối. Nó là một sinh vật nhanh nhẹn, linh lợi đến mức ấn tượng.

Tuy nhiên, nó không thể cất cánh từ một địa điểm bằng phẳng. Nếu nó được đặt trên sàn hoặc một mặt phẳng, thì tất cả những gì nó có thể làm là lê bước loanh quanh một cách vô vọng, và, tất nhiên, một cách đau khổ.

Cho đến khi nó tìm được một độ cao nào đó, chỉ cần là một góc nâng nhỏ thôi, để từ đó, nó có thể tung mình vào không trung. Và, ngay lập tức, nó bay lên như một tia chớp.

Câu chuyện về loài ong nghệ:

Một con ong nghệ, nếu bị thả vào một cái cốc lớn không có nắp, cũng sẽ ở đó cho đến khi chết, trừ phi chúng ta lôi nó ra.

Nó không bao giờ nhìn thấy đường thoát ở phía trên, mà cứ khăng khăng cố gắng tìm cách nào đó thoát ra qua các mặt bên, hoặc qua... đáy cốc. Nó sẽ tìm một con đường ở nơi mà không có con đường nào tồn tại, cho đến khi nó hoàn toàn tự hủy hoại mình.


Câu chuyện về con người:

Theo rất nhiều cách, chúng ta cũng giống như con chim ó, con dơi và con ong nghệ. Chúng ta vật lộn với tất cả các vấn đề rắc rối và tuyệt vọng của mình, mà không bao giờ nhận ra rằng rất có thể một giải pháp ở rất gần, chỉ cần chúng ta nhìn lên cao hơn – hay nhìn hướng tới phía trước.

Nhìn ngược lại có thể khiến bạn buồn bã. Nhìn quanh có thể khiến bạn lo lắng. Hãy nhìn lên cao, và nhìn tới phía trước, đó là cách sống lạc quan. Và tinh thần tích cực, nhiều hy vọng chính sẽ giúp bạn tìm ra giải pháp trong hầu hết các trường hợp.




Có một tác giả đã viết: “Khi không có giải pháp nào xuất hiện ngay trước mắt, thì con người rất dễ kết luận rằng không có một giải pháp nào cả. Nhưng thực tế đã chứng minh, từ lần này sang lần khác, rằng giả thuyết đó là sai lầm”.


Chỉ cần bạn nhìn lên cao hơn, rộng hơn tình huống hiện tại, rất có thể bạn sẽ thấy một lối đi ngay trước mắt mình, Sống đơn giản, yêu thật lòng, quan tâm sâu sắc, nói lời tới phía trước. Đó là câu trả lời cho mọi vấn đề.


Nếu em còn anh bây giờ...

Anh gặp em lần đầu trong một ngày hè đầy gió, rồi nói nhớ em trong một ngày nắng nhẹ thu sang. Anh đã dắt tay em đi qua bao chiều mưa, rồi bao mùa trắng trắng. Và bỏ rơi em khi cái rét đông chỉ mới chớm về…
Ngày anh đi, bầu trời trong em bỗng nhiên chỉ còn nhạt nắng. Tháng ngày trôi lơ đễnh, lòng em cũng buồn tênh… Nắng nhẹ nhàng trên đôi mắt, gió heo may vất vương trên làn tóc rối, mùa đã chuyển thu…

Một mình em ngược chiều phố cũ, đắng lòng cùng gió, tự hỏi lòng mình, nếu em còn anh bây giờ?

Ngày gần anh, dù nắng hay mưa, em vẫn thấy bầu trời này thật đẹp. Cơn mưa bất chợt là cái cớ để em nép sâu vào lòng anh, để được chung ô cùng anh đi suốt con ngõ nhỏ. Cái nắng gắt giữa trời oi là cái cớ để em lau những giọt hôi rơi trên má anh, để núp sau lưng anh mỗi lần đi học.

Nhưng bây giờ, một cơn mưa nhỏ ban chiều cũng đủ để khiến em chạnh lòng mà bật khóc. Ngồi thu mình trong quán nhỏ, áp chặt tay vào ly cà phê đang ngút khói, nhìn từng hạt mưa rơi ngoài khung cửa nhỏ… Mưa ướt lòng, ướt cả mắt em…

Ngày gần anh, mùa đông trôi qua sao đáng yêu đến thế… có ảm đảm, có u buồn như nhưng ngày lạnh em vừa trải qua đâu?

Ngày gần anh, những bài tình ca sao đẹp và hay đến thế… chứ có buồn, có đắng, có xa xót như em từng nghe đâu?

Ngày gần anh, mọi con đường sao gần mà vui đến thế… có lẻ loi, có cô đơn như những con đường em vừa đi qua đâu?

Ngày vắng anh, vạn vật với em nhạt nhòa đi nhiều lắm… Chỉ có nỗi nhớ đong đầy nhiều thêm thôi…
Nếu em còn anh bây giờ…



Em sẽ thôi không còn buồn khi thấy một cặp tình nhân tay trong tay, sẽ thôi run lên khi gió mùa trở lạnh, sẽ thôi ước ao một cái ôm từ đằng sau thật chặt, thôi dặn lòng “một mình có sao đâu?”… Em sẽ thôi xòe tay dưới bóng râm, khẽ tự nắm lấy hai bàn tay âm thầm… Rồi chợt mỉm cười mà lòng đau đắng đót “Anh giờ này đang nắm lấy tay ai?”.

Nếu may mắn bây giờ em vẫn còn có anh…

Những giấc ngủ đêm qua sẽ thôi chập chờn trong mộng mị. Một cái tên, một hình bóng sẽ thôi quẩn quanh trong tâm trí, những lời buồn sẽ thôi làm chua xót trái tim em…

Em ước rằng bây giờ em vẫn còn anh, để nước mắt không còn ru mỗi đêm em nằm ngủ, để trái tim không còn đau từng cơn thắt quặn, để em thôi tự giày vò trong những nỗi nhớ đầy vơi…

Em tìm quên trong ngày nắng bơ vơ

Tìm niềm mong nhớ, tháng ngày chờ…

Những buổi không yêu, không hò hẹn

Em hiểu lòng mình đã gửi trọn nơi anh.

Em gửi nỗi nhớ dài đến ngút tận trời xanh

Dù biết rằng không thể nào có anh ở bên cạnh

Nhưng vẫn gạt thầm hai hàng nước mắt

Hẹn anh ở lối rẽ khác, em tin mình sẽ gặp lại nhau…

Theo MASK

Galilê - Cha đẻ của khoa học cận đại


Galilê là nhà khoa học nổi tiếng thời Cổ đại, ông sinh ra ở thành Pisa Italia. Suốt đời ông theo đuổi chân lý, hiến thân cho khoa học, dám giữ vững nguyên tắc của mình.

Đầu tiên ông đưa ra nguyên lý quán tính, khái niệm lực và gia tốc, là người mở đường cho lực học kinh điển và vật lý học thực nghiệm. Ông là người đầu tiên dùng kính viễn vọng quan sát các thiên thể, chứng minh và phát triển thuyết mặt trời là trung tâm vũ trụ của Côpecnich.
Ông được người đời sau mệnh danh là “Cha đẻ của khoa học cận đại”.
 
Galilê là nhà khoa học nổi tiếng thời Cổ đại, ông sinh ra ở thành Pisa Italia. Suốt đời ông theo đuổi chân lý, hiến thân cho khoa học, dám giữ vững nguyên tắc của mình. 
 
Khi còn đi học Galilê là một học sinh hay đặt ra câu hỏi, đối với những vấn đề hứng thú ông luôn tự tìm cách chứng minh. Có một thầy giáo đã đưa ra một câu hỏi hóc búa cho học sinh: Dùng một sợi dây vòng thành các hình khép kín khác nhau, thị hình nào có diện tích lớn nhất? Để tìm câu trả lời Galilê đã tìm một sợi dây vòng thành các hình như hình vuông, chữ nhật, hình tròn vv… cuối cùng ông phát hiện hình tròn là hình có diện tích lớn nhất trong các hình, ông còn dùng những kiến thức toán học của mình học được để chứng minh quan điểm này.
 
Thầy giáo của ông thấy sự chứng minh của Galilê như vậy hết sức vui mừng, cổ vũ ông học toán học. Gallilê ngày càng có hứng thú với toán học, ông còn thường đọc một số sách của các nhà khoa học nổi tiếng, ông thích đọc sách của nhà triết học Arixtốt người Hy Lạp nhất, đồng thời ông còn thích tìm tòi thảo luận những nội dung trong sách. Ông dần dần phát hiện ra có rât nhiều vấn đề Arixtốt không có tư duy biện chứng chặt chẽ mà chỉ phán đoán thông qua cảm giác và kinh nghiệm.
 
Arixtốt cho rằng hai vật cùng đồng thời rời từ trên cao xuống, vật nặng rơi xuống trước, vật nhẹ rơi xuống sau. Galilê thì ngày càng nghi ngờ điều này, ông nghĩ: “Các cục đã băng rơi từ trên trời xuống , cục to cục nhỏ chẳng phải rơi xuống đất như nhau sao? Arixtốt sai hay ông sai?"


 
Về sau, Galilê trở thành giáo sư dạy toán tại trường Đại học pisa, ông đã đưa ra sự hoài nghi đối với học thuyết của Arixtốt.
 
Các đồng sự của ông biết điều hoài nghi đó của ông đều bàn tán xôn xao, có người nói Arixtốt là nhân vật vĩ đại như vậy, lẽ nào quan điểm của ông lại sai được? Đây chắc là muốn chơi trội. Lại có người nói Giáo hội và Giáo hoàng đều thừa nhận những điều Arixtốt nói là chân lý,Galilê lại dám nghi ngờ cả chân lý. Điên chắc. Nhưng Galilê không để ý những điều mọi người dị nghị, ông nghĩ cách dùng thực nghiệm để chứng minh sự đúng đắn của mình. Ông nhớ lại lúc nhỏ cùng các em trèo lên tháp Pisa chới trò ném đá xuống, mỗi lần ném một nắm đá xuống có hòn to hòn nhỏ, chúng đều cùng rơi xuống đất một lúc. Thế là ông quyết định phải lên tháp pisa để làm thực nghiệm, để cho tất cả mọi người đều nhìn thấy kết quả thực nghiệm.
 
Galilê dán quảng cáo trong thành phố, ông viết: “Trưa mai mời mọi người dến tháp nghiêng pisa xem thực nghiệm về vật rơi”. Tin được truyền đi, đúng trưa ngày hôm sau rất nhiều người đã kéo đến xem thực nghiệm, có người là nhà khoa học, có người chỉ là dân thường trong thành phố, có bạn bè của ông và có cả những người phản đối ông. Trong đám người đến xem vẫn có người cười ông, họ nói rằng có thằng ngốc mới tin rằng một chiếc lông gà và một viên đá cùng rơi xuống đất như nhau. Lúc đó Galilê hết sức tự tin vì rằng ông và các học sinh của ông đã làm thực nghiệm nhiều lần và mỗi lần đều chứng minh đúng.
 
Thực nghiệm bắt đầu, Galilê và học sinh của mình đặt hai quả cầu sắt to nhỏ khác nhau tương đối rõ rệt vào một cái hộp, đáy của hộp có thể mở ra được, chỉ cần kéo đáy hộp ra là hai viên cầu sắt trong hộp đồng thời tự do rơi xuống. Galilê và các học sinh của mình đưa hộp lên đỉnh tháp, mọi người đứng phía dưới đều chăm chú ngẩng đầu nhìn lên. Galilê đích thân kéo đáy hộp ra, mọi người nhìn thấy hai quả cầu sắt một to một nhỏ rơi xuống, tất cả đều nín thở.


 
“Bịch” một tiếng, cả hai viên đồng thời rơi xuống đất mọi người đứng xem cùng reo lên, còn những người phản đối Galilê thì im lặng không nói gì. Thực tế mọi người nhìn thấy đã chứng minh:
 
Mọi vât thể rơi từ trên cao rơi xuống, thời gian rơi xuống không liên quan đến trọng lượng.
 
Điều đáng nói là năm 1969 các nhà du hành vũ trụ đã đặt chân lên mặt trăng, họ đã làm thực nghiệm, thả một chiếc lông vũ và một hòn đá cùng rơi xuống, kết quả chiếc lông và hòn đá cùng rơi xuống mặt trăng một lúc. Điều này đã nói cho biết nếu như không có lực đẩy của không khí, chiếc lông và hòn đá sẽ rơi xuống mặt đất cùng một lúc.
 
Câu chuyện nổi tiếng về thực nghiệm ở tháp nghiêng Pisa vẫn còn lưu truyền trên thế giới đến ngày nay, nó đã trở thành một giai thoại lịch sử khoa học.
 
Chuyện về kính viễn vọng
 
Vào mùa hè một năm nọ, Galilê nhận được thư của một người bạn gửi tới, trong thư có nói rằng: “Có một người Hà Lan chế tạo được một chiếc kính rất đặc biệt, hôm qua khi đi dạo bên bờ sông tôi đã gặp ông ta. Lúc ấy bên kia bờ sông có một cô gái rất đẹp, qua ống kính tôi đã nhìn thấy cô gái ấy, khuôn mặt cô rõ mồn một cứ như cô đang đứng ngay trước mặt tôi vậy. Tôi ngạc nhiên đến reo lên, tôi nghĩ rằng mình có thể sờ tay vào cô gái được, nhưng khi tôi với tay ra thì suýt ngã xuống sông, thì ra cô gái vẫn ở mãi tận bờ sông bên kia! Vì rằng ông ta không còn chiếc kính nào nữa nên không thể mua lại cho anh được.”
 
Galilê đọc đi đọc lại bức thư, mừng nhảy cẫng lên, ông nói: “Tôi cũng phải làm chiếc kính như thế! Tôi muốn nhìn tận mắt khuôn mặt của những người ở phía xa , có lẽ tôi còn muốn nhìn rõ cả khuôn mặt của những vì sao trên trời cao!”
 
Để làm được loại kính đặc biệt này Galilê đã tìm đọc các tài liệu có liên quan, sau đó suy nghĩ tìm tòi. Một mặt ông dùng bút vẽ trên giấy, một mặt dùng máy tính để tính toán. Mất đúng một đêm, cuối cùng ông đã tìm được cách làm ra chiếc kính này. Galilê muốn làm loại kính này, ông cần mua mấy chiếc phôi thấu kính để thử làm thiết bị có thể nhìn ra được, nhưng lục túi không thấy còn đồng nào, ông nói với người làm: “Lấy áo khoác của tôi đi đặt lấy tiền đi!” Người phục vụ gái không nỡ làm như vậy, liền lấy tiền riêng của mình để mua mây miếng phôi thấu kính.
 
Sau khi có vật liệu để làm rồi ông liền bắt tay vào mài kính. Về tính năng của thấu kính thì Galilê quá thuộc nhưng việc mài kính là rất công phu. Ông phải mất mấy ngày mới mài được hai miếng thấu kính, một thấu kính lồi, một thấu kính lõm. Ông lấy hai ống dài một to, một nhỏ để có thể lồng vào nhau được, ông gắn hai chiếc thấu kính lên hai chiếc ống đó, lúc này chỉ còn việc điều chỉnh cự ly của hai thấu kính là có thể đưa những vật từ xa lại gần và phóng đại nó lên. Galilê nâng cái ống kính đơn giản và kỳ lạ ấy lên ngắm cây mọc phía ngoài cửa sổ, ông điều chỉnh hai chiếc ống có gắn kính tức là điều chỉnh cự ly của hai thấu kính, khi điều chỉnh đến vị trí tốt nhất, Galilê bỗng đã nhìn thấy cái cây đứng từ xa nhỏ gần lại ngay trước mắt, có cảm giác như giơ tay ra là có thể sờ thấy được.
 
Galilê đã thành công, đã làm được loại kính có thể nhìn xa này, ông vô cùng sung sướng! Ông quyết tâm tiếp tục cải tiến loại kính này để nó có thể nhìn xa hơn. Thế là ông lại bắt đầu thiết kế, tính toán, vẽ, mài thấu kính … Qua một mùa hè phấn đấu, hệ số phóng đại của thấu kính đã tăng lên từ 3 đến 9 lần. Sau này ông lại làm ra được chiếc kính phóng đại vật thể lên gấp 33 lần, loại kính này được mọi người gọi là “kính viễn vọng”. Bởi vì nó thực sự là kính viến vọng nên cho đến nay người ta vẫn gọi nó với cái tên như vậy.
Sau khi sản xuất thành công kính viễn vọng, tin truyền nhanh đi khắp Châu Âu, đã có nhiều người bỏ tiền mua kính của ông. Vì bộ phận quan trọng nhất của kính vọng là thấu kính, nên Galilê suốt ngày đêm ngồi mài kính, tuy như vậy nhưng kính ông làm ra vẫn không đủ để bán cho người cần.
 
Galilê sản xuất và cải tiến kính viễn vọng đồng thời bắt đầu dùng kính viễn vọng vào ứng dụng vào quan sát bầu trời, nó đặt nền móng cho ông nghiên cứu thiên văn học sau này.
 
Chân lý tỏa sáng
 
Trên trời cao có vô vàn những vì sao, chúng xa xôi và thần bí. Ở thời đại Galilê sống, người ta tin rằng tất cả các vì sao trên bầu trời là đứng yên, bất động mà trung tâm là Trái đất. Đây chính là “Thuyết Trái đất là trung tâm của vũ trụ” mà mọi người công nhận lúc đó. Nhưng Galilê đã dùng kính viễn vọng quan sát thấy các thiên thể vận động. Ông viết trong sách của mình rằng: “Tất cả không phải là tĩnh tại, mặt trời đang quay, trái đất cũng đang quay. Trái đất không chỉ quay quanh mặt rời mà còn tự quay quanh mình nó theo một trục”.
 
Học thuyết của Galilê vừa ra đời đã xúc phạm đến Giáo hội, Giáo hội quy học thuyết của ông vào loại “Thuyết mặt trời là trung tâm vũ trụ”, được coi là học thuyết dị đoan. Giáo hội không muốn nhìn thấy có người đưa ra học thuyết khác với truyền thống, muốn mọi người mãi mãi tin rằng trái đất là trung tâm của vũ trụ. Tòa án tôn giáo của Giáo hội gọi thẩm vẫn Galilê, Galilê nhận được sự cảnh cáo của Giáo hoàng, cấm ông tuyên truyền cho “Thuyết mặt trời là trung tâm của vũ trụ” dưới mọi hình thức.
 
Galilê bị đả kích, nhưng ông vẫn không quên công việc nghiên cứu của mình. Tốn mất thời gian 6 năm để hoàn thành cuốn sách của mình, nội dung bàn về hai quan điểm “Thuyết mặt trời là trung tâm của vũ trụ” và “Thuyết Trái đất là trung tâm của vũ trụ”. Cuốn sách truyền bá tư tưởng mới, viết sinh động, khôi hài, sau khi xuất bản độc giả đã giành nhau mua hết ngay.
 
Những người phản đối Galilê đọc xong liền tiến hành công kích ông, nói rằng xuất bản cuốn sách này là vi phạm lệnh cấm và làm vấn đề trở nên càng ngày càng nghiêm trọng.
 
Như vậy sách vừa ra đời được nửa năm đã bị cấm bán. Giáo hoàng đã tin vào những lời miệt thị Galilê của một số người lòng dạ hẹp hòi, tòa thánh La Mã và vương quốc Tây Ban Nha cùng phối hợp đưa ra lời cảnh cáo, loại cảnh cáo này là một biện pháp vô cùng nghiêm khắc lúc bấy giờ.
 
Hai tháng sau tòa án Rome gửi trát đòi Galilê đến toà án thẩm vẫn. Mặc dù đã 69 tuổi, bệnh nằm liệt giường ông vẫn bị áp giải đến Rome.
 
Lúc đầu, Giáo hội chỉ định để Galilê thừa nhận việc ông tuyên truyền “Thuyết mặt trời là trung tâm của vũ trụ” là sai lầm đồng thời yêu cầu ông viết giấy đảm bảo sau này không tuyên truyền nữa. Nhưng Galilê không nhận tội, cũng không viết giấy bảo đảm, ông nói: “Những điều tôi viết trong sách dều là sự khách quan, tôi không hề phản đối Giáo hoàng. Tôi có tội gì? Lẽ nào tôi lại phải che giấu chân lý, lừa dối mọi người? Lẽ nào tôi sẽ bị trừng phạt vì nói ra sự thật?”
 
Việc thẩm vấn kéo dài 5 tháng, sức khỏe của Galilê đã không chịu nổi, nhưng mỗi lần thẩm vẫn ông không hề tỏ ra hối hận về việc mình làm. Vì sức khỏe quá yếu, sau mỗi lần chịu thẩm vấn ông đều phải trở về bằng cáng. Tòa án Giáo hội thấy sức khỏe của ông thực sự không chịu nổi liền phán quyết: “Tội danh Galilê là đi ngược lại giáo lý tuyên truyền học thuyết dị đoan bị cầm từ chung thân.
 
Sau khi tòa án tuyên phạt, Galilê bị giam gần Rome, mất tự do. Cho dù là như vậy, đêm về Galilê vẫn kiên trì viết cho đến khi mắt bị hỏng ông không còn nhìn thấy ánh sáng nữa. Ông tin tưởng ánh sáng chân lý chắc chắn sẽ chiến thắng mọi thế lực đen tối. Sau đó không lâu Galilê đã trút hơi thở cuối cùng.
 
Hơn 300 năm sau, năm 1979 Tòa thánh La Mã đã công khai sửa cho Galilê. Giáo hoàng chính thức tuyên bố, phán quyết của Tòa thánh La Mã đối với Galilê là sai lầm nghiêm trọng. Lịch sử cuối cùng đã có pháp quyết công bằng đúng đắn đối với nhà khoa học vĩ đại này, tên tuổi của Galilê mãi mãi được loài người kính trọng.


Anh đã dạy em cách yêu thương một người!

Ngày anh đến, em được ôm anh rất lâu, rất lâu để được biết cái lạnh của Hà Nội cũng có lúc ấm áp như thế nào, để biết là có người cũng lạnh như mình để biết đôi tay anh to thế nào
Ngày anh đến…

Có con bé không còn thích lang thang ngang dọc khắp phố phường một mình chỉ muốn ngồi sau xe anh, dựa nhẹ đầu vào vai anh rồi khe khẽ hát vu vơ. Người đưa em đi khắp những ngõ phố Hà Nội, những con đường ấy dường như đã bớt cô đơn và lạnh lẽo hơn từ khi có anh…


Ngày anh đến khi mùa đông vừa chạm ngõ… Hà Nội mùa Đông là ngõ nhỏ phố nhỏ là những quán cóc liêu xiêu ấm nồng không khí lạnh... Hà Nội mùa đông đẹp cô đơn và giá buốt.

Ngày anh đến…

Có con bé đã không còn lạnh lẽo… Được ôm anh rất lâu, rất lâu để được biết cái lạnh của Hà Nội cũng có lúc ấm áp như thế nào, để biết là có người cũng lạnh như mình để biết đôi tay anh to thế nào, đôi vai của anh rộng lớn lắm và để được thấy bầu trời to lớn dịu dàng của em…

Ngày anh đến…

Em đã biết mình được che chở được yêu thương được vòi vĩnh được nũng nịu được là một đứa TRẺ CON theo đúng nghĩa đấy, vì đôi khi trong khi cuộc sống này cứ bắt em phải LỚN phải mạnh mẽ, phải kiên cường phải cứng cỏi để trưởng thành để chống chọi với cuộc sống đầy rẫy sự bon chen cám dỗ và…. phải MỘT MÌNH khi đối mặt với cô đơn.

Ngày anh đến…

Cảm ơn anh vì đã cho em một bờ vai để tựa, để em cảm thấy mình có một chỗ dựa nào đó, có một bàn tay nắm lấy em khi em muốn buông xuôi, có một ánh mắt nói với em rằng: “mạnh mẽ lên cô bé” khi em muốn gục ngã… có một trái tim đang làm tan chảy trái tim đã lâu rồi băng giá của em…



Trước khi anh đến, có một con bé ngang ngạnh, cứng đầu, không từ một trò nghịch ngợm nào của lũ “tóc ngắn, đầu đinh”, có một cô bé ngang tàn “trời không sợ, đất không sợ”, một cô bé dễ khóc dễ tổn thương, một cô bé cứ lặng lẽ giấu nỗi buồn vào sau đôi mắt và tiếng cười đã biết nhớ, biết khóc, biết giận và say nắng anh tự khi nào rồi!

Ngày anh đến, Anh dạy em cách yêu thương trọn vẹn một người!

Nếu em yêu anh, chàng trai của gió...

Những chàng trai của gió luôn bị coi là lăng nhăng, tàn nhẫn. Nhưng em có biết rằng, những chàng trai của gió rất lãng mạn. Họ thiếu tình cảm và luôn khát khao được yêu thương...
Những chàng trai của gió luôn bị coi là lăng nhăng, tàn nhẫn. Nhưng em có biết rằng, những chàng trai của gió rất lãng mạn. Họ thiếu tình cảm và luôn khát khao được yêu thương

Làm người con của gió khổ lắm, ngày ngày rong chơi, trêu đùa. Nhưng em có biết rằng ...anh thật sự mệt mỏi. Người ta cứ nghĩ gió ko có cảm xúc, gió lúc nào cũng vui tươi, đùa cợt...mà không biết rằng, sau những cơn gió là lăng thầm, anh lại ngừng lại, buồn bã ôm nỗi cô đơn.

Làm chàng trai của gió, anh có rất nhiều vệ tinh bên cạnh, nhưng không phải ai cũng động lòng. Em thấy anh cười rộn rã, thấy anh đi chơi với người lạ, thấy anh tay trong tay với 1 cô gái mới quen, nhưng em không biết đằng sau nụ cười ấy là những phút nhớ nhà, đằng sau những trò chơi ấy là thèm khát 1 cái ôm. Người con của gió luôn cần tình cảm. Bởi họ mang theo giá lạnh, họ cần ấm áp để sưới ấm con tim


Những người như anh luôn mang mặt na, và trớ trêu thay, mọi người đều tin vào mặt nạ ấy. Tin đến nỗi chính anh cũng tin theo, và tự nhủ không hiểu mình là ai nữa...nhưng mỗi đêm đến, khi cuộc vui đã tàn, khi con người thật trở lại, anh lại vùi mình trong xót xa

Em à, em có biết anh cô đơn và thèm khát hơi ấm thế nào ko?

Nhưng chàng trai của gió rất ít khi yêu nhưng đã yêu là thật lòng. Họ đùa nghịch, nhưng rất ít ai chạm tới tim họ. Họ chơi bời, họ trăng hoa với nhiều vệ tinh, nhưng đó chỉ là những phút giây nông nổi để che lấp đi cái lạnh. Họ cô đơn quá nên phải cố làm nóng mình trong những cuộc vui. Họ gồng mình theo đuổi thứ mình không thể để khỏa lấp đi sự trống rỗng, nỗi khát khao yêu thương nhen nhóm từng ngày để rồi chợt nhận ra mình không có gì cả, mình cô đơn quá, mình cần người chở che. Họ bất cần đời, không quan tâm đến người khác, họ ít khi tin người bởi họ sợ 1 ngày nào đó, khi bị ai tóm bắt, họ sẽ yếu đuối, mất tự do, và dựa dẫm. Chinh phục chàng trai của gió rất khó nhưng khi làm được rồi, em sẽ có hạnh phúc. Người con của gió luôn muốn dùng năng lượng của mình để làm vui lòng người họ yêu. Họ khát khao tình yêu, khát khao đến cháy bỏng. Những người con của gió như những đứa trẻ, họ dễ vui, dễ giận, chỉ là họ không biểu hiện điều đó mà thôi

Thế nên em à, nếu em yêu anh, chàng trai của gió...

Thì anh sẽ dùng tất cả năng lượng của mình để làm em vui. Anh sẽ nhấc bổng em lên cao, thật cao, cho em ngắm bầu trời, đám mây và hoa đồng nội. Anh sẽ đưa em đến nơi đất lạ chỉ để ngắm em trầm trồ và reo lên"em thích lắm anh ơi". Sẽ chỉ cho em những thứ hay ho mà anh thích, sẽ nâng tiếng sáo, tiếng đàn em vút cao...



Anh sẽ dựa dẫm em mỗi ngày, sẽ mở lòng mình thật rộng cho em biết anh thiếu thốn tình cảm, khát khao yêu thương đến mức nào. Anh sẽ làm 1 đứa trẻ bên cạnh em, dễ vui, dễ khóc. Làm đứa trẻ biết nhường phần ăn cho em mỗi ngày nếu em đói, biết đắp chăn cho em khi em lạnh, đứa trẻ tràn đầy tình yêu thương, và tràn đầy hạnh phúc khi được nhìn thấy người mình yêu thương.

Anh sẽ dốc lòng, dốc sức, yêu em mỗi ngày. Sẽ hong khô quần áo, quạt mát những ngày nóng nực. Em có biết không, chàng trai của gió đảm việc nhà lắm đấy, anh sẽ làm 1 chàng trai trẻ con để em mắng mỏ mỗi ngày, được không?

Làm người con của gió khổ lắm, phải bay lượn mỗi ngày, đùa vui với mặt nạ giả tạo, nhưng sâu trong tim anh biết rằng, chốn anh về là em. Một ngày nào đó, gió sẽ ngừng lại, và đến bên em, trở thành 1 chàng trai đích thực.

Mùa đông của em

Năm nay Em sẽ không là cô bé mùa đông của riêng ai nữa. Em sẽ tự tay viết tiếp một bản nhạc mới cho cuộc đời...
Mùa đông…mùa của những hàng cây trụi lá, mùa của những cơn gió heo may, mùa của tình yêu của nỗi nhớ, của những cảm xúc bất chợt…

Em rất yêu mùa đông, yêu từ lâu lắm rồi, từ khi nào Em cũng không nhớ nữa.

Em thích được cuộn tròn trong chăn nghe một khúc nhạc hay mặc cho ngoài kia gió đông gào rú.

Em thích tụ tập với bạn bè nhâm nhi li trà Emng bốc khói, nhấm nháp bắp ngô nướng thơm lừng,

Em thích đi dạo đêm đông nhìn ngắm phố phường, ngắm những đôi lứa tay trong tay nụ cười hạnh phúc xua tan đi bao lạnh giá. Em thích những chiếc áo mùa đông dày sụ, ấm áp và ngộ nghĩnh. Em thích những bài hát về mùa đông, Em thích, thích, thích tất cả mọi thứ về mùa đông… tại sao vậy nhỉ trong khi không mấy ai thích mùa đông, ai cũng bảo chỉ mong đông qua nhanh để mùa xuân tới.



Có lẽ vì Em sinh ra vào mùa đông

Có lẽ vì Em gầy nên thích mặc áo thật dày

Có lẽ vì mùa đông con người ta sẽ xích lai gần nhau hơn

Có lẽ vì mùa đông gắn với Em nhiều kỉ niệm

Có lẽ vì…

Có người gọi Em là cô bé mùa đông, Em thích biệt danh đáng yêu đó. “mùa đông đến, em vẫn cười, em ước mình là bông tuyết ngoài trời, để được bay mãi lên thiên đường, một thiên đường tuyết rơi…”

Mùa đông là mùa hội ngộ nhưng cũng là mùa chia li. Mùa đông sẽ thật ấm áp khi trái tim được sưởi ấm nhưng cũng sẽ cảm nhận rõ hơn cái lạnh khi con người ta cô đơn.

Với Em mùa đông năm nay thật khác, mùa đông cuối đời sinh viên mùa đông của sự xa cách. Cảm nhận trong Em cũng khác xưa thật nhiều, có lẽ lạnh, có lẽ cô đơn nhưng cũng có lẽ có một cái gì đó rất mới đang trỗi dậy như đám than hồng đang chờ bùng lên thành ngọn lửa.

Em vẫn yêu mùa đông, tuy rằng nhiều thứ đã đổi thay nhưng rồi sẽ có những cảm xúc mới, kỉ niệm mới, đặc biệt mùa đông năm nay Em nhận ra một điều: tình bạn là một món quà tuyệt vời, không chỉ có tình yêu mới có thể sưởi ấm con tim khi đông đến, không chỉ có tình yêu mới đem lại những phút giây hạnh phúc, không chỉ có tình yêu mới cho ta những kỉ niệm đẹp.

Năm nay Em sẽ không là cô bé mùa đông của riêng ai nữa, Em sẽ tự tay viết tiếp một bản nhạc mới cho cuộc đời Em.Em mong sao bạn bè Em ai cũng sẽ có một mùa đông thật ấm áp dù cho ngoài trời giá buốt, dù cho gió lạnh ùa về vì ai cũng có ít nhất một người bạn sẵn sàng sưởi ấm trái tim mình.


Nước mắt của một cô gái

Anh có biết từ ngày yêu anh em đã không còn nhìn thấy ánh hào quang, không còn một tia tình yêu nào dù là nhỏ nhất cho người khác. Em ngốc quá chỉ biết yêu mình anh mà thôi...
Em khóc khi cãi nhau với anh,

Chúng ta có hàng trăm lý do để cãi nhau nhưng chỉ mình em giận, mình em ủ rủ, mình em buồn và em khóc.

Em khóc khi anh bị thương,

Anh thích đá bóng vì thế trầy xước với anh là thường xuyên, những lúc đó em lo lắng, sợ hãi, em đau như chính mình bị thương và em khóc.

Hay em khóc chỉ đơn giản vì nhớ anh,

Đó là những hôm anh đi xa, em đợi điện thoại của anh, đợi anh nói rằng anh khỏe, anh đang đi làm, anh sẽ nhanh về với em… và em khóc.

Và em khóc khi anh thay đổi,

Đôi khi em tự hỏi có phải việc em giành quá nhiều thời gian để chăm sóc, lo lắng cho anh, chỉ để bên cạnh anh là lý do làm anh thay đổi. 



Chỉ cần nhìn thấy anh dịu dàng, ân cần với một ai đó mà không phải là em thì em sẽ khóc, khóc cho em, khóc cho mối tình của chúng ta và như anh vẫn thường nói “Ngoài việc khóc ra, em không biết làm gì nữa?”. Đúng là như vậy, ngoài việc em có thể khóc, em không làm được gì hơn để giữ anh, vì em biết trong cuộc tình này chỉ một mình em là người phải khóc. Cái thứ nước mằn mặn thường lăn dài trên má của em chỉ để khóc vì anh mà thôi.

Giờ đây em sẽ phải là kẻ thất bại vì không thể níu giữ được trái tim anh, nhưng em đã thắng được chính mình khi em biết thế nào là tình yêu nơi anh. Em đã yêu, tình yêu đó sẽ qua nhưng còn theo em suốt cuộc đời này. Ba năm trôi qua, một người con gái như em chỉ biết đến một người là anh, vậy là em phải bỏ cuộc vì một cuộc tình mong manh phải không anh?

Và chỉ hôm nay nữa thôi anh cho em khóc nhé, khóc khi anh nói chia tay. Ngày mai và mãi sau này em sẽ không khóc vì anh đâu, không khóc vì bất kì một lý do gì liên quan đến anh nữa, em sẽ không cho phép nước mắt mình mãi rơi vì anh… Vì em đã quá ngốc khi cố gắng nắm lấy một thứ mà nó không thuộc về em. Đó chính là tình yêu của anh.

Em hạnh phúc khi được đồng hành cùng anh một đoạn nào đó trên con đường đời chẳng rõ là ngắn hay dài.

Có những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trong thầm lặng...

Có những nỗi đau đã vô tình khắc sâu trong tâm hồn mà không thể gột xóa được...

Và...

Có những nụ cười đã mãi mãi đi vào dĩ vãng của quá khứ, mãi mãi không bao giờ trở lại. Cảm ơn anh, cảm ơn tình đầu đã cho em biết thế nào là yêu và thế nào là đau, để em đến với tình yêu thứ hai trọn vẹn hơn, tạm biệt anh yêu! Nước mắt của em sẽ không giành cho anh nữa…


Có những ngày em chẳng yêu anh...

Là những ngày... khi anh nói lời yêu cũng trở thành một câu cửa miệng, và em cũng trở nên quá quen thuộc, để cái ôm em cũng trở thành quán tính, và hơi thở cũng không mang điều mới mẻ...
Một tuần có 7 ngày, một tháng có 30, đôi khi là 31. Và con số đó của một năm là 365, chúng ta đã ở bên nhau bao lâu lần 365 ngày rồi em nhỉ. Nhưng, anh biết ....không phải ngày nào... em cũng yêu anh!

Có những ngày em chẳng yêu anh... Là khi anh ghét em mặc những chiếc áo gypsy rườm rà, những chiếc mini-skirt điệu đà, những đôi giầy búp bê. Anh bắt em mặc những chiếc áo sơmi phẳng lì cổ cao, những chiếc áo không họa tiết cầu kỳ. Anh để mặc em với cái nhìn tiếc nuối vào tủ quần áo, với một phong cách chẳng phải là em....

Để có những ngày em điểm phấn tô son lại, mặc một chiếc váy có nút điệu đà, xỏ một đôi giày kiểu cách. Em bước ra đường một mình. Em phóng xe một mình, mỉm cười nhìn mọi người. Và... những ngày như thế... anh biết em chẳng yêu anh...

Có những ngày em chẳng yêu anh... Khi anh hững hờ những câu chuyện, những lời tâm sự. Anh để mặc em nói một mình, anh sẽ chẳng hiểu gì cả, rồi hỏi đi hỏi lại, hoặc sẽ trả lời qua loa, đại khái ậm ừ "Ờ, thôi, kệ đi".

Để có ngày, với những câu chuyện, em chẳng buồn kể anh nghe, em sẽ tìm bạn nói chuyện, để có người cùng cười xòa thích thú, cùng lo lắng, cùng chia sẻ với em... Và anh nhận ra rằng... em chẳng yêu anh... những ngày như thế...

Là những ngày... khi anh nói lời yêu cũng trở thành một câu cửa miệng, và em cũng trở nên quá quen thuộc, để anh đến gặp em như một nhiệm vụ, để cái ôm em cũng trở thành quán tính, và hơi thở cũng không mang điều mới mẻ. Rồi bờ vai anh không còn là nơi lý tưởng, những cái xiết tay cũng trở nên hờ hững....Và những lúc đó, anh chắc rằng em chẳng yêu anh....



Là những ngày, những nỗi buồn em chẳng nhớ đến anh, Là những khó khăn em chẳng cần anh giúp đỡ, để không phải được anh bao bọc :"Em muốn mình tự lập và trưởng thành hơn", mặc dù điều anh muốn là được chia sẻ vào bảo bọc em. !!??

Có những ngày như thế...anh biết em chẳng yêu anh! Khi anh ném vào em những câu nói trong cơn tức giận, như những con sóng dữ dội đập vào bờ cát trắng, và những hành động đã trở thành ám ảnh, để em chỉ biết dùng những giọt nước mắt xoa dịu vết thương lòng. Để có những bí mật đã hóa thành đá và trở thành địa ngục bên trong.

Nhưng... những ngày như thế... anh chẳng phải là anh cũng bởi vì, Em chẳng còn yêu Anh !

Có một ngày em không yêu anh

Em trở về nơi xa với chiếc áo anh chưa tìm thấy

Có một ngày em cười bằng ánh sáng của nụ hôn khác

Những nỗi buồn của mùa mưa khác

Những buồn vui anh không có bao giờ

Ngày em không yêu anh

Em tràn ngập niềm vui rời xa căn nhà cũ

Chiếc áo sờn vai em đã thay bằng màu áo khác

Ngày ấy anh bắt đầu bằng bước chân của ngày quên em
....

Anh đã là một chàng trai với màu tóc khác

Riêng năm tháng cuộc đời vẫn như ngày xưa .

Kenh14

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

Cộng đồng vĩnh biệt 'hiệp sĩ' Nguyễn Công Hùng

Trưa 1/1, dòng tin buồn "Hiệp sĩ CNTT Nguyễn Công Hùng qua đời" đăng trên trang cá nhân của anh khiến nhiều người ngỡ ngàng, tiếc nuối. Dòng tin này sau đó được chia sẻ trên khắp các diễn dàn như một lời thông báo tới những ai từng biết đến và khâm phục nghị lực, tài năng của "hiệp sĩ" khuyết tật Nguyễn Công Hùng. Phần lớn những người biết đến Hùng đều từng đọc những bài viết của anh trên các tờ báo dành cho công nghệ thông tin.

Những lời chia buồn, lời chúc anh an nghỉ nơi chín suối được viết bên dưới mẩu tin báo kèm theo những biểu tượng buồn, khóc. "R.I.P anh", "buồn thật", "chia buồn cùng gia đình", "vô cùng ngưỡng mộ anh, xã hội mất đi một anh hùng"... là những tình cảm yêu mến của bạn bè, người thân để lại dưới bức ảnh đen trắng chụp Nguyễn Công Hùng đội mũ đen, quàng khăn rằn.

"Một ngày buồn cho những ai yêu mến và ngưỡng mộ tài năng của anh. Một người vượt lên số phận, mang lại niềm tin cho những người khuyết tật khác ròng rã hàng chục năm trời. Giờ là lúc anh nghỉ ngơi. Hãy yên nghỉ, người hiệp sĩ", Cadenlid gửi lời vĩnh biệt.

Nghe tin "hiệp sĩ" Hùng qua đời, không ít người bất ngờ "Sáng nay, ngồi xe buýt đọc báo mới biết tin này", "Sao lại mất đột ngột vậy? Chúc anh yên nghỉ. Xin dành cho anh một phút mặc niệm" hay "Mới xem được thông tin trên báo sáng nay, chúc anh yên nghỉ nơi vĩnh hằng..!".




Chưa từng gặp gỡ, trò chuyện nhưng khi tình cờ hay tin Công Hùng qua đời, Lee Fann "nghe trong lòng nhói đau". "Một thời lang thang khắp các diễn đàn IT, nhờ tư vấn, chỉ dẫn các thủ thuật vi tính, đã từng được anh trả lời bài viết. Có lần tò mò, vào trang tiểu sử xem về anh, rồi cảm phục, quý mến. Cuộc đời anh giống như một truyện cổ tích hiện đại, khiến tôi có cảm giác bay bổng trước nghị lực đáng nể của anh. Tôi vội vã vào conghung.com, nhưng chưa thấy thông báo gì về sự ra đi của anh, mà chỉ thấy bài viết cuối cùng anh để lại ghi ngày 28/12/2012. Nguyện cầu anh yên nghỉ thanh thản", Lee Fann viết.

Nhiều bình luận cũng bày tỏ sự ngưỡng mộ tài năng của chàng "hiệp sĩ" khuyết tật nổi tiếng trong giới công nghệ thông tin. Frank Anthony "nghiêng mình trước anh",Black Cigar "phải học tập nghị lực của anh nhiều lắm" còn nickname Anh Eo xúc động: "Vô cùng ngưỡng mộ anh, xã hội mất đi một anh hùng".

Ngoài những lời chúc yên nghỉ, bạn bè, đồng nghiệp và người yêu mến Hùng cũng nhớ đến anh qua nhiều kỷ niệm. Nickname Zin Zin không thể quên được lần "ngồi nhậu và được ngủ lại nhà anh". Với anh, sự ra đi của Hùng "quá đột ngột". Còn Lê Minh Hiệp "sẽ không quên những ngày tháng cùng cạnh tranh phát triển với anh". "Yên nghỉ nhé anh Hùng, em vẫn sẽ nhớ mãi anh Conghung.net, diễn đàn nổi tiếng một thời", Lê Minh Hiệp chia sẻ.

Nghị lực vươn lên của chàng trai khuyết tật quê Nghệ An "không chỉ mang lại niềm tin cho người khuyết tật mà cả những người bình thường". Với Razer_guy, "anh như thiên sứ được Thượng đế phái xuống mang lại niềm tin và hy vọng cho đời và khi đã hoàn thành sứ mệnh, anh lại lặng lẽ ra đi , cầu mong anh an nghỉ bình yên mãi mãi".

Trên Facebook của Nguyễn Công Hùng, status cuối cùng anh đăng ngày 28/12, với nội dung: "Đầu tháng tới, Hùng sẽ có chuyến hành trình miền Trung và miền Nam. Trong hành trình này Hùng rất muốn đến thăm phố Trịnh Công Sơn (thành phố Huế) và quê hương cố ca sĩ Ngọc Lan (quê ở Nha Trang nhưng không biết rõ ở đâu). Ai biết xin chỉ giúp Hùng nhé. Rất cảm ơn!".

Háo hức về chuyến đi, Hùng thông báo với bạn bè rằng: "Sáng 31/12, Hùng sẽ có mặt ở Sài Gòn, sau đó qua thăm nhạc sĩ Phạm Duy rồi đi Vĩnh Long". Trước lời mời về Hậu Giang chơi, Hùng gửi mấy câu ca: "Chiếc áo bà ba trên dòng sông thăm thẳm / Thấp thoáng con xuồng bé nhỏ mong manh / Nón lá đội nghiêng tóc dài con nước đổ / Hậu Giang ơi em vẫn đẹp ngàn đời" và hẹn lần khác ghé thăm.

Và đó cũng là bình luận cuối cùng của Công Hùng trên Facebook cá nhân bởi chiều 31/12 anh đã ra đi mãi mãi, bỏ lại chuyến hành trình dang dở.

"Bao nhiêu dự định của Công Hùng còn đang dang dở. R.I.P em nhé. Bless you",Vu Thi Xuan Hanh gửi lời chia buồn. Cùng chung cảm xúc, một người bạn khác của Hùng viết: "Bao nhiêu giấc mơ còn chưa thực hiện được. Yên nghỉ anh nhé". Còn Phượng Hồng chia sẻ trên dòng nhật ký cuối cùng của Hùng: "Thật sự bất ngờ và xúc động khi nghe tin anh ra đi! Yên nghỉ anh Hùng nhé! Cảm ơn anh đã cho quê hương Nghi Lộc thêm một niềm tự hào lớn!".

Những hình ảnh về anh trên Facebook cá nhân và kế hoạch chưa thực hiện vẫn mãi còn đó như một thước phim đẹp về chàng "hiệp sĩ" Công nghệ Thông tin tài năng, giàu nghị lực.

Theo thông tin từ gia đình Nguyễn Công Hùng, thánh lễ an táng anh tại nhà thờ Chính tòa Xã Đoài sẽ diễn ra lúc 13h30 ngày 3/1. Sau thánh lễ, Nguyễn Công Hùng sẽ được an táng tại nghĩa trang giáo họ Xã Đoài.

P/s: Anh như là người anh, người bạn, thần tượng của tôi là nghị lực để mọi người hiểu rằng cuộc sống thật nhiều khó khăn nhưng với anh không là gì và vì anh là nhân vật vĩ đại trong lòng của tôi và nhiều người... Tôi muốn gởi lời biết ơn đến anh, một lời chia buồn đến gia đình anh. Mong anh được an nghĩ!


[Sinh năm 1982 ở miền quê nghèo Nghi Lộc (Nghệ An), cơ thể Nguyễn Công Hùng dần teo tóp vào năm 2 tuổi, do chứng bệnh nhão cơ. Dù gia đình đã nỗ lực đưa đi khắp các bệnh viện để điều trị nhưng không có kết quả, Hùng phải ngồi trên chiếc xe lăn suốt đời.
Mặc dù bệnh tật nhưng Nguyễn Công Hùng lại học rất giỏi, nhất là các môn về toán học và mỹ thuật. Mặc dù bệnh tật nhưng Nguyễn Công Hùng lại học rất giỏi, nhất là các môn về toán học và mỹ thuật. 15 tuổi Hùng bắt đầu làm quen với máy tính. Sự thông minh và ý chí, nghị lực phi thường đã giúp Hùng trở thành một chuyên gia về công nghệ dù chỉ với một ngón tay có thể cử động được.

Năm 2004, Công Hùng mở trung tâm đào tạo tin học cho người khuyết tật tại nhà riêng xã Nghi Diên huyện Nghi Lộc. Với những hoạt động thiện nguyện có hiệu quả của mình, năm 2005, Công Hùng được phong là hiệp sĩ Công nghệ thông tin. Năm 2006, Công Hùng được Trung ương Đoàn bầu chọn 1 trong 10 gương mặt trẻ tiêu biểu toàn quốc.

Anh đang là giám đốc của Trung tâm Nghị lực sống.]


Tổng hợp Vnexpress.net

Những quả bom thông minh có cánh

Quân đội Australia sẽ là lực lượng vũ trang đầu tiên sử dụng phiên bản bom vạn năng thông minh tiên tiến nhất do tập đoàn Boeing chế tạo.


Nếu xem lại những bộ phim tài liệu cũ về các chiến dịch ném bom trong Thế chiến thứ hai, bạn sẽ thấy máy bay thả bom từ “bụng” của chúng. Điều nghịch lý là những quả bom đó không nhằm vào bất kỳ mục tiêu nào. Phi công nhấn nút để chúng rơi xuống với hy vọng chúng sẽ rơi trúng mục tiêu nào đó. Vị trí rơi của bom phụ thuộc vào lực hấp dẫn của trái đất và gió. Người ta hay gọi chúng là “bom ngu”. Dù phi công muốn thả bom vào một mục tiêu lớn (như hồ chứa nước chẳng hạn), việc bom rơi đúng vị trí mà họ muốn hay không hoàn toàn phụ thuộc vào may mắn.

Bom được dẫn hướng đã ra đời trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh nhờ sự hỗ trợ của camera, tia laser, hệ thống điều khiển bằng sóng radio và các thiết bị khác. Khả năng rơi trúng mục tiêu của loại bom này cao hơn so với bom trong Thế chiến thứ hai, song chi phí sản xuất chúng cũng lớn hơn. Dù độ chính xác tăng, khả năng tiêu diệt mục tiêu của chúng cũng vẫn phụ thuộc vào may mắn. Vì thế, từ sau Thế chiến thứ hai tới tận Chiến tranh vùng Vịnh vào năm 1991, phần lớn bom vẫn được gọi là “bom ngu”.

Sau Chiến tranh vùng Vịnh, Bộ Quốc phòng Mỹ muốn chế tạo một loại vũ khí không đối đất có khả năng hoạt động trong mọi điều kiện thời tiết và địa hình. Trong vòng một thập kỷ sau đó, nhiều tập đoàn công nghiệp quốc phòng Mỹ đã nghiên cứu loại bom theo yêu cầu của Lầu Năm Góc. Tập đoàn Boeing chế tạo một loại bom vạn năng mang tên Joint Direct Attack Munition (JDAM). Đây không phải là một loại bom mới. Trên thực tế Boeing chỉ tìm cách tăng “trí thông minh” cho những loại bom đã tồn tại bằng cách lắp cánh và trang bị thêm bộ điều khiển ở đuôi của bom. Quá trình điều khiển được thực hiện bởi sự kết hợp giữa hệ thống định vị toàn cầu và hệ dẫn quán tính ba trục.

Nếu mang theo bom JDAM, máy bay có thể ném từ độ cao 8 tới 24 km – khoảng cách khá an toàn đối với phi công. Ngoài ra phi công còn có thể ném bom khi máy bay đang lao xuống hoặc bay lên. Bom JDAM có thể tiêu diệt mục tiêu trong phạm vi có bán kính 13 m tính từ vị trí chạm đất của nó. Do chi phí sản xuất bom JDAM khá thấp (27.000 USD/quả) nên 26 nước đã sử dụng loại bom này và 238.000 bộ điều khiển đã được sản xuất.

Phiên bản mới nhất của bom JDAM là JDAM-ER (viết tắt của JDAM Extended Range) do Boeing thiết kế. Loại bom này có khối lượng gần 227 kg và sẽ được sản xuất tại Australia. Không quân Australia sẽ là lực lượng đầu tiên sử dụng chúng. Điểm khác biệt của nó so với những phiên bản trước là cánh bom sẽ chỉ mở ra sau khi bom được ném từ máy bay. Với JDAM-ER, người ta có thể làm tăng độ chính xác của nó bằng các trang bị thêm cảm biến laser, thiết bị chống nhiễu cho hệ thống định vị toàn cầu, cảm biến radar có khả năng hoạt động trong mọi điều kiện thời tiết.

Boeing đã thử nghiệm thành công bộ dẫn hướng dành cho bom JDAM-ER trong các đường hầm từ tháng 9 năm nay.

“Nhờ sử dụng bom JDAM-ER, không quân Australia sẽ có thể giảm nguy cơ thương vong đối với phi công, cho phép các máy bay tấn công mục tiêu từ độ cao mà các loại pháo phòng không của đối phương không thể tiêu diệt. Với bom mới, không quân của chúng tôi có thể tiêu diệt nhiều mục tiêu những lại giảm số lần xuất kích”, Jason Clare, Bộ trưởng Quốc phòng Australia, tuyên bố.

DBS M05479
Quang Cao