Custom Search



Nơi bạn đến là nơi tôi bắt đầu, nơi tôi qua sẽ là nơi bạn đến...

Thursday, February 27, 2014

Tôi Thề Tôi Mà Ko Làm Cho Cô Yêu Tôi Thì Tôi Ko Mang Họ Trần P4

Chương 16

Một lát sau, từ ngoài cửa có một thân ảnh kiêu sa, xinh đẹp đang vứt bỏ hết tất cả hình tượng mà lao xồng xộc về phía này. Chẳng ai khác ngoài còn bạn thân của tôi cả.

“Rầm” cánh cửa (lại) bị đạp thêm một lần nữa, kiểu này thì cái bệnh viện lo mà thay cửa sớm đi thôi, tôi gnhix chắc chẳng mấy chốc nữa, mấy người này chẳng cần đạp nữa mà cái cửa cũng tự mở ra luôn vì… gãy.

- Sao rồi? Gãy mấy cái xương? Sắp chết chưa? Trời ơi, cậu đừng có chết mà tớ đã kịp mua sắm, chuẩn bị gì đâu, vàng mã, quan tài tớ còn chưa mua nữa mà. Thế cho nên là chưa chết được đâu.
- Vâng thưa chị, em vẫn đang sống nhăn sống nhở ra đây.
- Á, mẹ ơi, xác chết tỉnh dậy!
- Dạo này xem phim kinh dị nhiều quá rồi phải không? Tớ mới chỉ gãy tay thôi chứ đã chấn thương sọ não gì đâu.
- Thế à? Sao chán thế!


Chán, cái con nhỏ này nói thế là có ý gì vậy chứ? Tôi còn sống thì chán sao, bạn bè thế này đây hả trời?

- Chán cái đầu nhà cô nhá, lúc tôi gọi thì tôi đâu có thấy cô đến đâu xong bây giờ cô còn rủa tôi chết là sao hả?
- Chắc tại cậu ăn ở thiếu đạo đức nên mới thế chứ gì.
- Có mà cậu ăn ở thiếu đạo đức nên mới bị trai nó bỏ thì có!

Thôi chết, lỡ miệng rồi, chúa ơi, con xin rút lại câu nói vừa nãy mà. Bây giờ thì tôi chỉ còn cách hát “nếu thời gian có quay trở lại…”.

- Cậu… cậu, sao cậu lại nhắc đến chuyện đó chứ, cậu cố ý đúng không? Cậu ghét tớ rồi chứ gì, hú hu hu hu, tớ quá là đau lòng, tớ đang bị tổn thương, trong lòng tớ đau quá!

Ngoài kia có nhiều bác sĩ lắm đấy, đau cái gì ra bảo người ta, người ta khám cho. Nghĩ thế thôi chứ nói ra để có mà chết à.

- Đâu, ý tớ là con trai ngoài biển nó bỏ hết vào bụng cậu rồi ý, cậu thích ăn trai mà đúng không?
- Có thật là cậu không có ý kia không?
- Thật mà!
- Thôi được rồi. Sao lại thành ra cái nông nỗi này hả?
- Ngã xe!
- Thế hả? Thế xe đâu rồi?
- Vứt luôn đi, cái xe xúi quẩy đấy. Mua cái mới.
- Hả? Cậu tiết kiệm lắm cơ mà, hay ngã đập đầu xuống đất nên đơ đơ rồi?
- Đơ cái đầu nhà cậu. Thỉnh thoảng phá lệ một lần cũng đâu chết ai. Thôi, cậu ngắm tớ đủ chưa? Đủ rồi thì đi ra đi, cho người ta còn ngủ, mệt quá đi mất thôi.
- Bạn bè mà đối xử với nhau như thế đấy hả?
- Về đi, không tiễn.

Đã mệt mỏi đến cực điểm rồi mà còn phải ngồi đàm thoại với con này thì đến chắc sắt thép cũng không thể chịu nổi được mất. Nếu như cứ trả lời nó thì nó sẽ nói đến sáng mai cũng chưa hết chuyện.

- À mà này, tớ quên mất.
- Sao nữa?
- Tớ sắp chuyển sang trường cậu đấy, định chuyển vào lớp cậu luôn. Nhớ nhanh khỏe để còn nghênh đón tiểu thư đây đấy nhé!
- Cái trường cậu đang học có gì bất mãn hay sao mà phải chuyển.
- Nghe nói canteen ở trường cậu nhiều món hơn trường tớ.
- Ờ, chắc thế đấy, đi ra đi cho tôi ngủ cô nương ơi.

Nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ như được đà kéo đến mãnh liệt làm tôi hoàn toàn không thể chống chọi được thêm một giây phút nào nữa mà bị miễn cưỡng bắt đi gặp Chu Công (*).

Khi tỉnh dậy thì trời cũng đã tối, đèn đường cũng đã thi nhau bật lên làm cả con đường nhuốm một sắc vàng mộng lung, huyền ảo. Ngoài đường thật đông đúc, xe đạp, xe máy, ô tô thi nhau di chuyển, chắc bây giờ là khoảng giờ tan tầm nên mới đông đúc như vậy, cũng khoảng 7h tối. Chẳng biết còn ai ở đây mà chăm sóc mình không nữa, mà cũng làm gì có ai mang cái nghĩa vụ là phải chăm sóc mình đâu cơ chứ.

- Aaaa, thật là mệt quá đi mà.
- Cậu dậy rồi à?

Có tiếng nói vang lên, còn ai ở đây sao? Nhìn ra ngoài cửa, tôi thấy Quân. Sao cậu ta còn ở đây, cậu ta không phải về nhà sao?

- À, ừ, tôi dậy rồi, sao cậu còn ở đây vậy?
- Mình ở đây để chăm sóc bạn mà.
- A, không cần như vậy. Bao giờ thì tôi có thể xuất viện?
- Bác sĩ bảo là vài ngày nữa, nhưng theo mình thì bạn vẫn nên ở đây nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian đi. Mình đã thay bạn xin phép nghỉ học ở trường rồi, bạn không phải lo gì nữa đâu.

A, thật là chu đáo nha. Nhưng tôi lại không muốn ở lại cái thứ gọi là bệnh viện này chút nào, một giây một phút nữa cũng không muốn, thật là khó chịu.

- Không phải tôi lo mấy việc đó, chẳng qua là tôi không thích ở lại bệnh viện cho lắm thôi.
- Vậy cậu cũng có thể đến nhà mình nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nha. Mình sống một mình mà, nhà mình cũng còn nhiều phòng lắm.

Hả? Cậu ta nghĩ cái gì trong đầu mà lại có thể đưa ra cái yêu cầu đó vậy?

- Thôi, tôi nghĩ tôi nên ở lại bệnh viện.
- Hả? Sao vậy? Bạn vừa bảo không thích mà.
- Tự nhiên bây giờ tôi lại thấy thích bệnh viện lắm.
- Vậy à?

Tôi không biết có phải là tôi nhìn nhầm hay chính xác là vậy mà sau khi tôi vừa nói tôi “thích bệnh viện” thì tự nhiên vẻ mặt cậu bạn này lại có vẻ tiếc nuối, mất mát, chắc là tôi nhìn nhầm rồi.



Chương 17

Vài ngày sau, khi mà tôi cảm thấy rằng mình sắp cuồng chân cuồng tay đến nỗi sắp phải đạp cửa bệnh viện mà chạy ra ngoài rồi thì rốt cuộc cậu bạn ấy cũng đồng ý đi làm thủ tục xuất viện cho tôi.

- Cảm ơn cậu vì thời gian qua đã quan tâm đến tôi nhé!
- À, không có gì đâu.
- Nếu cần tôi giúp gì thì cứ nói với tôi, miễn rằng nằm trong khả năng của tôi thì tôi sẽ cố giúp cậu.

Nói thế cho có lệ thôi chứ cậu ta thì cần tôi giúp làm việc gì sao? Tất nhiên là không rồi.

Thản nhiên tản bộ về nhà, vừa đi vừa ngắm con đường đầy lá vàng rơi và nhưng cái cây sắp rụng hết lá. Trong đầu tôi đang phân vân giữa việc từ nay cuốc bộ tới trường luôn hay là lại mua một chiếc xe đạp điện mới.

- Mỏi chân hay tốn tiền? Cái nào thiệt hại nặng nề hơn nhỉ? Mỏi chân thì thiệt hại lâu dài, cái kia thì tiện lợi lâu dài, nhưng mà nhỡ lại tông phát nữa thì sao? Từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ lúc nào mình cũng không tốn tiền là trên hết, à nhầm, an toàn là trên hết mà sao giờ lại khổ sở thế này không biết. Ngã mỗi xe thôi mà cũng gãy được tay, xương để làm cảnh rồi hả? Suốt ngày phải co co cái tay khó chịu phát khiếp, cái ông bác sĩ còn bảo là 1 tuần nữa mới được tháo ra nữa chứ, tốn hết thời gian kiếm tiền của người ta.

Sau khi lê lết cái xác tội nghiệp trên một con đường khá dài thì tôi nhận ra một điều rằng, phải mua cái xe đạp điện mới thôi. Căn nhà vẫn tối om kể từ khi tôi bỏ nhà ra đi được 1 tuần do ngã xe. Nhà ơi, mày có nhớ tao không? Nhớ đúng không? Tao biết mà, tao cũng nhớ mày lắm đó.

- Cháu về rồi đấy à?

Hả? Tôi vốn ở một mình mà? Sao lại có tiếng nói? Chẳng lẽ là… m…m…ma? Bật đèn, đúng rồi, bật đèn, bật đèn thì sẽ hết ma. Khi mà ánh sáng của đèn điện vừa được bật lên thì trước mắt tôi là một thân ảnh vô cùng quen thuộc. DÌ CỦA TÔI!

- Dì? Sao dì lại ở đây? Sao dì vào được nhà vậy?
- Dì lên thăm cháu thôi, lần vừa rồi dì lên, lúc cháu đi mua đồ dì tranh thủ đánh cho mình một cái chìa khóa nhà cháu rồi, mất đến tận 2000 đồng, sao giá cả trên thành phố này đắt thế chứ? Dưới quê chỉ có…

Sau lần này phải mua cái khóa mới mới được, kêu thợ đến làm cho năm cái ổ khóa trên cửa luôn.
- Dì, dì vào nhà của cháu mà không được sự đồng ý của cháu là dì mắc tội “xâm nhập gia cư bất hợp pháp” đấy dì biết không? Bỏ chuyện này sang một bên, lần này dì lên đây để làm dì?
- Mấy tháng dì mới lên thăm cháu một lần mà…
- Dì lên đây để làm gì?
- À, dạo này kinh tế gia đình hơi khó khăn nên là…
- Gia đình dì kinh tế tháng nào cũng khó khăn nhỉ?
- Tao nuôi mày ăn học từ trước đến nay, lại còn cho tiền mày lúc mày mới dọn ra ở riêng, thế mà bây giờ mày nói năng với tao cái kiểu đấy à? Đưa 5 triệu đây rồi mày muốn nói gì thì nói!

Hừ, cuối cùng cũng lộ rõ bản chất thật ra rồi à? Tưởng phải giả nai thêm một lúc nữa chứ, ai ngờ sức chịu đựng kém vậy đâu.

- Dì à? Khi cháu dọn ra ngoài sống gia đình dì đưa cháu 10 triệu, cái số tiền đó thời gian qua cháu cũng đã trả hết cho dì rồi. Chưa kể mỗi tháng cháu đều gửi về cho gia đình dì 4 triệu coi như là tiền ăn một tháng trước kia của cháu. Mà đấy còn chưa kể rằng sự thực tiền ăn của cháu một tháng chỉ bằng nửa số đó. Mà tháng này cháu cũng đã gửi tiền về rồi, dì còn kêu ca gì nữa? Cháu còn là học sinh, sinh viên thì làm gì có việc làm ổn định lương cao mà có nhiều tiền thế. Chú với dì đều đã là người lớn cả rồi, sao không đi tìm một công việc hẳn hoi mà làm đi, sao cứ nhà ngồi chơi rồi khi nào hết tiền lại lên đây bảo cháu?
- Mày… mày… Dược rồi, mày thích nói gì thì nói, tao cứ ở lì đây cho đến khi nào mày đưa thì thôi, tao cứ ở lì đây đấy.
- Tùy dì thôi. Mà cháu nói trước là nhà cháu hết thức ăn rồi, mấy ngày hôm nay đi vắng cũng chưa có thanh toán tiền nước tiền điện, chắc một lát nữa là người ta cắt hết nước với điện đấy. Nếu dì muốn ở lại thì cũng tùy dì thôi, cháu đâu thiếu chỗ sống.
- Mày có giỏi thì mày đi đi, mày đừng có hòng dọa tao, tao cứ ở đây đấy!

Hình như bà ta tưởng tôi nói đùa hay sao ấy nhỉ? Kệ thôi, nếu muốn thì tôi chiều. Lên phòng sắp xếp quần áo và vật dụng cần thiết vào một cái vali to đùng rồi tôi thản nhiên đi qua bà di “yêu quý” đang đứng nhìn tôi với ánh mắt dữ tợn, miệng với mũi đều thở phì phò như con trâu do quá tức giận.

- À quên mất, dì này, khi lên đây dì có mang theo quần áo không? Chứ ở đây không có quần áo để cho dì thay đâu. Chào dì nhé!

Đi xa nhà một đoạn, tôi móc ngay điện thoại ra để gọi cho “nhân viên cứu hộ” cao cấp.

- Alo, Châu à? Sao thế? Lần này là gãy cái gì?
- Đến đón tớ qua chỗ cậu ở mấy hôm đi.
- Sao đấy?
- Dì tớ lại lên đòi tiền rồi, còn bảo ở lì đấy khi nào tớ đưa tiền mới chịu về.
- Cái bà đấy lại đến rồi hả? Cậu ra đầu đường đi, tớ đến ngay.

Đi một đoạn nữa thì tôi gặp một anh chàng làm công việc mà người ta gọi là thu tiền điện, tiền nước.

- Em ơi, cho anh hỏi chủ nhà kia về chưa em? Mấy lần anh đến mà không thấy có nhà.
- Em là chủ nhà đấy, có việc gì không anh?
- À, cho anh thu tiền điện với tiền nước. Anh làm ở cả hai nơi, đây, em không tin thì thẻ nhân viên của anh đây.
- À vâng, em tin mà.
- Thế thì em cho anh thu tiền. Tiền nước là…
- Thôi, anh cắt hộ em điện nước nhà đấy vài hôm đi, khi nào em về thì em sẽ đến tận công ty anh nộp tiền luôn.

Nói xong câu mà ít ai nói đấy, tôi lại hiên ngang đi qua mặt anh nhân viên đang trong trạng thái đơ đơ mà đi ra chỗ đầu đường, nơi mà con xe BMW của con Linh đã đứng đợi sẵn ở đấy.

- Lên nhanh đi! Phòng của cậu tớ bảo giúp việc chuẩn bị rồi, đến cái lên ngắm rồi ở là xong thôi, ở bao lâu tùy ý. Vẫn phòng cũ nhé.
- Tôi biết rồi cô nương, cảm ơn cô nhiều nhá, cứ mấy tháng lại phải đến ở nhờ thế này ngại quá.
- Cậu còn phun ra chữ ngại nữa là ớ nhét luôn quả bóng tennis vào miệng cậu luôn đấy.




Chương 18

Cái phòng mà Linh chuẩn bị cho tôi có màu chủ đạo là xanh dương, tạo cho con người ta cảm giác rất thoải mái. Đồ đạc trong phòng khá ít, chỉ có một cái giường nhìn rất êm ái được kê ở sát góc phòng, bên cạnh còn có một chiếc bàn học. Ở phía đối diện cái giường còn có một cái TV màn hình Samsung 52 inch LCD, ngoài ra còn có 2 cái tủ lớn để đựng quần áo. Căn phòng này chỉ dùng để cho tôi mấy tháng mới đến trú tạm một lần, một năm cũng chỉ đến khoảng bốn hay năm lần, tất nhiên là nhiều đồ đạc thì chỉ thừa thãi chứ không có ích gì cả.

- Cậu cứ ở đây khoảng một tuần đi.
- Ừ, ở đây một tuần thì bà dì kia ở nhà cũng chết vì đói, chết vì khát, chết vì bẩn mất.
- Sao lại thế?
- À, tớ cắt điện cắt nước rồi, với lại nhà cũng không còn đồ ăn.
- Sao cậu ác thế?
- Bây giờ phải ác mới sống được trên đời này chứ!

Không huyên thuyên nhiều với con bé này nữa, tôi mệt mỏi mà nằm phịch xuống giường, cái vali to đùng vứt chỏng chơ ở giữa phòng. Vừa bị giam cầm đến một tuần trong cái nơi mà người ta gọi là bệnh viện đã đủ khổ rồi, về còn phải đối mặt với cái con người kia nữa, thật quá chán nản mà. Mà không sao, tôi sẽ dùng cái tuần này để làm một việc gọi là “phục hồi sinh lực” và sau đấy sẽ khỏe mạnh đi học và làm việc như Cháu ngoan Bác Hồ, “học tập tốt, lao động tốt” mà.

- Này, tí nữa tự giác mà xuống ăn cơm đấy, không ai tốt bụng lên đây gọi cậu đâu.
- Sẽ có cái dạ dày của tớ gọi tớ xuống, cậu không phải lo đâu.

Nhìn quanh căn phòng, có lẽ mấy tháng tôi không ở cũng chẳng có ai vào đây, nhìn phòng vẫn còn có dấu vết của sự lau chùi qua loa. Ai, sao lắm người sinh ra nhà lại giàu thế nhỉ, mà sao trong số “lắm người” ấy lại không có mình nhỉ? Các bạn nói tôi tham tiền cũng không đúng, ki bo keo kiệt cũng không phải, tôi chỉ cố dưỡng giàu để bù lại lúc trước nghèo khổ thôi. Nhưng đâu phải ai cũng có cái suy nghĩ thiên tài như tôi đâu, điển hình là cái con người đang cắm chốt ở nhà tôi kia kìa. Hai người đều học hành đàng hoàng, bằng cấp đầy đủ, nhưng chẳng bao giờ muốn sờ tay vào việc gì cả. Làm việc lúc nào cũng muốn nhàn rỗi mà lại có lương cao. Hỏi trên đời này có bao nhiêu công việc như thế? Mà có bao nhiêu thì cũng không đến lượt mấy người. Chẳng hiểu trong đầu của họ suy nghĩ cái gì nữa, nhà có đứa con học hành cũng gọi là giỏi, thế mà không lo làm ăn kiếm tiền nuôi nó ăn học, để mai sau nó có thành đạt thì nó còn nuôi lại, đây lại cứ ì ra một chỗ mà “há miệng chờ sung”. Con người như vậy thì làm sao tiến bộ được, thử hỏi xem ai trên đời này cũng không có ý chí tiến thủ như vậy thì làm sao con người có cuộc sống hiện đại như ngày nay. Mà đã không chịu làm việc rồi, nhà cũng chẳng có gì gọi là khá giả nhưng vẫn tiêu pha như vứt tiền ra ngoài cửa sổ. Cậu tôi thì bài bạc rồi thì rượu chè, bài thắng thì không nói, đây đánh mười ván thua cả mười cơ mà vẫn thích đánh. Còn bà dì kia thì lúc nào cũng ra vẻ ta đây có tiền, mua vàng mua bạc, nói thì lại bảo đầu tư, có mà bà mua để đội lên đầu bà thì có, đầu tư cái con khỉ gì. Quá mệt mỏi với cái gia đình nhà đấy rồi. Tôi trên này sống còn chật vật như thế, còn mấy người đấy rõ ràng là há miệng rồi cơm đút đến tận miệng rồi mà còn đòi hỏi là “sao không cho ta ăn sơn hào hải vị”.

“Ọc ọc ọc”

- Đói quá má ơi, từ sáng đến giờ chưa tống được cái gì vào miệng cả.

Lủi thủi mà bước xuống nhà, tôi nhìn thấy con Linh đang không còn cái gì gọi là “cô chủ xinh đẹp” mà đang gặm cái đùi gà một cách man rợ, mặt nó dính đầy mỡ như là trước khi ăn nó phải lăn cái đùi gà khắp mặt một lần ấy.

- Cậu xuống rồi đấy à? Cô Trang, lấy đồ ăn ra cho bạn cháu! Cậu ngồi đi.

Thong thản mà kéo cái ghế ra, tôi bày ra một cái mặt vẻ ăn nhờ ở đậu nhà người ta mà không cần suy nghĩ. Không lâu sau một phần gà rán được bày lên trước mặt tôi, bên cạnh là một đĩa khoai tây chiên đầy ụ, còn có một cốc pepsi to đùng ở bên cạnh và một bát nhỏ đựng tương ớt.

- Hôm nay cậu nổi hứng thích ăn KFC đấy à?
- KFC thủ công gà tươi ngon, khoai tây chất lượng, pepsi nhập ngoại đấy! Ăn đi, nói nhiều quá ăn mất ngon.

Nói chuyện với tôi bằng cái miệng vẫn chứa đầy thịt gà xong rồi con nhỏ lại cúi xuống ăn tiếp. Tôi xin đính chính lại một lần nữa đúng là phong thái ăn của nó rất là man rợ. Tôi dùng dĩa xiên một miếng khoai tây chiên chấm ớt rồi cho vào miệng, mùi vị thật là ngon mà, đúng là làm thủ công với gà tươi ngon, khoai tây chất lượng, pepsi nhập ngoại mà.

- Mấy ngày tớ ở đây cậu đinh dưỡng tớ thành con heo à?
- Ực! Cậu nhìn xem tớ đã thành con heo chưa? Tất nhiên là chưa! Thế thì lo cái gì, mà nhìn cậu đi, nhìn khác gì mấy cái cành cây ghép lại không? Chẳng khác gì cả. Cho nên là ăn đi, ăn nhiều vào, cô Trang, cho cháu thêm phần nữa!

Vừa nói nó vừa dùng dĩa gõ gõ vào cái bát của tôi ra vẻ “tôi đang dạy cô đấy, cô nhớ mà làm theo”.

- Thành heo không ai rước về đâu.
- Béo ôm mới thích.

Nói xong nó lại lao đầu vào ăn. Trước mặt tôi thì nó còn ăn hùng hục như bị bỏ đói mấy trăm năm thế này, chứ trước mặt người khác thì còn lâu, kể cả trước mặt bố mẹ nó. Tôi từng được mời dùng bữa với gia đình nó một lần và tôi cảm tưởng áp lực đè lên vai tôi khiến tôi nuốt gì cũng không trôi, có thể tưởng tượng ra là giống như Tôn Ngộ Không bị núi Ngũ Hành Sơn đè lên vậy, và từ đó tôi không bao giờ dám ăn cơm cùng bố mẹ nó nữa.

- Mà cậu định… ực, ở đây đến bao giờ?
- Khoảng tuần thôi, là bà kia phải bỏ về rồi.
- Ực, tuần sau là tớ tổ chức một tiệc gọi là tiệc mừng cây hoa cúc tớ trồng đã ra hoa, cậu đến dự nhé!
- Cây cúc ra hoa thì liên quan quái gì đến tổ chức tiệc?
- Biết đâu được, nghe nói nó ra hoa bố mẹ tớ còn khóc lên khóc xuống kia kìa, tí tớ ra tưới cây rồi cho cậu xem.

Nhà giàu đúng là kì lạ thật, hình như cái sự việc gì họ cũng tổ chức tiệc được vậy, một người nào đó chăm một cây cúc nở hoa cũng tổ chức tiệc, chắc con chuột nhà ông giám đốc nào chết cũng phải tổ chức đưa tang mất.

- Rảnh thì tớ sẽ đến!




Chương 19


Sau khi ăn uống no nê, Linh dẫn tôi đi xem cái gọi là “hoa cúc ra hoa”.

- Chờ chút, tớ đi đun nước.
- Đun nước?

Đi ra xem hoa với tưới cây thì cần quái gì đến việc đun nước? Nó định pha trà ngoài đấy à? Lúc nó xuất hiện trước mặt tôi với cái bình tưới nước thì tôi cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.

- Cậu đun nước thế nước để đâu rồi?
- Đây!

Nói xong con nhỏ cầm cái bình giơ giơ lên.

- Thế nước tưới cây đâu?
- Đây!

Nó lại giơ giơ cái bình lên. Hả? Chẳng hiểu gì cả.

- Cậu còn đứng đấy làm gì nữa, đi nhanh lên, đến giờ tưới cây rồi!

Lẽo đẽo đi sau lưng con nhỏ, trong lòng tôi vẫn không ngừng thắc mắc quay quanh việc “nước sôi” và “nước tưới cây” của con nhỏ này.

- Này này, cậu làm cái quái gì đấy, có dừng tay lại ngay không? Dừng lại!

Trời ạ! Bây giờ thì tôi hiểu rồi, hiểu lắm rồi. Trong lúc đầu tóc tôi còn đang bay về phương trời nào đó thì con nhỏ kia đã cầm cả cái bình chứa đầy nước sôi bốc khói nghi ngút mà… dội thẳng vào chậu hoa.

- Cậu hét cái gì mà hét, lần đầu tiên thấy người ta tưới hoa à?

Không phải thế, mà là lần đầu tiên tôi thấy người ta dùng nước sôi tưới hoa. Nhưng sau khi tôi gào thét ngăn cản hành động của nó xong, con nhỏ đó vẫn không dừng lại cái hành động điên khùng của nó mà… dội tiếp.

- Cậu bị tâm thần à mà lại dùng nưới sôi để tưới hoa chứ?
- Không dùng nước sôi chẳng nhẽ dùng nước lạnh?
- Chẳng dùng nước lạnh thì còn dùng nước gì nữa hả trời? Trời ơi, vẫn tưới tiếp à? Con lạy người, dừng tay lại, dừng tay lại ngay. Cậu tưới nhiều thế hoa ngập nước chết bây giờ!
- Chết làm sao được? Phải nhiều nước thì hoa nó mới uống no nê được chứ.
- No nê cái đầu nhà cô, cô còn chưa có chịu dừng tay lại nữa hả?

Nói xong, tâm can tôi không thể chỉ đứng nhìn hành động đầy man rợ kia của con nhỏ nữa mà nhào vào cướp lấy bình nước sôi của nó. Con này ai dạy nó trồng cây vậy? Ai dạy, ra đây, bổn nương ta phải đánh cho ngươi một trận mới hả dạ. Bình tĩnh, bình tĩnh đã.

- Cậu bị ngu à? Hả? Ai bảo cậu lấy nưới sôi tưới cây hả trời?
- Có cậu bị ngu thì có, trời sang thu rồi, lạnh rồi, phải tưới nước sôi cho hoa nó ấm chứ, không nó chết lạnh mất thì sao? Mà phải tưới nhiều, để hơi nước nó còn bốc lên sưởi ấm và cho cây uống thỏa thích chứ. Nhà tớ đâu có thiếu nước đâu mà phải tiết kiệm.

Ôi mẹ ơi, chóng mặt, chóng mặt quá. Thế này thì đúng là cây ra hoa phải tổ chức tiệc thật, phải tổ chức linh đình luôn đấy chứ! Ôi trời ạ, đây là một thí nghiệm khoa học cực kì vĩ đại mất. Ôi bông hoa cúc đẹp đẽ thật tội nghiệp mà.

- Tớ chóng mặt quá, xin phép lên phòng nghỉ trước.
- Ờ, để tớ tưới cây…
- Con lạy má, má còn tưới nữa hả? Thảo nào cây của má ra hoa mà bố mẹ má mừng đến nỗi tổ chức tiệc.

Nói xong để mặc con nhỏ còn đang ngoác mồm ra mà biện minh cho cách chăm sóc cây của mình, tôi vác một cái bộ dạng như vừa đi lạc trong nghĩa địa ra mà lết về phòng. Sao dạo này nhiều chuyện kì quái xảy ra với tôi vậy? Hay do trái đất nóng lên nên đầu mọi người đều trở nên ấm ấm? Thả mình xuống cái giường êm ái, tôi với tay mò mẫm cái laptop thân yêu để lên mạng và gõ cụm từ tìm kiếm “tưới hoa cúc bằng nước sôi”. Và kết quả là cho ra toàn “hoa cúc” và “nước sôi” chứ chẳng thấy cái quái nào liên quan đến thứ mà tôi cần tìm cả.

- Thôi ngủ đi Châu, đây chỉ là giấc mơ thôi, tao biết là tao đang ngủ nhưng mà tôi cứ ngủ tiếp đi.

Sau lời an ủi bản thân đầy ngọt ngào và trìu mến đó, tôi nhanh chóng nhắm mặt lại rồi tiến vào mộng đẹp. Trong mơ, tôi thấy một cây hoa cúc đang quỳ dưới chân mình mà van xin khóc lóc.

- Chị Châu, chị là người duy nhất có thể cứu em, chị hãy mang em đi và hai ta sẽ cưới nhau rồi sống hạnh phúc đến suốt đời!

Tôi không có hứng thú làm bạn đời với một cây hoa cúc đâu nha, không có đâu.

- Xin lỗi hoa cúc, nhưng chị không yêu em, chị đã có người mà mình yêu rồi, đó là những tờ polime, chính anh ấy mới là tình yêu đích thực của chị.
- Chị, chị nỡ bỏ em như vậy sao?

Và từ đâu có một anh chàng đẹp trai mặc áo in hình tờ polime 500.000 đồng xuất hiện.

- Cô ấy đã là của ta, ta mới chính là bạch mã hoàng tử của cô ấy! Ngươi không thể cướp cô ấy từ tay ta được đâu. Châu, chúng ta hãy đi khỏi nơi này thôi.

Nói xong, anh chàng polime kéo tay tôi chạy đi! Từ đằng sau, tôi vẫn nghe thấy tiếng của bông hoa cúc.

- Chị Châu, hãy cứu em khỏi bàn tay của mụ phù thủy Linh Tinh Tinh!




Chương 20

- Chị xin lỗi, xin lỗi…
- Con kia, điên à! Dậy ngay, dậy!

Trong khi tôi mải khóc lóc trong đau khổ vì sự đáng thương của em hoa cúc bé bỏng xinh đẹp thì tiếng gầm của mụ phù thủy Linh Tinh Tinh vang lên dọa tôi sợ hết hồn mà… tỉnh giấc. Nhìn dáo dác khắp căn phòng, trước mắt tôi là bản mặt của con Linh đang được phóng đại hết cỡ.

- Á á á á! Cậu, cậu định làm gì? Tớ thủ thân như ngọc đấy nhá. Có phải cậu thấy tớ ngủ xinh đẹp quá nên là…
- Cô nương ơi, cô bị điên à? Tôi chỉ có gọi cô dậy thôi, điện thoại cô kêu om tỏi nãy giờ.
- À à.

Tên nào dám phá mộng đẹp của ta với anh chàng polime chứ? Mà tôi thấy anh chàng polime đó quen lắm, nhưng chẳng nhớ ra đấy là ai nữa rồi.

- Alo!
- Tôi Phong đây.

Hử?

- À à, có việc gì không?
- Mấy hôm trước cô có cho ai mượn máy hay mượn sim gì không đấy?

Nhớ rồi, chính hắn, chính tên này là ngyên nhân cho sự tai nạn vô cùng thương tiếc của tôi đây mà. Nhớ lại cái câu chuyện vô cùng li kì đó mà lòng tôi đau như cắt.

- Không có, sao không?
- Sao có con điên nào nghe máy hôm đấy vậy?

What? Dám bảo tôi là con điên á, tên này hôm nay uống phải thuốc liều à?

- Không biết!
- Thôi được rồi, cô đang ở đâu đấy?
- Thiên Đường, tôi đang ngồi uống trà với Thượng Đế.

Nói xong câu nói đầy tính chất “9 tầng mây” đó tôi đầy lòng nhân ái mà tắt máy luôn không cần suy nghĩ. Cái gì chứ, tôi phải đổi ngay cái sim điện thoại khác mới được, lại tốn tiền mua sim điện thoại.

Cuối cùng thì cái ngày mà gọi là “ngày chào mừng bông hoa cúc đã nở” cũng đến. Nói là cái tiệc mừng gì đó nhưng chính xác thì nó là một cái dạ hội nhưng mỗi tội có một điều kì quái là… quy định rằng tất cả những người đến dự đều phải mặc đồ cổ trang. What? Đùa nhau à? Đây là cái tiệc Cosplay à? Hay là cái tiệc mừng hoa cúc nở? Nhớ lại cái lúc mà tôi nhận được cái tin trời đánh đấy…

- Cậu bị điên à? Tự nhiên lại bày ra cái trò đấy để làm gì? Tớ không đi, không điiiiiiii!
- Thế bây giờ cậu muốn đi hay là muốn tớ gọi người đánh thuốc mê rồi vác đến đây?
- À à, không phải là tớ không muốn đi mà là do à ờ… À, kinh tế khó khăn, đúng rồi, kinh tế khó khăn nên là không có trang phục.
- Tưởng chuyện gì, tớ lo đâu vào đấy cả rồi, tớ chuẩn bị cho cậu trang phục rồi, cả người làm tóc, trang điểm, tất cả đều đủ rồi.
- À à, à đúng rồi, xe của tớ hỏng rồi, tớ không có gì để đi đến đấy được. Tiếc thật.
- Không sao! Tớ sẽ lái xe đến đón cậu mà, không cần phải lo.
Post a Comment