Custom Search



Nơi bạn đến là nơi tôi bắt đầu, nơi tôi qua sẽ là nơi bạn đến...

Thursday, February 27, 2014

Tôi Thề Tôi Mà Ko Làm Cho Cô Yêu Tôi Thì Tôi Ko Mang Họ Trần P3

Chương 11

“Bốp” và thế là tự nhiên từ trên trời rơi xuống một cái cặp chọi ngay vào đầu tôi.

- Này, cậu bị điên à mà sao còn không vào chỗ đi mà còn đứng đấy lảm nhảm chứ hả?
- Ai bảo cô không trả lời tôi?
- Sao tôi phải trả lời cậu?
- Cô cáu cái gì mà cáu chứ? Mới sáng sớm mà mặt đã như cái bị rồi.
- Tôi cái cái gì thì liên quan đến cậu à?

Đúng là tức chết mà, chẳng hiểu sao cái tên này lại xuất hiện trong cuộc đời đẹp tươi của tôi nữa. Mới sáng sớm đã gặp đến là lắm những chuyện bực mình.

- E hèm, hai em kia cãi nhau xong chưa?



Tự nhiên có tiếng nói lạ chen vào? À, là ông thầy bất tỉnh hôm trước đây mà. Hả, thầy giáo á? Thôi chết rồi!

- Rồi ạ!
- Rồi!

Hai đứa chúng tôi ngồi yên vị xuống chỗ nhưng trong lòng tôi vẫn như là có lửa đốt, tức thế này thì còn học hành cái gì nữa.

- Hôm nay lớp chúng ta có thêm một thành viên mà đến hôm nay mới lộ diện vì hôm trước bạn ấy phải xử lí một ít công chuyện, đó chính là tân hội trưởng hội học sinh của trường ta, bạn Nguyễn Anh Quân.
- Á á á, Quân hotboy, á á á.
- Quân, ái nớp diu bùm bùm chíu chíu.
- Quân ngồi cạnh mình nè!

Lại một anh chàng xấu số nào bị chuyển vào cái lớp “vịt trời nổi loạn” này vậy? Thật là tội nghiệp mà.

- Xin chào các bạn, các bạn giúp đỡ mình nhiều nhé!

An tâm, cái lũ kia sẽ giúp cậu hết sức!

- À, Quân muốn ngồi đâu nhỉ?

Cái gì, bây giờ thì ông thầy lại cho cái cậu bạn kia chọn chỗ hả? Sao lúc tôi với tên này vào lớp lại tống ngay xuống cuối lớp ngồi cạnh nhau mà không thèm nghe lấy những lời thỉnh cầu từ đáy lòng của tôi chứ.

- Cho em ngồi cạnh bạn nữ ở cuối lớp kia được không ạ?

Thấy chưa, đứa đấy sướng nhá. Mà khoan, hình như bàn cuối có mỗi mình với thằng “sóng thần” này. Này này, đừng có bảo là ngồi cạnh tôi đấy nhé. Ông thầy kia, đừng có mà đồng ý.

- Được rồi, em xuống đó ngồi đi!

Và thế là ông thầy đó đã đồng ý! Aaaaaa, tôi ghét ông, ông hại đời tôi rồi, aaaaa!!!

- Cái gì, sao anh Quân lại muốn ngồi cạnh con nhỏ đó chứ?

Muốn không tôi nhường luôn nè!

- Con nhỏ đó có cái gì mà anh ấy muốn ngồi cạnh chứ?

Có chân, có tay, có mắt, có mũi, có nhiều thứ.

- Nó là phù thủy mà, chắc nó phù phép anh ấy rồi!

Các người xem phim nhiều quá rồi đấy!

- Chào bạn, mình là Quân, từ nay về sau giúp đỡ mình nhé!

Đang mải nói chuyện, đàm thoại bằng trí não với bọn vịt trời kia thì bất thình lình từ sau lưng tôi phát ra một giọng nói trầm trầm như… ma. Làm tôi giật hết cả mình.

- A chào cậu, giúp đỡ nhau nhé!
- Cậu không nhớ tôi à?

Tôi có quen cậu sao?

- À… xin lỗi! Chúng ta gặp nhau rồi sao?
- Vừa nãy cậu đâm vào người tôi đó
- Thấy chưa, cô cũng đâm vào người khác thì nói gì đến tôi.

Khi tôi đang định trả lời cậu bạn dễ mến kia thì lại bất thình lình có một cái bản mặt rất là nham nhở và một giọng nói cũng rất là nham nhở chen vào. Và làm gì còn ai khác ngoài “sóng thần tên Phong” nữa chứ.

- Nhưng ít ra tôi còn biết xin lỗi!


Chương 12

Cái tên này đúng là kì đà chính hiệu mà. Thôi kệ đi, tôi lại quay ngoắt sang nói chuyện tiếp với cậu bạn kia.

- Tại lúc đó tôi vội quá!
- Không sao đâu!
- Này, sao lúc nói chuyện với đứa con trai khác thì cô ngọt như mía lùi vậy hả? Mà nói chuyện với tôi thì cộc cằn, chua ngoa, đanh đá là sao hở?

Và một lần nữa con kì đà lại nhảy vào. Trời ơi, tôi muốn băm vằm thịt con kì đà này quá đi.

- Tôi thích nói kiểu nào là việc của tôi.

Và sau đó tôi cũng không nói gì nữa mà quay mặt lên bảng chờ đợi hai tiết học nhàm chán trôi qua.

“Tùng tùng tùng reng reng reng” trường này đúng là thừa tiền, đã đánh trống rồi lại còn lắp thêm chuông vào làm gì không biết. Vừa bước ra đến cửa lớp, tôi đã nghe thấy tiếng xì xào mì xào của những đứa học sinh khác đi ngang qua.

- Cậu xem tin hot trên bảng tin của trường chưa?
- Xem rồi, con nhỏ đấy kinh thật!
- Chẳng hiểu trong đầu nó chứa cái gì nữa, sao nó vào được cái trường này vậy?

Bảng tin của trường có chuyện gì vậy? Nghĩ đến thế là tôi không do dự mà nhắm đúng hướng đi đến bảng tin của trường mà đi. Đi gần hết cả cái sân trường rộng khủng bố mới nhìn thấy cái bảng tin. Tại sao lại phải để ở cái chỗ xa khu lớp học như vậy chứ? Ở đây người bu đông hơn kiến, chẳng biết có cái tin gì mà hot đến vậy? Vừa thấy tôi đến, tự nhiên đám đông lại dạt hẳn sang hai bên để nhường đường cho tôi, hôm nay cái lũ nhà giàu này ăn nhầm cái gì vậy? Thội kệ, quan tâm xem cái tin hot là tin gì đã.
“NGHI VẤN TÌNH CẢM GIỮA
HOTBOY TRẦN LAM PHONG VÀ THỦ KHOA HOÀNG MINH CHÂU

Vào buổi chiều ngày X, tháng XX, năm XXXX. Chúng tôi đã vô tình bắt gặp Trần Lam Phong và Hoàng Minh Châu đang đi cùng nhau trên chiếc Audi mui trần mang biển số XYZX- XZXZ trên đường XY, hai người cùng nhau vào Shop thời trang nổi tiếng Queen’s Shop và sau đó còn cùng nhau vào quán café Café. Chính mắt chúng tôi đã nhìn thấy, khi hai người tiến vào quán, hai người khoác tay nhau rất là tình cảm và khi đi ra cũng nắm tay nhau rất là tình cảm. Sau đó hotboy Lam Phong còn đưa Minh Châu về tận nhà. Qua những sự việc vừa kể trên, chúng tôi vô cùng nghi ngờ rằng giữa hai người này có tình cảm gì mờ ám hay không.

Tổ báo chí trường Star”

What? Đây là cái thể loại gì đây? Thảo nào từ sáng đến giờ cứ bị nhòm ngó, xỉa xói, hóa ra là vì cái việc này sao, chưa kể đi kèm với bài viết đó là một số hình ảnh được chụp rất là rõ nét, ảnh tôi với hắn ngồi trên xa, vào Shop thời trang, ra và vào quán café.

- Có chuyện gì vậy? Sao ở đây nhiều người vậy?

Đúng lúc này thì (lại) một lần nữa nhân vật chính lại xuất hiện với ánh hào quang chói lóa.

- Sao cô đứng đực ở đây làm gì thế, trên đó viết cái gì vậy?

Hỏi tôi xong thì cũng tự hắn đọc luôn, chẳng hiểu cái tên này hỏi để làm gì nữa.

- Cái gì đây? Ai viết ra cái này hả? Cái gì mà báo chí chứ, mai tôi cho các người ra đường hết!

Hắn đọc xong thì nổi khùng lên, trái lại với tôi, tôi rất là biết kiềm chế, mà người biết kiềm chế là người thông minh, nên suy ra tôi là người thông minh còn hắn là kẻ ngu ngốc. Hắn dùng cái giọng khủng long của hắn gầm một thôi một hồi làm mọi người ở đó mặt ai cũng tái mét vì sợ, tất nhiền là trừ tôi ra.

- Đi, đi khỏi cái chỗ này thôi!

Hắn nói xong rồi lại cầm lấy cái cổ tay tôi mà kéo đi. Hắn không biết cái bọn kia nó đang nghi ngờ cái gì à mà còn làm thế. Hắn đúng là một kẻ ngu ngốc mà, một tên đại ngốc!

- Này, cậu bỏ cái tay tôi ra được chưa?
- Sao cô lại bình tĩnh như thế nhở?
- Vì tôi gầm gào trong lòng đã rồi!
- À, vậy hả?
- Thế cậu lôi tôi đi đâu đây?
- Tôi không biết!
- Cái gì? Cậu bị ngu à? Tự nhiên lôi xềnh xệch người ta đi như thế là vô duyên đấy, là vô duyên đấy, biết không?

Ông trời ơi tại sao con lại dính dáng với một cái tên ngu ngốc như thế này chứ? Tên này chính xác là ngu hết cả phần của người khác luôn rồi. Nghĩ thì nghĩ thế nhưng tôi cũng chẳng đôi co với hắn làm gì nữa cho mỏi mồm mà xoay người đi thẳng về phía phòng học, bỏ lại một tên mặt ngu vẫn đang đứng đấy.

Về đến lớp thì lại gặp ngay cái cậu bạn ngồi cạnh, và ngay lập tức cậu ta nhảy bổ vào nói chuyện với tôi, trong khi tôi chỉ muốn ngủ.

- Cậu vừa đi đâu về vậy? Nhìn cậu có vẻ không được khỏe.
- Dạy cho lợn tập đọc nhưng thất bại.
- Hả? Trường mình có lợn sao?
- Có đấy, nhiều là đằng khác.




Chương 13

Và sau sự kiện “dạy heo tập đọc” hùng vĩ đó, tôi phải công nhận một điều rằng, tuy loại heo đúng là có thể đứng bằng hai chân, trông nhà nhưng việc đọc lại là việc không thể, nó chỉ có thể kêu “éc éc, ụt ịt” ngoài ra thì chẳng có gì khác.

- Này cái cô kia, chờ tôi với!

Cái giọng và cái điệu bộ vừa nghe đã biết là của ai, cái giọng nói của tên này cũng đã được in sâu trong tâm trí của tôi rồi, vì nó chẳng khác gì “tiếng gọi của tử thần” cả.

- Này, tôi bảo cô chờ tôi cơ mà!

Thần chết ơi, xin ông, thôi đi, cái tên phim ”nụ hôn thần chết” đúng là lừa tình mà. Nếu như chỉ là nụ hôn thôi thì sao thần chết lại phải vác theo cái rìu to đùng đi bên mình để làm gì thế? Vật trang trí à?

- Cô bị điếc à?

Và cái móng heo lại nắm lấy vai tôi mà xoay người tôi lại 180 độ.

- Ủa? Cậu là ai vậy? Tôi có quen cậu sao?
- Cô bị đập đàu vào đâu xong mất trí nhớ hay là lại trúng gió độc rồi?

Có nhà ngươi bị đập đầu thì có, có nhà ngươi trúng gió độc thì có. Đừng có trù ẻo người khác như thế chứ.

- Tôi không có quen cậu thật nha, cậu là ai ấy nhỉ?
- Tôi ngồi cùng bàn với cô đó!
- À, cậu là thằng điên đó hả?
- Cái gì mà thằng điên?
- Ủa? Vậy không phải hả?
- Tất nhiên là không!
- Thế thì tôi không quen cậu rồi!

Tức chết ngươi đi, thật sự là không muốn quen biết tên “sóng thần” này tí nào mà. Nếu như điều đó có thể thành sự thật thì hay quá. Mặc kệ cái tên điên đó vẫn đứng ở đó lảm nhảm luyên thuyên cái gì đó, tôi lại tiến về phía bãi gửi xe để lấy “em yêu” đi về nhà.

- Này này, chờ tôi với!

Sao phải chờ nhỉ? Tất nhiên là vì không có lí do nên tôi chẳng việc gì phải chờ. Và khi mà tôi chuẩn bị dắt “ em yêu ra thì mới phát hiện ra một điều cực kì cực kì quan trọng là… hai cái bánh xe của tôi không còn chút hơi nào. Tất, tất cả là tại cái tên trời đánh chó cắn kia, chỉ tại hắn, tại hắn mà số phận tôi, cuộc đời tôi nó thành ra bi thảm như thế này. Cái tên đó đúng là yêu nghiệt, là yêu nghiệt, lúc nào cũng mang xui xẻo đến cho người khác. Đồ quái vật, đồ phiền phức, đồ vô duyên, đồ k.h.ố.n n.ạ.n, đồ, đồ, đồ…

- Cuối cùng cô cũng chờ tôi rồi hả, sao cô thần người ra vậy?

Đang mải mê trong niềm vui sướng mắng c.h.ử.i người khác thì có một cái móng heo rất quen thuộc huơ huơ trước mặt tôi, thức tỉnh tôi từ miền xa xôi nào đó trở về.

- Ủa? Cái xe của cô nó làm sao vậy?
- Bị bệnh!
- Bệnh gì?
- Ung thư phổi, sắp chết!
- Hả? Nghiêm trọng vậy sao?
- Đúng vậy đấy, không nhìn thấy hai cái lốp không còn chút hơi nào của nó kia à?
- Ừ nhỉ? Thế có cứu được không?
- Được!
- Làm thế nào?
- Bơm lốp!
- Đợi tôi chút, tôi cho người đến cứu nó ngay!

Chẳng biết là tên này ngu bẩm sinh hay ngu luyện tập nữa, xe đạp thì ung thư phổi được sao? Sau lời tuyên bố chắc nịch là sẽ gọi người đến để “cứu sống” xe đạp của tôi thì một lúc sau, trước mặt tôi là một đội ngũ nhân vên y tá rồi bác sĩ chạy hồng hộc đến rồi đứng thành hàng ngang rất nghiêm chỉnh.

- Cậu Phong, cậu có việc gì cần nhờ vả chúng tôi ạ?
- Các ông bơm lốp cho cái xe này nhanh lên!
- Hả?
- Hả hiếc cái gì nữa, còn không mau làm việc đi, nó chết bây giờ!

Phì, há há há, buồn cười quá đi, không nhịn nổi nữa mất, vốn “bác sĩ” và “bơm xe đạp” chẳng có gì liên quan đến nhau cả mà, há há há. Bây giờ thử nhìn mặt mấy ông bác sĩ với mấy cô y tá thì đúng là không thể nhìn cười được thật, mặt ai cũng đần ra không hiểu gì nên nhìn ngu hết sức. Quay lưng lại với mọi người, lúc này tôi mới che miệng mà cười đến rung cả hai vai lên.

- Hả? Cô sao vậy? Cô khóc sao? Đừng khóc mà. Còn các người nữa, còn đứng đực ra một đống ở đó làm gì? Còn không mau đi cứu chữa cho nó, không thấy cô ta khóc rồi sao?

Tôi là đang cười, là đang cười mà, lại còn vừa nói vừa an ủi ra chiều quan tâm nữa chứ, ôi chết mất thôi, cười ra nước mắt. Ngay sau lời nói không hề có một tia kien nhẫn nào của hắn, mấy ông bác sĩ với mấy cô ý tá phải chạy vội ra đầu phố, đến cửa hàng sửa xe máy xe đạp xe gì đó mà mượn một cái bơm lớp về. Và chỉ môt lát sau, hai cái bánh xe của tôi lại đã đầy hơi. Cảm ơn hắn một tiếng rồi ung dung lên xe đi về nhà. Đang đi trên đường tự nhiên lại nhớ đến chuyện xảy ra vừa rồi mà ngay giữa đường tôi bật cười như một con dở làm ai cũng nhìn, ôi ngại quá, tại cái tên đó mà tôi mới ra nông nỗi như thế này.



Chương 14

Về đến nhà và đối diện với căn nhà tối om, tôi nhanh chóng chạy ù vào trong nhà để bật đèn lên. Tôi vốn là ở một mình từ năm lớp 8. Tại sao á? Bây giờ không có hứng kể chuyện buồn đâu, tôi đang vui cơ mà. Bây giờ cũng đã là 12 giờ trưa rồi, không hiểu sao cái trường kia lại cho tan muộn thế không biết nữa. Làm tôi đây về nhà cũng chỉ lót dạ được vài thứ là đã phải chạy đến trường học hai tiết học chiều.

“Châu ơi, có điện thoại, điện thoại ố ô điện thoại, có cuộc điện thoại gọi đến cái Iphone 5 của Châu”.

Cái nhạc chuông điện thoại mang đậm tính chất “khoe của” này là thành quả của con bạn thần kinh tên là Linh đây mà, chỉ vì oẳn tù tì thua nó mà tôi phải tiếc đứt cả ruột mà mang tiền đi mua một con Iphone 5 về dùng. Khi đấy nó còn quát tôi rằng “cậu phải theo kịp thời đại đi, phải đuổi theo đi, tiết kiệm nhiều quá rồi mai sau chết dưới đống tiền đấy!” và nó đâu biết rằng ước mơ của tôi là mai sau được chết dưới đống tiền chứ.

- Alo, Châu nghe!
- Alo, tôi đây.

Tôi đây? Tôi là thằng nào chứ? Tôi đâu có quen thằng nào tên là “Tôi” đâu.

- Xin hỏi ai ở đầu dây thế ạ?
- Cô hỏi ngu nhở?
- Này cái thằng kia, không quen biết thì đừng có mà gọi điện làm phiền nhớ, làm phiền giờ nghỉ trưa của người ta là rất bất lịch sự đấy biết không?
- Tôi là Phong đây!
- Phong với chả phiếc cái gì, đang đói lại còn… Ơ, cậu đấy hả?
- Vâng ạ, cô mắng xong chưa?
- Tôi xin lỗi nha, ai bảo cậu không nói tên.
- Cô biết số tôi cơ mà!

Thôi chết đúng rồi, hồi trước tôi có hỏi số hắn nha, sao bây giờ mới nhớ ra nhỉ?

- Ôi anh Phong, không ngờ là anh lại gọi cho em, em vui lắm. Em là fan bự của anh đây, ôi em vui quá, anh Phong…

“Tút tút tút” may mà tôi thông minh nghĩ ra cái cách bịt mũi giả giọng này đấy, không thì chắc không biết nói gì nữa. Tôi thật là thông minh mà, há há há.

“Châu ơi có điện thoại, điện thoại ố ô điện thoại, có cuộc điện thoại gọi đến cái Iphone 5 của Châu”

Lại gọi lại à? Yêu quái, bỏ cuộc đi, ngươi không thắng được ta đâu! Hãy tiếp chiêu của ta đây!

- Alo! Anh Phong, anh lại gọi lại cho em làm gì vậy? Anh Phong, em yêu anh nhiều lắm đấy! Anh Phong, em hâm mộ anh lắm đó! Anh Phong, anh đẹp trai lắm…
- Em yêu anh lắm à? Xin lỗi em, anh vừa nhặt được cái máy này ở ngoài bãi rác! Em có muốn đến bãi rác gặp anh không?
- Hả? Bãi rác? Biến đi, thằng bệnh hoạn!

Nói xong phát là tôi cúp máy luôn, cái thứ bệnh hoạn gì vậy chứ? Não chứa cái gì vậy không biết. Á, 1h rồi, đi học đi học, còn chưa được ăn gì nữa mà. Chỉ tại cái tên phiền phức đó. Uống tạm cốc nước lọc lót dạ rồi tôi lại phải vác cái thân xác đói sắp chết đến trường. Tôi nguyền rủa cái tên nào hại tôi phải mang cái bụng đói này đến trường, nguyền rủa hắn đi đập đầu vào tường, hụt chân vào cống, cho chuột bu chết luôn đi. Và hình như quá say mê với chuyện nguyền rủa người khác nên tôi… đâm xe vào tường và ngã ngay vào khu vực đang thi công đầy đá sỏi, ông trời ơi, tôi nói tên kia chứ không phải tôi nha, đau quá, hình như vừa nãy chống tay xuống nên bây giờ gãy tay rồi. Lấy lại chút bình tĩnh, tôi móc điện thoại ra mà gọi cho Linh.

- Alo, Linh ơi đến ngay chỗ đang thi công ở đường Y mà đón bạn cậu đi, tớ vừa bị tai nạn giao thông gãy gần hết xương rồi, sắp chết rồi, đến nhanh lên không chết mất đấy!

Ôi đau quá đi mất, là gãy tay chứ có phải là bình thường đâu cơ chứ!

- Ủa, bạn ở đây làm gì vậy?

Từ đằng xa xa tự nhiên xuất hiện trước mặt tôi một con người, nhưng là con trai. Con Linh nó đi chuyển giới rồi sao?

- Linh, cậu chuyển đổi giới tính rồi à? Sao thế? Thất tình cũng không đến nỗi như thế chứ.
- Linh nào? Tôi là Quân đây, bạn bị làm sao vậy?
- Cậu đổi cả tên luôn rồi hả Linh?
- Không! Tôi ngồi cạnh cậu đây mà!
- À à.
- Cậu sao vậy?
- Gãy tay, sắp chết rồi!
- Đi, tôi đưa cậu đến bệnh viện.

Và ngay sau câu nói ấy, tâm trí mơ hồ của tôi xác định được rằng, lần đầu tiên trong đời tôi được bế theo cái kiểu mà người ta gọi là bế công chúa.



- Cậu tỉnh rồi à? Khỏe chứ? Có đói không? Muốn ăn gì không? Còn thấy đau không? Có khát không? Tôi rót nước cho cậu nhé!

Cái tiếng gì đang bay vù vù trong đầu tôi vậy? Vừa mở mắt ra, trước mắt tôi là một cái sàn nhà màu trắng và một không khí đầy mùi thuốc, và tôi biết được tôi đang ở bệnh viện. Quay mặt sang bên trái thì tôi thấy ngay cái cậu bạn tốt bụng ngồi cạnh tôi, và ngồi bên cạnh tôi cũng chỉ có một người tốt bụng thôi mà.

- A, chào cậu. Tôi…

“Rầm”

- Này, nghe nói cô bị đâm xe hả? Sao cô ngu ngốc quá vậy?


Chương 15


Chiếc cửa bị đá ra một cách thô bạo và tất nhiên người không thấy, chỉ thấy mỗi cái chân, nhưng tôi cũng biết đó là “sóng thần tên Phong” rồi.

- Sao cậu lại có mặt ở đây chứ hả?

Ngau khi nhìn thấy cái chân của cậu ta thì tôi đã muốn hỏi như vậy rồi. Tại sao? Tại sao tôi nguyền rủa cậu ta thì tôi lại hứng hết tất cả vậy?

- Tôi chính là lo lắng cho cô nên mới đến thăm mà cái thái độ của cô như vậy đó hả?

Đúng rồi, nên lo lắng đi, aaaaa, tôi không muốn sống nữa. Thôi đùa đấy, phải sống mà còn làm giàu chứ! Tôi làm sao mà chết trong nghèo khổ được?

- Cảm ơn cái lòng tốt của cậu! Tôi cảm động quá, sắp khóc rồi đây. Thôi cậu tốt gì thì tốt, muốn tốt nữa thì đi mua cho tôi cái gì ăn đi!
- Này, tôi là đầy tớ của cô đấy à?
- Bạn đói rồi sao? Muốn ăn gì để mình đi mua cho?

Đây, đây mới chính là thiên thần, là người đàn ông đích thực.

- A, tôi ăn gì cũng được, trừ những món lạ hoắc, hành và mỡ ra.
- Vậy mình đi mua cho bạn nhé!
- Cảm ơn!
- Này này, hai người ở im đấy, để tôi đi!

Cái tên dở người kia nữa, vừa lúc nãy còn chảy thây chảy mỡ ra đấy mà bây giờ lại phát điên à?

- Phong này, tôi nghĩ cậu đi về được rồi! Châu ở đây để tôi lo cho.
- Cậu mới là người về thì có. Học sinh gương mẫu mà lại trốn học thế à?
- Tôi đã xin phép nghỉ rồi! Châu cần yên tĩnh để nghỉ ngơi, cậu tốt nhất nên về đi!
- Đúng rồi đấy, cô ta đúng là cần nghỉ ngơi đó, nên cậu cứ về đi, ở đây tôi lo là được rồi đó. Tôi có kinh nghiệm gãy tay gãy chân rồi.

Đúng là nhức đầu vì hai người này thật mà.

- Tôi đói!
- Tôi đi mua thức ăn đây.

Và cả hai người đều quay lưng ra đi và có hẹn ngày trở về. Nhìn sơ qua khung cảnh phòng bệnh thì tôi đoán đây là phòng VIP nha, cái cậu tên Quân tốt thật.

“Châu ơi, có điện thoại, điện thoại ố ô…”

- Alo? Sao? Cậu đâu rồi? Chết rồi hả, đang ở dưới đất nghe điện thoại hả?
- Đang ở dưới trần nhà nghe điện thoại!
- Ờ rồi. Thế bây giờ cô đang ở đâu hả cô nương?
- Bệnh viện.
- Bệnh viện nào?
- Không biết.
- Hả, thế ai đưa cậu vào đấy?
- Thượng đế sai cân đẩu vân đến đưa tớ đi đến bệnh viện.
- À thế hả? Nằm im đấy, để tôi tìm xem chị đang ở đâu nào.

“Tút tút tút”

Ôi thật là mệt mỏi quá rồi, chỉ muốn ngủ một giấc, mà đói quá không ngủ được. Đây là cái tình trạng gì chứ hả? Ông trời ơi, hôm nay ông uống nhầm thuốc hả?

”Rầm” và em cửa tội nghiệp một lần nữa lại bị đá văng ra.

- Thức ăn đây, tôi chẳng biết cô thích ăn cái quái gì cả nên tôi mua lung tung đấy, cô thích ăn cái gì thì ăn.

Ôi trời ạ. Nhìn vào trong thì biết tôi thấy cái gì không? Toàn đò ăn vặt, một cái túi to đùng toàn đồ ăn vặt. Nào thì là bim bim, thịt bò khô, bánh ngọt, nem chua rán, nước ngọt, vân vân và mây mây.

- Cảm ơn cậu nhiều lắm, cái này chắc tôi ăn 10 ngày không hết!

Tên này mua cả cái cửa hàng của người ta hả trời?

- Bị ốm thì phải ăn cái gì để bổ sung dinh dưỡng chứ.

Cậu bạn tên Quân bước vào với một tay bê một bát phở bò và tay còn lại xách những thứ lăng nhăng đầy đồ ăn vặt.

- A! Cảm ơn cậu. Ít ra may mà tôi chưa có chết đói, hì hì.
- Cô tự nhiên quá ha, sao nói chuyện với nó thì mềm mỏng thế mà sao nói chuyện với tôi thì…
- Tôi nói cái gì, nói như thế nào thì kệ xác tôi!
- Thôi, bạn ăn đi cho nóng!
- Cảm ơn.

Vừa nói cậu ta vừa đưa cho tôi một đôi đũa dùng một lần. Trưa nay còn chưa có được cái gì vào bụng ngoài cốc nước lọc nữa.

- Các cậu có thể ra ngoài được không? Nhìn chằm chằm như thế làm sao tôi ăn được.

Và thế là bọn họ đi ra ngoài. Tôi cũng cảm thấy thoải mái hơn.
Post a Comment