Custom Search



Nơi bạn đến là nơi tôi bắt đầu, nơi tôi qua sẽ là nơi bạn đến...

Tuesday, November 5, 2013

Nhật ký của một thanh niên nghiêm túc

2h sáng. Vo ve vo ve. Cái lỗ thủng trên màn to bằng nắm tay, muỗi vào thả giàn, ghét mấy con muỗi đ** tả được, hôm nay mới tả được. Cố gắng bắt 1 con to nhất, ru ngủ cho nó, rồi ngồi kêu vo ve bên tai. Con muỗi mắt thâm quầng, lảo đảo bay đi…


4h sáng. Tén ten tẻn tèn ten.Có tin nhắn. Giật mình thức giấc. “…tắt đèn sớm, nhớ uống thuốc ngủ nhé…”. Được quan tâm hạnh phúc đến phọt nước mắt…

7h, quáng quàng dậy, hôm nay phỏng vấn ở công ty mới, lần mần nghĩ đến đợt thử việc trước ở Mai Linh, trong giấy báo trúng tuyển có ghi “Chỉ đeo cà vạt xanh”, thế mà lúc đến thấy chúng nó còn mặc cả quần áo. Bị đuổi trong nhõn 1 ngày, nghĩ đến mà rùng cả mình…

8h, hối hả đến nơi, rồi cũng đợi được đến lúc vào phỏng vấn, thằng già nhăn nhở hỏi ”Quan hệ với đồng nghiệp ?”, lạnh lùng trả lời :” Tuần 2 lần, tuần khỏe có khi 3 lần”, thằng già trợn mắt, chắc nó tiếc cái tuổi thanh xuân.

10h, đọc báo, ” Chen lấn lên xe, 2 thanh niên tử nạn “, nhìn kĩ lại thì đúng cái bến xe buýt hôm qua mình đi, đúng số hiệu xe ấy, đúng 2 cái đứa bị mình ủn xuống lúc xe sau trờ tới, thật trùng hợp…

12h trưa, cơm. Thấy có món lạ lạ, hỏi con bé bán hàng nó bảo là cá chim. “Ờ, chim ko xương hả, chặt cho tớ 1 con lấy nửa khúc, căn làm sao cho chiều dài khúc cá bằng căn bậc 2 của 3,4, rồi chia làm 4 phần bằng nhau nhưng không được giống nhau , 1 miếng hình thang 1 miếng tam giác 1 miếng hình thoi còn 1 miếng tuỳ mày; thêm 1 miếng sườn hình bát giác không nóng không nguội nhưng phải nghi ngút khói , không tương ớt mù tạt hay hạt tiêu nhưng đảm bảo cay chảy nước mũi; rau muống thì thái hình hoa, à mà hoa đồng tiền ý nhớ …” nói đến đấy thì con bé bị tái phát bệnh động kinh miệng phòi nước bọt xối xả. Mà sao bây giờ cái gì cũng có chất bảo quản, lẳng lặng gọi về cho bu xin ít rau củ cải thiện :” Bu nhớ gửi cho con cái loại toàn phân tươi í nhé, ăn phân hóa học sợ lắm…” bu già ậm ờ, không biết có nghe rõ không, thương bu già thắt ruột.

2h chiều, đi họp phụ huynh cho thằng cháu, nghe bác hội trưởng phăm phăm phát biểu :” tôi đánh giá lớp ta, các cháu trai ai cũng có tinh, ấy là cái tinh thần học tập…” , tỉnh dậy nước dãi vòng quanh mép, lớp chỉ còn lác đác vài người…

5h, Lượn lờ, Nhớ đến tuyệt chiêu "Uống bia Dạo" của a " Sơn Đởm" truyền lại ... đi lang thang tất cả quán bia, quán rượu, ... Quán nào cũng Thò mặt vào ,nhe hàm răng trắng buốt, cười thật tươi, mÀ chả có thằng nào gọi hay "Vợt" vào cả... Bỗng, gặp thằng bạn thời cấp 1, đành liều mình vào vỗ vai hỏi chuyện " Dạo này khỏe ko mày " ... nhưng thằng này cũng chày cối chẳng kém , ngồi 1 lúc lâu mà chỉ toàn gọi lạc với bánh đa, ngồi đc 1 lúc té luôn về đi chợ , ko nó bắt chia tiền thì bỏ ...

5h 45, Đi chợ, chạy thật nhanh ra ngoài chợ, nhưng vẫn ko kịp mua 2 bìa đậu ế, ấm ức thay. Trên đường về nhà vừa đi vừa nghĩ đoạn bực mình đá bay viên gạch chặn chân giàn giáo ở cái công trường gần nhà.

6h30 Tối, ko khí có phần bớt căng thẳng nhưng xem ra tình hình cũng chẳng khả quan cho lắm. Trong xóm xôn xao vụ sập giàn giáo ở công trường, 2 công nhân đang hôn mê. Giật mình xót thương cho số phận mấy người công nhân, cũng chỉ tại bọn chủ công trình làm ăn như cứt, đấy cứ nhìn cái toà nhà Kangnam thì biết.

8h, trà đá, thấy 1 thằng choai choai đi xe wave tàu, giật túi của chị lao công rồi phóng vèo qua chỗ mình, tiện cốc trà đá tạt thẳng vào mặt nó. Thằng choai choai cắm đầu vào cột điện, mình đứng dậy bỏ đi, phần vì ngại lên báo, phần vì cảm thấy trên đời còn nhiều việc anh hùng hơn thế. Lúc sau chạy ra xem, vẫn thấy chị lao công đứng bải lải :” thằng khốn nạn nào tạt nước vào mắt con bà….”

10h, giặt quần áo. Nhớ hồi xưa ba hay nói, nếu con chăm chỉ, con sẽ có tất cả. Đúng là sau này có thật, 2 đôi tất, 1 đôi là tất Cả, to hơn, đôi bé gọi là tất Thứ, để đi luân phiên trong 6 cái mùa đông.

11h, xem tivi, chẳng hiểu chương trình nói về cái j, chỉ biết mang máng anh Vương nào đấy làm mất nỏ thần của cơ quan, không báo công an, cũng không kêu tài vụ xuất tiền mua đền cái khác, lẳng lặng bỏ trốn cùng con gái. Trộm nghĩ về cái tính vô trách nhiệm của người Việt..

Lại đêm, ném cái dép sang mái nhà hàng xóm, ồn ào, nghe loáng thoáng “…1h rồi mà đéo cho người ta ngủ à..”, chỉnh lại đồng hồ rồi thiếp đi lúc nào không hay…

Giật mình tỉnh giấc , quên mất tối hôm qua mình quên đánh răng, lục đục lấy bàn chải với kem đánh răng vào nhà vệ sinh. Cần phải giữ vệ sinh răng miệng chứ ko sâu răng lại phải dùng tới thuốc trừ sâu như thằng nhỏ hàng xóm . Tội nghiệp, thấy thằng nhỏ kêu đau răng nên mình mới cho nó 100ml, ko hiểu vì sao mà chiều thấy bố mẹ nó la toáng lên đưa con đi cấp cứu…

Tổng hợp
Post a Comment