Custom Search



Nơi bạn đến là nơi tôi bắt đầu, nơi tôi qua sẽ là nơi bạn đến...

Wednesday, October 2, 2013

Xót người tựa cửa hôm mai

...

Vương Tôn Giả , người thời Chiến quốc , mồ côi cha sớm chỉ còn có mẹ già . Giả làm quan dưới triều vua Tề Mân Vương . Gặp lúc chinh chiến , Tề Mân Vương thua trận chạy đến nước Vệ thì Giả lạc mất vua nên ông chạy về nhà . Bà mẹ thấy con về bèn hỏi :

- Sao con không theo phò chúa công mà lại về đây ?

Giả đáp :

- Thất trận , vua tôi cùng chạy đến nước Vệ thì con lạc mất vua , con về để xem mẹ có việc gì không .

Bà mẹ nghe xong liền nói :

- Con sớm đi chiều về thì mẹ tựa cửa mà trông , con chiều đi mà tối không về thì mẹ cũng tựa cửa mà ngóng . Vua trông bề tôi có khác nào mẹ trông con . Con làm tôi , mà vua thất lạc đâu mất con không biết , lại đành lòng bỏ về nhà sao ?

Giả nghe mẹ nói , biết mình đã sai , ăn năn hối lỗi , từ giã mẹ lên đường đi tìm vua . Khi biết tin Tề Mân Công đã bị giết chết , Vương Tôn Giả hô hào , tụ họp dân chúng lại , tìm giết kẻ thù để báo thù cho Tề Mân Công .
Post a Comment