Custom Search



Nơi bạn đến là nơi tôi bắt đầu, nơi tôi qua sẽ là nơi bạn đến...

Wednesday, May 1, 2013

Trái tim lỡ nhịp với người đàn ông một lần đứt gánh

Em mơ hồ suy nghĩ có phải mình chỉ là món đồ chơi cho anh giải trí? Thứ tình cảm anh gọi là yêu dành cho em phải chăng chỉ là ban đầu - khi anh chưa biết em là đàn bà.


Em đã là đàn bà, từng yêu người đó, yêu hết mình, yêu quên đi bản thân, hy sinh cho anh ta tất cả để rồi nhận lại chỉ là sự hắt hủi, mạt sát nặng nề, anh ta bỏ mặc em để chạy theo người con gái khác. Em đau khổ tuyệt vọng, dằn vặt bản thân, cố thoát khỏi mối quan hệ khủng khiếp ấy. Em trách móc bản thân, tại sao tất cả những hy sinh của em là vô nghĩa.

Anh xuất hiện, người đàn ông 40 tuổi tài năng đáng kính, qua một đời vợ. Anh đến bên em là sự sắp đặt của số phận vì em đã tránh anh hai lần, không qua khỏi lần thứ ba. Giờ em vẫn đang tự hỏi, nếu lúc đó em vẫn lỳ, không vì cả nể thì liệu em có tốt hơn bây giờ? Chúng ta bắt đầu bằng những tin nhắn hỏi thăm qua lại, rồi mật độ cứ tăng dần mỗi ngày. Những cuộc hẹn cà phê ban đầu, những lần em thích thú ngồi một góc ngắm anh trong màu sơ mi trắng, thích nghe anh thuyết giảng về một vấn đề nào đó rồi nháy mắt cười. Em bị nghiện! Một người con gái đang đau khổ vì yêu còn gì ấm áp hơn thế, có gì bằng một người xuất hiện đúng lúc, bên cạnh quan tâm?

Anh nói có lẽ đã yêu em, em chỉ dừng lại ở câu nói thích anh vì sợ quá khứ, sợ tình cảm dành cho người cũ vẫn còn, sợ một lúc nào đó em nhận ra tình cảm dành cho anh chỉ là thoáng qua, nhất thời. Em sẽ yêu khi biết được trọn vẹn con tim chỉ nghĩ về anh. Tới một ngày anh buộc miệng hỏi em có còn là con gái, lúc này em mới rõ ràng mình yêu anh vì tim em đau, nhói lên từng hồi bởi từng câu chữ anh nói. Em nghĩ khi đã yêu sẽ không bao giờ hối hận, giờ chính anh khiến em suy nghĩ ngược lại những việc em đã làm.

Em ân hận day dứt, tim quặn lại đến mức khó thở khi nghe anh im lặng trong điện thoại. Lúc đó em chợt nhận ra chữ trinh quý biết chừng nào. Anh nói yêu em nhiều lắm rồi, tim anh thắt lại khi biết em không còn con gái. Em khóc vì yêu anh hơn em nghĩ, khóc vì em đã không thể dành cái trinh nguyên đó cho người đàn ông thật sự tin tưởng. Em cũng nghĩ khả năng nếu anh yêu cầu em sẽ làm điều đó với anh, vì yêu anh và muốn hiến dâng. Chuyện gì đến rồi cũng đến, nhìn anh run lên kiềm chế khi chạm vào người em, nghe hơi thở gấp gáp khi hôn, em biết anh cần. Cơ bản anh chỉ là một người đàn ông với những ham muốn xác thịt bình thường.

Bản thân em không muốn quá nhanh, vì một phút nào đó em đã để mọi chuyện vượt hẳn tầm tay dù trước đó tự nhủ hàng tỉ lần bằng mọi cách phải giữ được tình cảm ban đầu. Em biết, một khi tình yêu gắn liền thể xác thì tình cảm nhạt phai là điều khó tránh. Từ lúc đó quán cà phê được thay thế bằng khách sạn nồng nặc mùi nước hoa, góc bàn chúng ta ngồi thay cho chiếc giường trắng tinh êm ái, câu chuyện phiếm trở thành phút ân ái bên nhau. Rõ ràng trước mắt em biết mình yêu anh như thế nào, hơn hẳn những ham muốn xác thịt bình thường đó.

Sau đó là bài học muôn thở của cánh đàn ông, lên giường là dễ dãi, đặc biệt một cô gái mới yêu được một tháng như em. Khi say là lúc anh thật lòng nhất, anh cho em là hư hỏng, sẽ phản bội anh bất cứ lúc nào, anh đay nghiến quá khứ em. Anh ơi, làm sao em có thể cho anh thấy là em đã yêu anh như thế nào? Em chỉ mong có một người chấp nhận em, yêu em như anh từng yêu. Anh nói anh đang cố quên quá khứ của em. Còn em thì sao? Sao anh không nghĩ cho em? Anh có biết em còn đau gấp trăm ngàn lần anh.

Em đến với anh đâu đơn giản như người bình thường khác, mọi người nghĩ như thế nào với một cô gái 20 cần ở một người đàn ông 40, giàu có một đời vợ? Người ta có hiểu là em yêu anh hay yêu tiền, địa vị của anh? Em đang chấp nhận đánh đổi một lần ngã tiếp theo và một lần là hạnh phúc mãi mãi. Em có quá tham lam khi đòi hỏi?

Thời gian khiến em nhận ra tất cả những gì anh nói, hứa hẹn ban đầu chỉ phụ họa thêm cho cái chất yêu gì đó của anh. Mình gặp nhau ngày càng ít, nhắn tin, điện thoại cũng thưa dần, em lơ mơ không biết đâu là tình cảm, đâu là sự chơi đùa viển vông. Có lúc anh gần, có lúc lại rất xa, linh cảm người con gái cho em biết vị trí em đang đứng là ở đâu. Đơn giản với một người đàn ông từng gãy gánh một lần như anh cần một người xứng đáng để làm vợ, còn em không thể mang lại cho anh điều đó. Em đang biện minh cho anh hay để giảm bớt sự tội nghiệp cho bản thân mình?

Nhìn anh ngủ, trong đầu em vẩn vơ suy nghĩ “Cứ như vậy đi, đến chẳng ai biết, đi chẳng ai hay, có vậy mà dễ chịu hơn”. Một cái ôm vội, một cái hôn sâu, một cô gái 20 khát khao tình yêu trong huyết quản, một người đàn ông 40 từng trải với đời, có khi nào yêu thương là tội lỗi khi trái tim lỡ nhịp với đời? Trong lòng em, anh mãi là một người đàn ông đáng kính. Em thật lòng cầu mong cho anh tìm được hạnh phúc. Cám ơn anh vì 60 ngày qua cho em cảm giác được yêu thương, quan tâm, chiều chuộng, được một lần sống lại với cảm giác tin yêu. Em dừng lại đây anh nhé.
Post a Comment