Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

Truyện: Người yêu mày à ? Xinh đấy, nhưng. . .bị què

Một cô gái rất xinh đẹp..C ô có một làn da trắng mịn... đôi mắt rất có hồn..c ô sống khá lâu ở một làng nọ...b ỗng một ngày có một chàng trai chuyển nhà sang làng cô sinh sống.. cô thường ngồi ngay bàn làm việc của mình nhìn sang cửa sổ là nhà của chàng trai đó... một chàng trai có vẽ rất lãng tử.. lịch lãm và cũng rất phong độ...


Ngày đầu tiên khi cô mỡ cánh cửa nhà cô cô đột nhiên thấy có một tờ giấy nhỏ...."Rất vui vì đc nhìn thấy cô.." Cô gái bẽn lẽn cười rồi từ đó cô gái cứ trộm nhìn chàng trai..chàng trai mỗi khi đứng ngay cửa sổ đều nhìn cô gái ấy cười rất tươi..

Bỗng một ngày cô gái bị bệnh..cô đã không thể ngồi nổi..bỗng có tiếng chuông cữa cô gái chậm rãi mở cửa, thì nhìn thấy một bịch thuốc với lời nhắn...."Mau khỏe bệnh để tôi còn ngắm cô nữa nhé" cô gái rất vui...tình cảm trong cô nảy nở..sau khi cô hết bệnh..một món quà nhỏ nữa lại đến với cô... Một bó hoa hồng kèm theo lời nhắn...."Chúc mừng cô đã khỏe lại..." cô gái tự nghĩ sao chàng trai lại không tỏ tình với mình nhỉ? Hằng ngày cô gái vẫn ngồi ngay cửa sổ đó để tiện việc ngắm nhìn chàng trai..chàng trai bên đó cũng đã mến cô gái vì vẽ đáng yêu của cô gái...

chàng trai viết số điện thoại mình vào một cái bãn thật to kèm theo dòng chữ... .." Hãy gọi cho tôi...." để cho cô gái thấy. Có đc cơ hội nói chuyện với chàng trai cô gái liền gi lại và gọi ngay cho chàng trai..nhưng chàng trai khá ga lăng..không muốn để cô gái tốn tiền chàng liền dập máy và gọi lại....

Hai người ngồi nhìn nhau qua khung cửa sổ..mổi người cầm chiếc điện thoại..chàng trai bắt đầu mở lời..

- Chào cô..cô tên gì thế?

- Tôi tên Ngọc Lan...

- Tên cô đẹp thật đó....có vẻ cô thích tôi hả...

Chàng trai hõi một cách thẫn thừ....cô gái ấp a ấp úng..lắp bắp nói..

- tôi..tôi.. không có.. chỉ là muốn làm quen với người mới thôi...

- Vậy àh ( chàng trai vẫn bình thản trả lời..) Tôi cứ ngỡ cô thích tôi cơ chứ...Nhưng tôi thì đã thích cô rồi đấy

Cô gái sửng sốt...Vì lời nói đó cũa CHÀNG TRAI nhưng cô gái không đũ dũng cảm để đối diện với chàng trai...

- Thôi.. tôi phải ngủ rồi.. hẹn gặp anh vào ngày mai...( cô gái vội vàng dập máy..)

Đêm đó cô gái cứ trằn trọc mãi... phải làm thế nào mới đúng...sáng hôm sau... như thường lệ cô gái mở cửa..trong thấy một hộp quà bé xíu..mở quà ra đó là một con búp bê bằng gỗ với lời nhắn....." đó là tôi..Hãy nói chuyện với nó khi cô buồn." cô gái có vẽ rất thích món quà này.. cô gái nghĩ có lẽ chàng trai đã thích mình thật rồi..

hôm nay chàng trai lại điện cho cô gái...

- đêm qua cô ngủ ngon không?

- Rất ngon... kèm theo một nụ cười rất tươi... nụ cười khiến người ta phãi ngẫn ngơ...

- Tôi có thể gặp cô không?

- để làm gì chứ?

- Tôi thích cô.. tôi muốn cô là người yêu của tôi..tôi cảm nhận đc cô là một nữa còn lại của tôi...

Cô gái bất ngờ với lời tõ tình cũa chàng trai... nhưng sự thật cô gái không thể đối diện với chàng trai.. một lần nữa cô gái dập máy...

Sáng hôm sau..Tiếng chuông cữa reo lên...Một món quà khá to cho cô gái.. đó là một con gấu bông đáng yêu.. kèm theo với lời nhắn.." Hãy ôm nó khi ngủ..và nghĩ về người đã tặng cô món quà này.." có vẽ lần này trái tim cô đã thật sự rung động...cô thầm nghĩ" Mình có thể đối diện với anh ấy chứ.."

sáng hôm sau.. Chàng trai vẫn tiếp tục điện thoại cho cô gái...

- hôm qua sao cô dập máy?

- xin lỗi..do điện thoại tôi hết pin...

- Vậy cô có chấp nhận lời tỏ tình của tôi không?

cô gái có vẻ hơi khó xử....

- Anh sẽ thật lòng với tôi chứ?

- Tất nhiên rồi..Tôi rất thật lòng.. ( chàng trai bình thản trả lời..)

- Anh sẻ không chê bai tôi chứ?

- không bao giờ.. tôi sẽ yêu cô hết lòng..

- Anh sẻ không ruồng bõ tôi chứ?

- Không hề..tại sao tôi nỡ ruồng bỏ một cô gái xinh đẹp và đáng yêu...

- Anh yêu tôi thật không?

- Tôi yêu cô... là thật đấy..

- Vậy mình gặp nhau ở đâu...?

- Cô chấp nhận rồi àh...hẹn cô ở công viên gần nhà cô đấy...

- Được rồi... tôi sẽ ra ngay..

Dập máy xong... cô gái thay đồ đẹp..trang điểm nhẹ rồi bước ra cửa....Đến công viên cô gái đã ngồi chờ chàng trai... 5p sau chàng trai đến...

- Cô tới rồi àh....?

- Ừ..Tôi đến rồi...

Lúc đó cô gái đã lấy cái nạng để ngay ghế và cô chống nạng đứng dậy...Chàng trai sửng sốt... lắp bắp nói..

- Chân...cô...

- Tôi bị tật...Anh đã bảo sẻ không chê bai tôi mà...

- Nhưng...

- Anh bảo yêu tôi thật lòng mà...

- Nhưng mà... cô

- Anh nói rằng tôi là một nữa của anh...

- Nhưng tôi không yêu một cô gái què....

Cô gái im lặng..... Nước mắt trào ra...Có lẽ câu nói này là câu nói đau lòng nhất mà cô từng nghe...

- Vậy lời anh nói với tôi đều là giả thôi sao?

- Tôi nghĩ cô nguyên vẹn nên nói vậy để cưa đc cô thôi..Ai ngờ...

Trong lúc đó cả đám con trai trong lùm cây chạy ra ôm bụng cười...

- Mày có sở thích yêu người tàn tật khi nào thế?

- Bạn gái mày đây àh.. xinh đấy.. nhưng bị què..

- cái thằng này..sao lại đem con nhỏ một chân cho tụi tao xem thế...

Bao nhiêu lời bình luận..bao nhiêu những nỗi nhục nhã..cô gái dường như không thể khóc đươc nưa.. đôi chân cô bây giờ không thể nhấc lên....

- Tụi mày im hết coi..xui quá..tao đâu ngờ vớt nhầm hàng dởm..thôi đi nhậu..

Thế rồi chàng trai quay đi.. bõ mặt cô gái đứng đó..nước mắt cô cứ thế mà chảy ra..

Lòng cô đau đớn như ngàn nhát dao đâm vào..tình cảm thật lòng của cô đã bị họ xem như món đồ chơi rẻ tiền đễ đem ra đùa giỡn...cã ông trời cũng đỗ mưa...đâu là mưa.. đâu là nước mắt cũa cô..cô gái quăng cái nạng mình chống và rồi ngã quỵ xuống đất...

mưa rơi ướt hết cã người cô...chỉ có cô ngồi đó...

Bỗng có một đôi chân đang tiến dần đến cô....

Nhẹ đưa bàn tay đễ mong đc đỡ cô dậy...

cô gái ngước nhìn lên...

Một chàng trai với vẻ mặt hiền hậu mĩm cười với cô...

- Cô lại muốn dầm mưa đễ tôi mua thuốc àh...

Thuốc ư? chẵng lẽ người hay tặng quà tôi chính là anh ấy...

cô gái nhìn chàng trai 2 mắt tròn xoe rồi vội nắm tay chàng trai đứng lên...

- Anh là người đã....

- Ừ.. Là tôi đó...Người hàng xóm kế nhà cô nhưng cô không hề biết..tôi chuyễn qua cùng lượt với người con trai kia...và nhìn thấy cô tôi đã thích cô..tôi trộm nhìn cô mổi ngày..Tôi luôn mơ thấy cô trong mỗi giấc ngủ...đó có thễ gọi là tiếng sét ái tình không nhỉ? nhưng tôi chỉ muốn nói với cô một điều cô có thể là bạn gái tôi chứ?

- Không thể.........Tôi...

- Tại sao không chứ?

- Vì tôi chỉ là một cô gái què....

Lúc đó chàng trai vội vén quần mình lên... cô gái sửng sốt vì một bên chân anh là chân giả....

- Cô thấy không? tôi cũng là một thằng què..Vì què nên tôi đã không dám thỗ lộ với cô..tôi sợ cô chê tôi...

Lúc đó cô gái ôm chằm lấy chàng trai....

- Cãm ơn... vì anh đã yêu tôi......

Chàng trai ôm cô gái thật chặt... trận mưa lớn cũng ko thể làm tan chãy đi trái tim đang yêu cũa họ...

Chỉ có những người yêu thật lòng mới biết đc giá trị cũa tình yêu...

Đừng quan trọng quá vẻ bề ngoài cũa họ...vì chắc gì bề ngoài họ đẹp bên trong họ đã đẹp đâu...

Không có nhận xét nào:

DBS M05479
Quang Cao