Custom Search



Nơi bạn đến là nơi tôi bắt đầu, nơi tôi qua sẽ là nơi bạn đến...

Friday, May 18, 2012

Làm gì khi con bị xâm hại tình dục?

Quyết trừng phạt kẻ hại đời con gái, vợ chồng anh Tuân xúc tiến các thủ tục pháp lý để "tống hắn vào tù". Cô bé Hoa 12 tuổi phải kể đi kể lại câu chuyện đau lòng của mình cho cán bộ điều tra.

Tố cáo hay không tố cáo? Câu hỏi này thường được đặt ra khi phụ huynh biết con mình bị xâm hại tình dục. Nhiều gia đình chọn giải pháp vùi sâu chôn chặt, cố gắng lờ chuyện này đi để giúp trẻ quên, hoặc để gia đình khỏi mang tai mang tiếng. Trường hợp bé Xuân, một nạn nhân từng nhờ sự giúp đỡ của Phòng tư vấn xâm hại tình dục thanh thiếu niên (số 12/31, ngõ 131 Thái Hà, Hà Nội), là một ví dụ.

Xuân bị chính bố đẻ của mình xâm hại. Em xấu hổ, kinh sợ nhưng vì ngại tai tiếng nên cố gắng lặng im. Đến một lúc không thể chịu nổi, Xuân gọi đến đường dây nóng hỗ trợ trẻ em và được giới thiệu cho phòng tư vấn kể trên. Các chuyên gia nhận định rằng để giúp đỡ em, cần có sự giúp đỡ của người mẹ. Nhưng sau khi gặp mẹ Xuân, các chuyên gia đã đứt hẳn liên lạc với em, bởi cả gia đình đã chuyển đi nơi khác. Bởi bố Xuân là người thành đạt, có vai vế nên mẹ em không muốn sự thật làm mất tiền đồ của chồng mình.

Nhiều gia đình khác lại quyết tâm trừng phạt kẻ làm hại con mình bằng cách tố cáo, như gia đình anh Tuân. Sau khi bố mẹ báo công an về gã hàng xóm gây họa, bé Hoa phải nhiều lần gặp cán bộ điều tra. Hôm gặp chú này, mai tiếp chú khác, cháu phải kể lại chuyện của mình nhiều lần. Mỗi lần bị vặn vẹo, nhất là khi các lần kể có chỗ không trùng khớp nhau, Hoa thấy đau khổ vì nghĩ mình bị coi là kẻ nói dối, hoặc có lỗi trong tai họa của mình. Kẻ tội phạm chưa vào tù thì cháu đã bị trầm cảm nặng.

Theo bà Phạm Quế Anh, phụ trách Phòng tư vấn xâm hại tình dục thanh thiếu niên, việc giấu kín chuyện hay chỉ chạy theo tố tụng pháp lý đều là sai lầm. Vì sợ lộ, nhiều phụ huynh không trị liệu tâm lý cho con, khiến những tổn thương trong lòng trẻ không lành, thậm chí "vết loét" ngày càng rộng. Còn nếu mải mê với kế hoạch trừng phạt kẻ xâm hại, phụ huynh có thể không để ý đến tình trạng tâm lý của con.

Cách làm đúng, theo bà Quế Anh, là phải tố cáo kẻ xâm hại để ngăn ngừa tai họa cho những trẻ khác. Nhưng phụ huynh cần phối hợp với các chuyên gia tâm lý để các thủ tục pháp lý ít gây tổn thương cho trẻ nhất. Ở nước ngoài, chỉ một nhân viên điều tra làm việc với trẻ từ đầu đến cuối, với sự có mặt của luật sư và sự giúp đỡ của nhà tâm lý.

Giúp đỡ con như thế nào?

Nếu trẻ đem chuyện bị xâm hại tâm sự với bạn, bạn cần biết một số điều để tránh làm trẻ tổn thương thêm:

Tin tưởng: Trẻ đã phải dằn vặt rất nhiều trước khi quyết định nói ra, và chúng cũng sợ người lớn quở trách, kết tội hoặc không tin. Vì thế nếu bạn tỏ ra nghi ngờ, trẻ sẽ khép lòng lại và bạn khó giúp đỡ con được. Ngược lại, sự tin tưởng của bạn sẽ góp phần giúp con vượt qua sang chấn, giảm nỗi đau.

Cố bình tĩnh: Khi biết chuyện, phụ huynh, nhất là các ông bố, thường nổi cơn thịnh nộ. Điều này sẽ làm trẻ, vốn đang sợ hãi, mặc cảm, suy diễn rằng bạn đang tức giận với nó, và nó là người có lỗi. Vì vậy, nên cố gắng bình tĩnh, cho con biết rằng nhiều trẻ cũng bị như vậy để nó thấy rằng mình không bị cô độc trên thế giới.

Lắng nghe: Bạn nên chăm chú nghe những gì trẻ muốn nói; đừng thăm dò bằng cách hỏi thêm theo ý chủ quan của mình vì có thể làm bóp méo bằng chứng. Chấp nhận những gì con nói với bạn, không phán xét, vặn vẹo, hãy cho thấy bạn thông cảm và hiểu hết.

Khuyến khích trẻ nói ra cảm giác của mình, tỏ ra quan tâm. Nói với con rằng nó đã làm đúng và thật dũng cảm khi kể lại. Nên làm trẻ vững dạ bằng câu nói kiểu như: “Bố mẹ sẽ ở bên cạnh con nếu con muốn”, “Bố mẹ sẽ cùng con giải quyết chuyện này”. Bạn cần khẳng định với con rằng sự việc xảy ra hoàn toàn không phải do lỗi của trẻ.

Chuẩn bị cho con lường trước những điều có thể xảy ra: Bạn đừng hứa với trẻ là sẽ không nói với ai bởi bạn khó thực hiện nếu trình báo. Tốt nhất là nên chuẩn bị tinh thần cho trẻ, làm con hiểu rằng sẽ không thể một mình vượt qua chuyện này, mà cần sự giúp đỡ.

Thời gian không giúp nguôi ngoai

Nhiều bậc bố mẹ cho rằng, khi con bị xâm hại, tốt nhất là không nên nhắc đến chuyện này, để cho trẻ dần quên đi. Rồi theo thời gian, khi thấy còn có vẻ bình thường, họ thở phào nghĩ mọi chuyện đã qua. nhưng thực tế không hề như vậy. Nhiều người mang nỗi ám ảnh, đau đớn đến tuổi trưởng thành, thậm chí không dám yêu và kết hôn dù vẻ ngoài "rất ổn". Nhiều nhân cách bị lệch lạc vì vết thương lòng tuổi ấu thơ.

"Nếu không được giải tỏa, những ký ức hãi hùng đó không bao giờ mất đi" - bà Phạm Quế Anh khẳng định. Trẻ cần phải nói ra, cần chia sẻ và đối mặt với sự việc để thoát ra khỏi ảnh hưởng của nó. Vì vậy, thay vì né tránh, phụ huynh nên giúp con giải tỏa với sự giúp đỡ của các chuyên gia tâm lý.

Qua trị liệu, trẻ sẽ chấp nhận thực tế rằng tai nạn quả thật đã xảy ra, nhưng đó không phải là ngày tận thế, và các em có thể vượt qua để sống tiếp. Trẻ sẽ biết rằng nhân phẩm của mình không vì thế mà trở nên nhơ bẩn. Nhờ đó, trẻ sẽ phát triển bình thường và nỗi đau bị xâm hại không còn là sự ám ảnh triền miên nữa.


VnE
Post a Comment