Custom Search



Nơi bạn đến là nơi tôi bắt đầu, nơi tôi qua sẽ là nơi bạn đến...

Wednesday, January 18, 2012

[:: Chửi là Nghệ Thuật ::]


 Tiên sư đứa nào bắt mất con gà nhà bà. Gà ở nhà bà là con công con phượng, gà về nhà mày thành con cáo con hâu. Bà … bà…bà… (U ơi! cho con xin chén trà để con chửi tiếp)... Bà chửi theo kiểu toán học cho mà nghe nhá…Bố mày là A, mẹ mày là B. Bà cho vào ngoặc bà khai căn cả họ nhà mày… Bà rủa mày ăn miếng rau mày ói ra miếng thịt, mày tắm trong ao mày chết chìm trong chậu…




CHỬI BẰNG TOÁN HỌC


Bà khai căn cả họ nhà mày, xong rồi bà tích phân n bậc, bà bắt cả hang, cả hốc, ông cụ ông nội, cả tổ tiên nhà mày ra mà đạo hàm n lần.

Ái chà chà…mày tưởng à. Mày tưởng nuốt được con gà nhà bà là mày có thể yên ổn mà chơi trò “cộng trừ âm dương” trên giường với nhau à…..Bà là trị cho tuyệt đối hết cả họ 9 đời nhà mày, cho chúng mày biết thế nào là vô nghiệm, cho chúng mày không sinh, không đẻ, không duy trì được nòi giống nữa thì thôi…Bà sẽ nguyền rủa cho chúng mày đời đời chìm đắm trong âm vô cùng, sẽ gặp tai ương đến dương vô cùng, cho chúng mày chết rục trong địa ngục, cho chúng mày trượt đến maximum của sự vô hạn tối tăm… Ờ nhỉ, thôi, hôm nay thứ 7, bà nghỉ, ngày mai bà chửi tiếp.

À, mày chơi toán học với bà à…(U cho con xin thêm chén nước ạ ..Thằng khốn ấy nó là tiến sĩ toán lý, không chửi bằng toán học thì không xong với nó u a…Vâng vâng, u rót cho con đầy đầy vào, nữa đi…để con lấy hơi chửi tiếp, con sẽ chửi từ số học lên tích phân, xuống đại số rồi sang hình học cho u xem…)

Tiên sư nhà mày, mày tưởng ngày nào mày cũng rình mò tiệm cận hàng rào nhà bà là bà không biết đấy phỏng ? Bà là bà giả thiết mày ăn cắp hơn hai chục con gà nhà bà,…mày về mày vỗ béo để nhồi đường cong cho con vợ mày, à à, mày vẽ nữa đi, mày tô nữa đi.

Mày tô, mày vẽ, mày nhồi cho đến khi đường cong con vợ mày nó nứt toát, nó gẫy khúc ra, chọc xiên chọc xẹo đi, rồi đi lên đi xuống nữa vào, rồi có ngày con vợ mày sẽ hạ vuông góc một mạch thẳng xuống nóc tủ....thôi con ạ ….....ái chà chà…mày tưởng mày dùng cả Topo học mày vẽ thòng lọng mày bắt gà nhà bà mà được à!



Bài Chửi Mất Gà

Đất Bắc từ thuở xa xưa vốn sống bằng nghề nông, gia súc trong nhà kể cả con gà là một tài sản quý giá của dân quê. Gà, nhất là gà mái rất quý vì vừa cho thịt vừa đẻ trứng cho chủ, gà trống còn quí hơn vì vừa là vật gây giống vừa là đồng hồ báo thức cho con người. Nhà có sân to, vườn rộng hay mái tranh vách đất cũng thường nuôi thêm một hay vài con gà. Cái lợi là mỗi khi có khách quý phương xa hay lúc giỗ chạp Tết nhất thì trước nhất có thịt để cúng ông bà hay đãi khách, sau là thịt thà cả nhà cùng hưởng. Vì thế kẻ nào nỡ lòng muốn ăn mà không chịu nuôi, bắt trộm hay đánh cắp con gà của người ta sẽ khiến chủ nó rất căm giận.

Mỗi chiều khi rải thóc ra sân, đếm gà thấy lạc hay mất một con, bà chủ bầy gà thường lịch sự lên tiếng rao, vọng sang hàng xóm:

- Nhà tôi vừa lạc con gà trống, ai thấy xin đuổi giúp về cho tôi!

Buổi tối vẫn không thấy về. Sáng sớm hôm sau, bà chủ gà lại rao rất lễ độ lần nữa. Rao đến ngày thứ nhì, đã thấy khó tìm được con gà rồi, bà ta lại rao gắt gao hơn nữa:

- Con gà của tôi nuôi bằng gạo, bằng thóc, mất tiền mua. Vậy ai bắt con gà xin trả lại, không thì tôi chửi đấy nhé!

Rao như thế hai lần nữa không thấy gà về, là chiều hôm ấy bắt đầu bà con láng giềng được nghe trọn vẹn bài ca mất gà. Bài chửi kẻ trộm hay ăn cắp gà có vần có điệu hẳn hoi khiến lời chửi tiếng rủa trở thành một áng văn chương dân gian độc đáo được truyền tụng đến tận hiện giờ:

“Cha Cao Tằng Tổ Khảo, Thúc Bá, Đệ Huynh, Cô Dì Tỉ Muội thằng cha mày đã bắt con gà nhà tao!

Con gà ở nhà tao là con gà, con qué. Nó về nhà mày là con Cú, con Cáo. Nó mổ gan, lòi ruột những đứa ăn miếng thịt gà nhà tao.. Nó là thần Nanh, đỏ Mỏ rút gan, rút ruột nhà mày ra. Mày không thả con gà nhà bà ra, bà đóng ghế 3 tháng 10 ngày, buổi sáng bà chửi, buổi tối bà chửi, buổi trưa bà hú, bà nguyền, bà rủa cho cây vàng lá, cho quả chột thui, cho Thần Trùng đến rút từng khúc ruột của Cha Ông, vợ con nhà mày ra!

Tao hú 3 hồn, 7 vía thằng đàn ông, 3 hồn 9 vía con đàn bà đã bắt con gà nhà tao. Tao gọi ông cầm cờ xanh đứng đầu ngõ, ông cầm cờ đỏ đứng sau nhà, ông cầm cờ vàng bên hữu, ông cầm cờ trắng bên tả yểm cho nhà mày đẻ con ra thì ngược, sinh cháu ra thì ngang vì đã dám ăn con gà nhà tao!...”


"Chửi" là một nghệ thuật - "người chửi" là một nghệ sĩ!


Trong "Bước đường cùng" của Nguyễn Công Hoan, có bài chửi mất gà kinh điển như sau:


"...Làng trên xóm dưới, bên sau bên trước, bên ngược bên xuôi! Tôi có con gà mái xám nó sắp ghẹ ổ, nó lạc ban sáng, mà thằng nào con nào, đứa ở gần mà qua, đứa ở xa mà lại, nó dang tay mặt, nó đặt tay trái, mó bặt mất của tôi, thì buông tha thả nó ra, không tôi chửi cho đơới!

Chém cha đứa bắt gà nhà bà! Chiều hôm qua, bà cho nó ăn nó hãy còn, sáng hôm nay con bà gọi nó hãy còn, mà bây giờ nó đã bị bắt mất. Mày muốn sống mà ở với chồng với con mày, thì buông tha thả nó ra, cho nó về nhà bà. Nhược bằng mày chấp chiếm, thì bà đào mã thằng tam tứ đại nhà mày ra, bà khai bật săng thằng ngũ đại lục đại nhà mày lên. Nó ở nhà bà, nó là con gà, nó về nhà mày, nó biến thành cú thành cáo, thành thần nanh mỏ đỏ; nó mổ chồng mổ con, mổ cả nhà mày cho mà xem.

Ới cái thằng chết đâm, cái con chết xỉa kia! Mày mà giết gà nhà bà thì một người ăn chết một, hai người ăn chết hai, ba người ăn chết ba. Mày xuống âm phủ thì quỷ sứ thần linh nó rút ruột ra. Ơi cái thằng chết đâm, cái con chết xỉa kia...."


--
Dân gian thì cũng không kém phần chua ngoa:


"...Cha Cao Tằng Tổ Khảo, Thúc Bá, Đệ Huynh, Cô Dì Tỉ Muội thằng nào đã bắt con gà nhà tao!

Con gà ở nhà tao là con gà, con qué. Nó về nhà mày là con Cú, con Cáo. Nó mổ gan, lòi ruột những đứa ăn miếng thịt gà nhà tao.. Nó là thần Nanh, đỏ Mỏ rút gan, rút ruột nhà mày ra. Mày không thả con gà nhà bà ra, bà đóng ghế 3 tháng 10 ngày, buổi sáng bà chửi, buổi tối bà chửi, buổi trưa bà hú, bà nguyền, bà rủa cho cây vàng lá, cho quả chột thui, cho Thần Trùng đến rút từng khúc ruột của Cha Ông, vợ con nhà mày ra!

Tao hú 3 hồn, 7 vía thằng đàn ông, 3 hồn 9 vía con đàn bà đã bắt con gà nhà tao. Tao gọi ông cầm cờ xanh đứng đầu ngõ, ông cầm cờ đỏ đứng sau nhà, ông cầm cờ vàng bên hữu, ông cầm cờ trắng bên tả yểm cho nhà mày đẻ con ra thì ngược, sinh cháu ra thì ngang vì đã dám ăn con gà nhà tao!...”

--


Còn ở mỗi vùng Miền thì lại biến hóa theo kiểu khác một chút:

+ Miền Bắc nơi có Núi Nùng Sông Nhị thì có phần văn vẻ, vòng vèo:

"Thằng đứng chiếu ngang, thằng sang chiếu dọc, thằng đọc văn tế, thằng bế cái hài, thằng nhai thủ lợn. Con gà nó ở nhà tao nó là con gà, nó về nhà mày nó là con thần đanh đỏ mỏ..." ;-)

+Miền Trung quê hương của Núi Ngự sông Hương thì ngân nga, ngọt nhưng lại... lọt tới xương:

"Hôm qua tau mất con gà mái dầu khoang cổ. Hôm ni tau mất con gà mái nổ khoang bông. Con mô bắt là gái trốn chúa lộn chồng. Thằng mô bắt là ba đời đi ở đợ...Tụi bay hãy vén mái tai, gài mái tóc, chống cửa ngõ cho cao, chặt hàng rào cho thấp mà nghe tao chửi...

Bay ăn cho chồng bay sợ, cho vợ bay kinh. Bay ăn cho ngã miếu sập đình, cho mồ cha bay chết hết để một mình bay ăn"


--
Nhà trí thức Hà Sĩ Phu đã phân tích cái hay của bài chửi gà kinh điển nọ, trong một bài viết để tưởng nhớ hương hồn người cô ruột của mình:


Toàn bộ “cáo trạng” từ việc điều tra, luận tội và xử phạt bà làm độ nửa giờ là xong. “Phiên toà” kiểu này có cái “hay” là không cần mời ai đến dự mà vẫn xử được công khai. Thế mới biết kẻ ở thế yếu thì cứ phải “phát-xít“ thôi. Vô chính phủ cũng là một cực của phát-xít, nhưng cái phát-xít của bà cô tôi vừa đáng yêu, vừa đáng thương, lại vừa đáng tủi làm sao!

Bà “viết” văn xuôi theo lối biền ngẫu, rất nhiều đoạn rập theo một công thức như lối viết báo cáo hoặc xã luận của những anh không chịu đổi mới ngày nay. Văn xuôi nhưng lại có vần như thơ (có thể đây là tiền thân của loại thơ văn xuôi bây giờ đấy nhá!), lại có lên bổng xuống trầm như nhạc.

Còn ở trận tuyến bên kia thì bà không thèm chấp cái bọn ăn cắp gà, không thèm trói chúng cho bẩn… cái dây trói của bà, mà lôi cổ hẳn cái ông tổ năm đời mười đời nhà nó ra (bọn này về chầu ông… vải từ lâu rồi mà bà vẫn không tha, vì chính chúng đã khai sinh ra cái lũ ăn cắp gà vô liêm sỉ này). Binh lực của bà đã tự giảm đi bấy nhiêu lần, binh lực của địch cho phép tăng lên bấy nhiêu lần, vậy mà vẫn chưa cân sức: cái dây trói vẫn quá dài so với cái cổ bự của những ông tổ năm đời mười đời kia, trói cẩn thận đâu vào đấy rồi mà dây vẫn còn thừa nhiều quá, lại phải buộc thêm một “múi” nữa cho dây đỡ luề thuề, tức là phải buộc thêm cái nút hậu. Tương quan địch ta chênh lệch như thế thì chúng còn làm sao dám ra mặt với bà được nữa, chứ nói gì đến lên mặt, giở thói kiêu ngạo cổ truyền của chúng trước bàn dân thiên hạ?


Như thế, bản trường ca đã dùng một “thi pháp” so sánh, tương phản đầy ấn tượng! Thiết kế một bài Chửi khoa học và tinh tế như thế thì các bậc thâm nho, hay các viện sĩ khoa học mọi thời đều xin bái lạy.

[CHỬI] [BẬY] - [nghệ thuật đích thực] 
Từ thời xa xưa  ... lâu lắm rồi ý , cái thời ông bà già bọn ấy cắp sách tới trường ý 

Người ta quan niệm : " Chửi bậy " là xấu , rất xấu , cực kì xấu , nói chung là xấu ... xấu , xấu lắm , xấu nhắm nhắm !

1 học sinh giỏi , nhà giàu , đẹp trai ... cũng chỉ vì 1 câu vô tình chửi bậy mà có thể bị tẩy chay , không có cô gái nào muốn tiếp cận .


Vậy mà bây giờ , chửi bậy nó trở thành một cái gì đó khó có thể thiếu được đối với tất cả mọi người 

Từ các bác xe ôm vô cùng tôn kính đến các bác tài xế xe bus đức cao vọng trọng 

Từ các giám đốc công ti kinh doanh rau củ quả , thịt bò , thịt gà , thịt lợn , thịt chó , thịt nọ thịt kia , nói chung là thịt ở các vỉa hè , xó chợ ... đến các giám đốc công ti giải trí , kinh doanh "thịt" cho người lớn  ... thịt này mình cũng thích 

Từ các bác nông dân chân to đến các bác nông dân chân bé , kể cả các bác nông dân chân thối 

Từ già đến trẻ

Từ các quán nước vỉa hè đến các quán karaoke ...

Từ ngoài đường về đến nhà ... từ nhà lại đến trường học ...


À đấy  đỵt mẹ nhà nó  nhắc đến trường học mới nhớ ra 


Từ học sinh đến sinh viên , kể cả giáo viên cũng dính chàm 

Từ trường chất lượng cao , "truẩn quốc gia" đến các trường vớ va vớ vẩn

Từ các bạn trai đến các bạn gái

Từ các bạn học ngu , chơi giỏi đến các bạn học giỏi chơi ngu ... và đặc biệt có cả các bạn học ngu , chơi cũng ngu 


Chửi hết 


Là 1 thanh niên XXX  ... tôi xin được phép thống kê các loại chửi và mức độ chửi ra 1 chút cho các bạn hiểu rõ thêm về môn thể thao đầy trí tuệ này  ... Nếu như các ngôn ngữ nước ngoài chỉ có khoảng gần chục câu có thể gọi là bậy , thì riêng tiếng Việt nhà mình phải có đến hàng tỷ tỷ câu  , được chia làm các mức độ sau :


Chửi bậy mức 1 : Dùng những từ ngữ đệm , không đáng có vào văn cảnh . VD như :

- Hôm nay quên con mẹ nó điện thoại ở nhà rồi 

- Ông chả biết cái l... gì 

- A con đĩ ! Lâu lắm mới thấy cái mặt chó nhà mày 

>>> Mức này thường dùng cho bạn bè , những người thân thiết , thoải mái trong giao tiếp , không câu nệ , không cả nể ... !


Chửi bậy mức 2 : Chửi tên bố mẹ , ông bà người khác  , kết hợp với những từ ngữ không hay cho lắm . VD như :

- Con nhà anh Phong hôm nay ăn mặc phong phanh thế 

- Ông ơi , thằng bảo vệ nó cứ chửi tên bố Tùng nhà ông ra kìa  ( Bảo vệ đánh trống phát ra cái tiếng kêu na ná : Tùng tùng  )

>>> Mức này còn chứng tỏ sự thân thiết hơn , phải là bạn gần gũi , biết tên ông bà già nhau thì mới thoải mái phát ngôn như thế này 


Ơ ... thế hóa ra chửi bậy không xấu . nó lại còn kích thích sự thân thiết , đoàn kết giữa học sinh với nhau .. Tiếp tục đến các mức độ tiếp theo nhá 


Chửi bậy mức 3 : Dùng những từ ngữ thể hiện chỗ kín của cơ thể , hay những động tác trên giường  . VD như :

- Đỵt mẹ mày <~~~ câu này quá phổ biến trên phố biển rồi 

- L... mẹ mày

- Cái đỵt con đĩ mẹ mày  ... ( âm "cái đỵt con" nén hơi , âm "đĩ" bật nhanh và mạnh , âm "mẹ" kéo dài , khẩu mở rộng , âm "mày" xuống hơi và kết thúc ngắn gọn )

>>> Xấu rồi , thế này là dễ đánh nhau rồi đấy  ... không nên nhá 


Chửi bậy mức 4 : Giống mức 3 , nhưng kết hợp thêm nhiều động từ , tính từ mang tính chất biểu cảm cao  . VD như :

- L... mẹ mày khắm thế đéo biết ! 

- Bố cái thằng mặt l... , tâm hồn chó dại 

- Cả nhà mày ăn cứt gà , cả lò mày ăn cứt bò 

>>> Uầy , không tốt , không tốt    ... thiện tai thiện tai 


Chửi bậy mức 5 : Kết hợp đọc Rap  ... cái này đối với những người mới tập tành thỳ khó có thể nào Pro được  ... bởi chửi bậy mức này thường làm đối tượng chym kú tột độ  ... đau nhói con tim , tan nát cõi lòng , uất ức quá mà hóa điên  . Lấy 1 VD thôi  ... nói trước là phải có sự chịu đựng cao thì mới có thể đứng vững được trước những lời như thế này  ... tình cờ đọc cái này xong cũng thương cho cái con bị chửi  ... hehe ... che đi nhá , con gái đừng đọc 

>>> Hết ý kiến  ... có người sắp lên Nguyễn Khuyến mua mấy con dao 


* Nhiều khi những người chửi bậy nghĩ là đơn giản  không có gì , nhưng đấy chỉ là lúc nhất thời phát ngôn , không lường trước được tác động và hiệu quả của những lời lẽ này ^.^ rất dễ xảy ra đánh nhau và chém nhau , chỉ vì những câu nói vô tình , không mang mục đính cần thể hiện  ... Nhiều khi chỉ là chửi cho sướng mồm không để ý xung quanh , nhưng đến tai người khác thì thật là khó chấp nhận được 

* Người ta cũng phân biệt con trai với con gái chửi bậy  ... thật kì lạ , con trai chửi bậy bây giờ được coi là anh hùng , bản lĩnh ! Còn con gái phát ngôn như thế lại bị gọi là cave , đĩ điếm  ... không chấp nhận được  cái này cũng hơi thiếu công bằng với các bạn nữ * Đã là 1 ngôn ngữ thì nó sẽ ngày càng phát triển , ngày càng có thêm nhiều từ mới được sử dụng , nhưng tiếng Việt của chúng ta hiện nay hình như đang phát triển theo chiều hướng ko hay thì phải * 1 bài viết này không thể nào làm các bạn ngừng chửi bậy được , tớ chỉ muốn nhắn nhủ 1 điều là : Hãy chửi bậy 1 cách văn minh 
Post a Comment